Tin mới Xem thêm

  • Văn Nguyên Lương với những vần thơ đẫm nước...

    Văn Nguyên Lương tên thật Nguyễn Văn Lương, sinh năm 1986 ở Quảng Ngãi, tốt nghiệp khoa toán Trường Đại học Sư phạm. Hiện dạy

  • Ngô Kim Đỉnh may không ngã lên trời

    Mảnh đất cũ ủ ê ngôi nhà cũ/ mơ mơ những tán cây, dây leo dăng mắc/ có thật không cái màu xanh/ khi cả tiếng chó, tiếng gà/ và hơi ấm con người thiếu vắng/ Nền nhà ơi, mảnh vườn ơi tôi đang đứng đây/ cái thằng bé nhút nhát, nghịch ngợm/ của bao năm về trước/ mà có lẽ lớp cây nhâng nhâng, dài dại/ thế kia chắc gì hiểu được

  • Từ Kế Tường còn những bóng mưa tan trong mắt

    Những vần thơ lãng đãng gieo rắc, quyện chặt áng văn Từ Kế Tường. Truyện ông dành cho tuổi hoa mộng. Tuổi đã biết yêu, tuổi đã chớm buồn

  • Chính phủ điện tử và trở ngại tư tưởng

    Tại cuộc họp mới đây của Ủy ban quốc gia về ứng dụng CNTT, Bộ TT-TT cho biết, đến nay các bộ, ngành đã cung cấp 1.357 dịch vụ công trực tuyến

  • Người đàn bà nhặt nỗi buồn - Mai Tuyết

    “Người đàn bà nhặt nỗi buồn”, tập thơ đầu tay của tác giả Mai Tuyết, do Nhà xuất bản Hội Nhà Văn ấn hành vào cuối năm 2016

  • Về vụ việc phát sinh từ giải thuởng 2017

    Vào sáng ngày 18.01.2018, Ban Chấp hành Hội Nhà văn TP.HCM đã họp đột xuất để xem xét xử lý vụ việc phát sinh sau khi công bố kết quả Giải thuởng Văn học năm 2017. Sau đây là kết luận chính thức do Chủ tịch Trần Văn Tuấn thay mặt Ban Chấp

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Dọc đường văn học

Nguyên Trân đôi vai nhỏ run run đầy hờn giận

04.9.2017-12:00

>> Thư viện Nguyên Trân

 

 

CHỐN CŨ

 

Ta đã trở về đây sau bao ngày xa cách

Vạt nắng quen hây hẩy nảy trên vai

Con đường quen hun hút đôi mày ngài

Ngọn gió quen thầm thì ngàn mơn trớn

 

Búp chồi non thuở nao giờ đã lớn

Khẽ reo vang rạo rực bước chân xưa

Vầng mây thơm lưu dấu buổi đón đưa

Đôi vai nhỏ run run đầy hờn giận

 

Ngọt ngào quá một trời yêu như vẫn

Bình yên quá cái siết nhẹ nhớ thương

Ta sớm biết sông xanh mãi như dường

Ta bật khóc

Bồi hồi

Ta bật khóc...

 

 

LỬA LÒNG

 

Lành lạnh

Thì thầm

Bên mái hiên nhỏ

Chiếc đèn chong còn để ngỏ

Miên man

Điệp khúc

Lá lác đác rụng

Gió lộng quên về để gối trông

 

Mong manh

Sương sớm

Bạc trắng nhớ thương

Nụ hồng ngan ngát tơ vương

Cuối nẻo

Thắc thỏm

Lập loè đom đóm

Thắp lửa thiêng soi rọi ngả về

 

Ngan ngát

Hương đồng nội

Tiếng ễnh ương hò hẹn

Có tiếng lòng chen vọng nơi đâu

Bóng vắng

Mái chèo thưa

Câu hò năm cũ còn chờ

Sương giăng ngõ tối ngẩn ngơ theo dòng

 

Trầm mặc

Vạt nắng sớm

Gọi ngày sang thổn thức

Tí tách buông đẫm giọt cà phê

Tàng cây

Rì rầm hát

Khúc ru xao xác triền sông

Chênh vênh bờ vắng bềnh bồng võng chao...

 

 

ĐÊM NỒNG

 

Chen trong làn mưa rả rích

Tiếng côn trùng nghèn nghẹn

Khúc thì thầm tê lạnh

Đêm hè

 

Quẩn quanh làn gió nóng

Vơ vẩn điệp khúc ve

Hầm hập mùi sân gạch

Bước về

 

Trăng ngơ ngác

Bên dòng mơ mảnh mai u tối

Giấc hẹn chờ vắng nhạt vành môi

Hằng trông

 

E ấp một đóa hồng

Ẩn mình đầy khao khát

Gọi đêm hoan dào dạt

Bềnh bồng...

 

 

MÙA NỒNG

 

Bên mái trưa hè cuống quýt

Thoảng hương mềm ngào ngạt gió liêu xiêu

Nơi cuối thềm giấc muộn

Chao nghiêng từng khúc họa muôn chiều

 

Nắng mỏng mảnh đu đưa lóng lánh

Hạt nước vo tròn co cụm giữa tàng xanh

Ngập ngừng soi bóng

Chúm chím nụ son

Nồng nàn

 

Những cánh chuồn ngủ mơ

Chợt giật mình

Điểm nhẹ mặt gương vu vơ

Sắc u hoài

Ru đời bát ngát tan hòa cùng tuế nguyệt

 

Cánh mềm nà nuột

Ôm trọn ráng chiều phiêu diêu hồng rực

Khẽ vờn rung rinh

Dậy hương mùa bao la rưng rức

Hây hây

 

Làn mây biếc

Như phủ trùm quanh mùa thắm

Tiếng ầu ơ

Chen lẫn khúc giao tình

Niềm riêng

Cuộn tròn trong sương chiều man mác dại

 

Bên mái tranh quây quần

Khẽ hít hà làn hương sen tinh khiết

Ngọt ấm chân tình

Mơ màng cầm khúc

Gọi mùa...

 

 

LƯNG CHỪNG CHIỀU

 

Lừng khừng một vạt nắng hoang

Nghiêng nghiêng cánh gió lênh loang gợn chiều

Phập phồng én nhỏ lãng phiêu

Dập dìu ong bướm mĩ miều khoả hương

 

Lan man gót lạc chán chường

Bâng khuâng phố nhỏ vương vương giấc hờ

Âm thầm lá nín lặng tờ

Ngập ngừng mây ám ngẩn ngơ mịt mùng

 

Bồng bềnh sương rắc mông lung

Chòng chành khói lửng chập chùng mái gianh

Lanh canh chuông nguyện an lành

Lửng lơ mùa gõ mong manh ráng hồng...

 

NGUYÊN TRÂN

 

 

TIN THƠ:

 

>> Văn Nguyên Lương trong cơn mơ thoát xác

>> Huệ Thi nguyện cầu cõi ấy linh thiêng mẹ cười

>> Phạm Trung Tín & giàn trầu mẹ chăm

>> Thanh Tùng lịm dần trong men lá thu

>> Lê Đạt vườn thức một mùi hoa đi vắng

>> Xuân Trường và tiếng con thuyền rẽ nước vào đêm

>> Đoàn Thị Diễm Thuyên những khúc ru tình

>> Nguyễn Đức Mậu & cánh rừng nhiều đom đóm bay

>> Trần Huy Minh Phương hình như là những chuyến tàu

>> Nguyễn Hồng cỏ nát rồi cỏ lại sinh sôi

>> Đặng Tường Vy nắm tay con chữ thắt nơ gói quà

>> Kai Hoàng nghe đêm loang nỗi im lặng cầm tù

>> Sơn Ca phận đàn bà trăm nỗi sợ cô đơn

>> Trần Hùng muốn bay cùng những cánh ong đêm

>> Nguyễn Chí Hoan trò chuyện với một linh hồn

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...   

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.