Tin mới Xem thêm

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

  • Nguyễn Quang Sáng cánh chim sếu đầu đỏ

    Tài năng và tác phẩm của Nguyễn Quang Sáng không chỉ được ghi nhận bằng những đánh giá cao của các đồng nghiệp, nhà văn đàn anh đàn chị

  • Truyện ngắn Hoàng Hiền: Mẹ con

    U nghỉ đi, con về thu xếp. Dứt lời, Hiên đi ra sân nổ máy lao vút ra cổng, mấy con chó con chạy theo sủa ăng ẳng

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Nguyễn Thuý Quỳnh những con chữ kết hoa

25.6.2018-15:00

 

 

Về một nhà thơ 

 

Quanh đền thiêng

những mặt vàng mặt xanh chụm vào nhau thì thụt

những móng vuốt diều hâu găm xuống mặt bàn

những cái nhìn âm u

những trận mưa ngôn từ rào rào

nhân danh sự tử tế

nhân danh thơ

cuộc cắn xé bắt đầu.

 

Tôi nghĩ về ông

ở cuối con đường bụi mù kia

những mạch máu chực bung ra giữa cơn cao huyết áp

trái tim như quả chín đã lâu

ngày nào cũng toan rụng về đất

vẫn trĩu niềm xót thương dâng tất thảy nhân gian.

 

Tôi nghĩ về ông

trầy trật kiếp người chìm nổi nhục vinh

may còn cánh đồng văn chương

ông cặm cụi cấy cày, mong gặt niềm tri kỷ.

 

Tôi nghĩ về tiếng lá rơi trong chiều nắng ngược

như tiếng vượn trầm tiền nhân từng nghe mà mấy ai

thấu được

như gió trong lòng đất

nhọc nhằn xuyên qua cõi u linh

đêm đêm cuộn trên từng trang viết.

 

Mai ngày

trái tim ông về xa

những con chữ kết hoa

phủ lên dấu chấm hình trăng khuya:

“Nơi đây:

một - nhà - thơ - đích - thực.”

 

 

Về chậu hoa giấy ở hành lang

 

Sinh ra dưới bầu trời đầy gió

ngày đội nắng đêm hứng mưa

càng mặn mòi càng bừng nở

càng cỗi cằn càng rực rỡ

 

Bị bứng về chốn này

một chậu đất cỏn con

vài ca nước nhỏ nhoi

dặt dẹo đời cây trong nhà

sống không ra hồn, chết không ra vía

 

Nhưng sinh ra đã là cây

không thể dầm chân trong bóng tối

ngày ngày gắng gỏi vươn tìm ánh sáng

chắt chiu những tia nắng ngoài kia

tô xanh mướt tinh khôi từng nõn lá

 

Bất chấp sự cắt tỉa cho vừa khuôn phép

bất chấp cánh cửa kia một ngày bị khép

vì những bông hoa

chỉ rực rỡ dưới mặt trời

 

Những cánh - tay - cây mong manh

những cánh - tay - cây khát nắng gió

những cánh - tay - cây ngày mai bị cắt bỏ

đang kể tôi nghe câu chuyện

về tự do.

 

 

Về một con mèo sống cùng nhà

 

Chung một nóc nhà mà hai thế giới

mình đi từ sáng đến đêm

nó lượn từ đêm đến sáng

mình đi cửa chính

nó về cửa sổ

gặp nhau chân cầu thang

mình meo meo chào nó

nó nguẩy đuôi bỏ đi

 

Nó thật xinh đẹp trong mắt mình

mình ngắm nó không chán

mình có xinh đẹp trong mắt nó hay không, ai mà biết được

chỉ thấy nó luôn nhìn mình bằng ánh mắt dửng dưng

 

Thế giới của mình

yêu nhau bằng lời và chữ

giết nhau cũng dùng chữ và lời

thế giới của nó

chiến nhau bằng móng vuốt

lưỡi chỉ dùng để ban phát yêu thương

 

Thỉnh thoảng

như hôm nay

nó luôn mồm meo meo

dụi đầu, khều chân, lăn ra đất

đi một bước nó theo một bước

không phải đói đâu,

bát thức ăn vẫn còn đầy ắp

không hiểu nó muốn gì?

 

Cùng ngôn ngữ còn chẳng thể hiểu nhau

nữa là không cùng

nên nó cứ meo meo luôn mồm,

còn mình cứ hỏi làm sao làm sao mà chả biết làm sao

nó ngước cặp mắt trong veo nhìn mình mãi thôi

rồi ai đi đường nấy

 

Ôi, hiểu một con mèo thật khó!

Nhà thơ Nguyễn Thuý Quỳnh

 

 

Thơ viết ngày rét hại

 

Gió điên cuồng quất vào da thịt đất tả tơi

những con trâu tàn hơi trên rãnh cày

không kịp chờ cỏ mọc

những người đàn bà dầm chân trong buốt giá

bàn tay lẩy bẩy trên từng dảnh mạ quắt dần

bàn tay cứng đờ trong sầm sập tháng ba ngày tám

 

Gió hú hét trên tầng cao

phởn phơ trong những căn hộ trống tênh

sự trống tênh có giá ngàn vàng

ngàn ô cửa giương mắt rỗng nhìn trời nhìn đất

 

Những người đàn bà bì bọp dặm trên mặt ruộng

những dảnh mạ chắt chiu xanh từ cân thóc giống

cuối cùng.

 

Cách nhau một hàng rào B 40

bóng những toà nhà chọc trời

đổ trên lưng họ.

 

 

Thầy tôi

 

Một đời tích nghĩa nhân

Thầy tôi đóng con đò đưa người qua sông Chữ.

Kẻ thất học đi qua

sau một năm

cầm rìu chặt đò làm đôi

thầy ngậm ngùi đóng con đò mới.

 

Kẻ tiểu nhân đi qua

sau mười năm

vung búa chặt đò làm ba

thầy dằn lòng đóng con đò mới.

 

Người tâm phúc đi qua

sau ba mươi năm

trở bút một lần mà đò tan vạn mảnh.

Tôi về tìm thầy

có người bảo lên sông Ngân mà hỏi,

có người bảo thầy vẫn chèo đò đưa thiên hạ qua sông

những mảnh vỡ lặng câm

găm trong ngực.

Sông Chữ ngầu ngầu đang khóc

- Thầy ơi...

 

NGUYỄN THUÝ QUỲNH

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Nhật Chiêu vớt trong sương lại chút nồng nàn thơ

>> Lê Thanh My phía trăng lên

>> Bế Kim Loan đôi khi kêu lạc cả tên mình

>> Đặng Huy Giang tiễn một người đi

>> Phạm Công Trứ hồn biển thu vào thân ốc nhỏ

>> Võ Tấn Cường nghe vọng mây trắng bay

>> Chùm thơ Haiku của Hà Thiên Sơn

>> Nguyễn Ngọc Hạnh đâu rồi giấc mơ cỏ xanh

>> Hữu Việt đón kiếm vào lòng và mở lá ra

>> Phạm Đình Ân những cái giật mình

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.