Tin mới Xem thêm

  • Mai Hương & Hội xuân con Mén đi đâu?

    Con Mén ném còn giỏi nhất hội xuân ở bản Pá Đén. Những quả còn bay vèo qua cái vòng tre cao tít, trai làng cứ mắt chữ ô, miệng chữ a mà nhìn theo. Con bé cười giòn, má đỏ hồng như hai trái lựu. Chợt nhìn thấy ánh mắt thằng Mua như cái xoáy nước giữa dòng lũ muốn nuốt chửng mình, con Mén lạnh người, bèn lủi nhanh vào đám đông

  • Đường sách TPHCM và cú hích với văn hóa đọc

    Những con số tăng trưởng và thực tế hoạt động nhộn nhịp của Đường sách TP.HCM không chỉ khẳng định thành công của một mô hình văn hóa mà còn là dấu hiệu tích cực của văn hóa đọc. Trong hội nghị sơ kết 2 năm thành lập Đường sách TP.HCM tổ chức gần đây

  • Nguyễn Thị Việt Nga - Trước tờ lịch cũ

    Hết năm rồi đây! Nghe mẹ lẩm bẩm câu này khi đưa tay xé tờ lịch cuối cùng, tôi tung chăn vùng dậy. Nhớ ra hôm nay đúng là 31 tháng 12, ngày cuối cùng

  • Trần Thế Vinh mùa yêu đã cạn

    Không có nước để gọi là lụt/ miền Tây mình không có mùa yêu đâu em/ nụ điên điển bung sáng nở chiều/ chưa tàn vì nước đồng chưa cạn

  • Không chỉ từ phía người sáng tác

    Công nghệ đang tràn ngập khắp các ngõ ngách. Bối cảnh của sáng tác và thưởng thức văn học cũng không ngoại lệ. Văn học mạng Việt Nam đang trong quá trình phát triển không ngừng. Cùng với đó là thách thức: Làm gì để văn học mạng thật sự để lại những dấu ấn lâu dài?

  • Tiểu thuyết vẫn đặt ra những câu hỏi lớn...

    hế giới tưởng tượng của Ishiguro có ưu điểm và giá trị lớn là đồng thời vừa có tính cá biệt cao vừa có cảm giác quen thuộc

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Nguyên Trân giữa song khuya thanh vắng

20.10.2017-20:10

 

 

PHỐ TRỞ

 

Phố thị say ngủ

Thâm u đầy quyến rũ

Những con đường cong cong mềm mại

Mang dáng dấp dậy thì

Mảnh trăng non dướn mình soi bóng

Khẽ nhoẻn cười lay động mặt hồ êm

Bao chấm sao li ti huyền bí giữa trời đêm

Giữ ước mơ thần thoại nơi dải Ngân Hà xa thẳm

Làn gió mơn vi vu trở về tự vạn dặm

Ru lá cành lao xao

 

Phố thị lặng lẽ ôm đầy lòng nỗi khát khao

Rồi trở mình giấu trở trăn vào từng hơi thở

Để mỗi sớm mai trở gió

Lại đau đáu khôn nguôi...

 

 

NGƯỢC LỐI

 

Em và anh

Rồi ai cũng có hạnh phúc

Mà tiếc thay chẳng phải hạnh phúc cùng nhau

 

Chẳng phải vì mưa mau

Đôi đứa vẫn đôi đường

Sau bao lần hợp-tan, tan-hợp

 

Dường như chúng ta đã quá mỏi mệt

Nên con tim phai nhạt dần màu yêu

Tình hoá xế chiều

Và chúng ta thành người dưng ngược lối

 

Chẳng người nào có lỗi

Như mưa nắng chẳng biết từ đâu

Như con sông khó dò nông sâu

Như biển lớn cứ ngàn năm ào ạt

 

Dầu chia tay trong màn lệ rưng rưng đắng chát

Em và anh

Rồi ai cũng có hạnh phúc

Chỉ tiếc là chẳng phải hạnh phúc cùng nhau!

 

 

NGÀY HẠNH PHÚC

 

Quên bẵng ngày Hạnh phúc

Hai đứa ở xa nhau

Trái tim ngỡ không màu

Thời gian chợt vô tận

 

Anh buồn buồn phố thị

Em lênh đênh biển xanh

Anh mong trăng lặn sớm

Em ước chiều tan nhanh

 

Da em nhuốm nắng hanh

Anh xót xa không ngủ

Từng khắc từng khắc hụ

Đợi chờ hoá mưa mau

 

Hoa cỏ thôi ràu ràu

Bước em về hớn hở

Giấc anh bừng rực rỡ

Xuân nán lại ru hoan

 

Tình yêu lặng trở toan

Sắc cầu vồng lóng lánh

Bờ môi trao sức mạnh

Dìu hạnh phúc êm trôi...

 

 

NGÓNG MƯA

 

Lang thang gió quẩn chân mềm

Vi vu lác đác sương đêm gọi mời

Mây đâu vần vũ lả lơi

Đàn khuya nhuốm lạnh buông rơi phím chờ...

 

Những mong thoáng mộng dật dờ

Sóng lòng chao động còn ngờ ru hoang

Bao la lớp lớp tình loang

Chập chờn ảo lộng thênh thang chớp nhoà...

 

Riêng mang từng giấc nồng qua

Vơi vơi trọn trọn lòa xòa hương xưa

Mồng tơi dậu đổ lưa thưa

Nụ manh tím ngắt ngóng mưa ùa về...

 

Sớm trưa từng khúc tỉ tê

U hoài khắc khoải đê mê lặng thầm

Ngọt bùi thương trải ca ngâm

Sắt son thắm đỏ thăng trầm sẻ chia...

Nhà thơ Nguyên Trân

 

 

KHOẢNG LẶNG

 

Gió lặng thầm

khẽ gửi giấc chiều loang

Mênh mang đợi

man mác chờ

ru hoang

 

Vệt nắng vàng

xiên qua từng kẽ lá

Chấp chới nhớ

ngập ngừng thương

vợi xa

 

Thuyền buông xoã

thảnh thơi dòng lặng lẽ

Khắc khoải ngóng

rụt rè trông

sương hè

 

Cát tái tê

trải dài bao khao khát

Lóng ngóng ước

vụng về mơ

dào dạt

 

Chiếc lá ngát

ngất ngây tìm hương rủ

Chơi vơi đọng

mỏng manh rời

chốn cũ

 

Mây lãng du

qua bao miền hoang dại

Róc rách suối

chập chùng non

đắm trải

 

Ngọt ngào ái

lan theo từng vết hẹn

Đam mê mỏi

đắm chìm vươn

Trăng lên

 

Thầm gọi tên

giữa song khuya thanh vắng

Tha thiết mặn

lưu luyến nồng

Khoảng lặng...

 

NGUYÊN TRÂN

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Nguyễn Thị Hạnh Loan ngọt ngào dâng hiến đam mê

>> Trúc Linh Lan khoả tiếng cười tươi vào hư không

>> Phan Thanh Bình trong căn nhà Đỗ Quyên

>> Trần Thế Tuyển & khúc tưởng niệm

>> Nguyễn Thanh Huyền đói những mùa thương nhớ

>> Nguyễn Đức Mậu thương kiếp ngựa một thời máu đổ

>> Lê Hải Chinh ghì chặt lòng thổn thức nỗi chờ mong

>> Văn Nguyên Lương phác hoạ không gian sáng

>> Vương Hoài Uyên gõ cửa mùa đông

>> Nguyễn Hồng & những giả định bất an

>> Ngô Thị Thục Trang nằm nghe tiếng quê trìu mến

>> Quách Lan Anh hò hẹn với cô đơn

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.