Tin mới Xem thêm

  • Văn nghệ và kháng chiến qua ống kính Trần...

    Hòa mình với đời sống văn nghệ, hiểu rõ tâm hồn văn nghệ sĩ và chuyên tâm chụp văn nghệ sĩ, cố nghệ sĩ nhiếp ảnh Trần Văn Lưu đã lưu

  • Thân phận con người trong thơ Nguyễn Vỹ

    Góp mặt vào làng thơ Tiền chiến từ năm 1934 - thời điểm thơ Mới phát triển mạnh mẽ nhất, không ồn ào, chạy theo tâm lý đám đông

  • Thiêng liêng hai tiếng “Thầy ơi”

    Khi sang xứ người giảng dạy, khi không còn nhận được nhiều tiếng “Thầy ơi” ấm áp đó, cũng như nhiều ánh mắt yêu mến từ học trò ngoài giờ học, tôi mới nhận ra rằng học trò ở quê nhà sao mà “dễ thương” quá…

  • Lê Hà Ngân - Đò chưa sang

    Trưa tĩnh lặng, con thuyền gà gật bên mép sóng bỗng choàng dậy. Đám khách lũ lượt gọi đò, nói cười râm ran cả khúc sông

  • Lê Mạnh Thường & Trường Sa ngày trở về

    Trong cuộc đời mỗi con người ắt hẳn ai cũng có nhiều dấu mốc kỉ niệm. Mỗi kỉ niệm sẽ theo ta đi suốt hành trình của cuộc đời mình. Với tôi, chuyến đi Trường Sa lần này có lẽ là một sự kiện làm dày thêm cái dấu mốc đã in hằn trong tim bấy lâu nay và lấy đi của tôi không ít cảm xúc. Tôi gọi chuyến đi này là ngày trở về.

  • Việt Nam đánh giá dự án ODA: Nhìn thẳng sự...

    Đến nay, Việt Nam gần như kết thúc việc vay ODA giá rẻ của các tổ chức quốc tế, các quốc gia trên thế giới, do đó việc nhìn nhận, đánh giá lại hiệu quả, tác động của vốn ODA và quá trình sử dụng ODA là việc làm rất quan trọng và cần thiết.

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Nguyễn Thuý Quỳnh viết giữa đêm và ngày

12.02.2018-08:30

 

 

Viết giữa đêm và ngày

 

Sau những tiếng tút dài không người nhấc máy

di động câm

sự im lặng chụp xuống em chiếc lưới khổng lồ

trắng ngày

trắng đêm.

 

Ồn ào là thế, nồng nàn là thế

vụt một cái

như thể anh bốc hơi đi đằng nào

tuyệt nhiên không còn dấu vết

 

Một mình gồng gánh nỗi giận nỗi thương nỗi buồn nỗi khát

em tất tưởi đi tìm

 

Trong ngàn cánh chim rong chơi khắp rừng

trong vạn con cá nhởn nhơ dưới biển

trong triệu hạt bụi lửng lơ giữa trời

trong tỷ đàn ông bạc tình trên mặt đất

có - anh - không?

 

Giá mảnh trăng kia tắt đi

để hai tiếng mình ơi cháy trong ngực em

bay lên trời mà sáng

biết đâu anh nhìn thấy

lại về.

 

 

Gửi đầu nguồn

         Tặng Xuyên

 

Bơi trong dòng đời, không sao dứt được

Tháng chạp

Bỗng thèm được một ngày mắc lại

Để lội ngược sông Cầu về phía nước còn trong

 

Để ngắm hoa mận xoè lời chào trắng muốt

Những nương cải đổ nắng sườn non

Nhịp ngựa thồ gõ rộn sớm mai

Bếp cống phù lập loè dốc đêm thơm nức

 

Để được chạm tay vào thành cầu cũ

Nghe sỏi thầm thì kể chuyện dưới lòng sâu

Ngắm triền ngô nắng gió bao mùa

Vẫn nhưng nhức đợi người xa xứ

 

Câu Nàng ới đang phiêu dạt chốn nào

Có theo tay nải ai về chợ phiên hai tám?

Bánh khảo bọc giấy điều có còn thơm nếp nương?

Bạn còn cặm cụi hong lạp xường đợi tôi về ăn Tết?

 

Rùng rình những chuyến xe lên ngược

Cho tôi gửi câu thơ góp nhành xanh nhỏ với đại ngàn

Đầu nguồn ơi, xin mãi là trong trẻo

Để tôi còn chốn ước ao.

 

 

Dựng nhà

 

Trông trời trông đất trông người trông ta

Dựng một cái nhà mở ra năm cửa

 

Cửa quay hướng núi

bốn mùa tốt tươi

theo đời trôi dài cùng mây khói

có lúc về bên núi ta ngồi.

 

Cửa trông ra biển

rười rượi gió lành

lỡ có ngày ta lấm láp

biển sẽ gột cho tới trong xanh.

 

Cửa mở sang láng giềng

ta mang hết thiện chân ra đổi

mong nhận về đôi kẻ tri âm

khi tối đèn tắt lửa.

 

Cửa vọng ông bà

nơi ta bước vào cúi đầu, bước ra dài rộng

gập ghềnh đường xa, quanh co lối hẹp

những chân nhang dõi theo

nhắc lối thơm về.

 

Cửa trổ lên trời

mai ngày

không nợ nần chi nữa

thuận đường mà rong chơi.

Nhà thơ Nguyễn Thuý Quỳnh

 

 

Có thể ở nơi ngọn khói hương bay lên

 

Có thể ở nơi ngọn khói hương bay lên

đêm đêm anh về

sau cánh cửa kia

lắng nghe các con ríu ran

nhìn theo những ngón tay em gõ trên bàn phím

đợi em tắt đèn

im lặng

sáng lại đi.

 

Này chăn này gối này giường

này công tắc còn dấu tay anh hằng đêm

còn cả tiếng thở nhọc nhằn của anh hắt vào bốn bức tường

cả những ống thuốc giảm đau

và những cơn đau không thuốc nào thuyên giảm

còn cả chén sữa nữa

anh uống trước cơn nấc cuối cùng.

 

Vẫn biết sinh ký tử quy

vẫn biết ngày của anh không tính bằng trăng

nhưng...

giá mà em ngộ ra những phù du cõi người

bập bềnh trôi ngoài cửa nhà mình

biết đâu giờ này

những bước chân anh đang chậm chạp lên cầu thang

căn phòng bé nhỏ

vẫn ấm tiếng anh gọi em và con mỗi sớm.

 

Ngày anh xa

mọi người đắp cho anh chiếc chăn kết vạn bông hoa thơm thảo

vạn hồn hoa quấn quýt hồn anh

em tin là anh không lạnh lẽo.

 

Bây giờ mỗi chiều giông gió em về

trân trân nhìn chiếc ghế trống

các con dọn cơm chắp tay mời bố

hàng xóm nhìn theo rồi rơm rớm quay đi.

 

Nếu có thể gửi những ngày dương gian của mình

nối thêm kiếp sau của anh dài hơn

xin anh nhận cho em một nửa

còn nửa này

em chăm cho các con dài rộng thêm chút nữa

thế cũng là nhiều.

 

NGUYỄN THUÝ QUỲNH

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Trần Hà Yên tia nắng mồ côi

>> Phạm Quang Tiễn cây nói thay người

>> Phạm Sỹ Sáu & Pháo dậy phố xuân - 2

>> Phạm Sỹ Sáu & Pháo dậy phố xuân - 1

>> Phạm Công Trứ huyền thoại mưa

>> Diệp Hồng Phương Tết nầy không ở Sài Gòn

>> Đoàn Thị Diễm Thuyên xuân muộn

>> Lê Đạt độc đáo thơ haikâu

>> Nguyễn Cường mùa lại về lại hẹn với mai sau

>> Ngô Kim Đỉnh có nửa Bắc Hà

>> Thuận Ánh ướt cả một đời yêu

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.