Tin mới Xem thêm

  • Bùi Sim Sim giữa hai chiều quên nhớ

    Chưa đủ nhớ để gọi là yêu/ Chưa đủ quên để thành người xa lạ/ Em ám ảnh anh hai chiều nghiệt ngã/ Nghiêng bên này lại chống chếnh bên kia / Ngôi sao nào thổn thức giữa trời khuya/ Dịu dàng quá lời thì thầm của gió/ Ngủ ngoan thôi ngọn cỏ mềm bé nhỏ/ Biết đâu chừng thiên sứ đến vây quanh

  • Nguyên Trân giữa song khuya thanh vắng

    Phố thị say ngủ/ Thâm u đầy quyến rũ/ Những con đường cong cong mềm mại/ Mang dáng dấp dậy thì/ Mảnh trăng non dướn mình soi bóng/ Khẽ nhoẻn cười lay động mặt hồ êm/ Bao chấm sao li ti huyền bí giữa trời đêm/ Giữ ước mơ thần thoại nơi dải Ngân Hà xa thẳm/ Làn gió mơn vi vu trở về tự vạn dặm/ Ru lá cành lao xao

  • Thảo Phương dường như ai đi ngang cửa...

    Khi nhà thơ Thảo Phương còn trên cõi nhân gian, hơn một lần tôi dự định viết về thơ chị, nhưng cứ lưỡng lự vì thấy trong thơ chị có

  • Nguyễn Thị Hạnh Loan ngọt ngào dâng hiến đam...

    Nụ hôn đưa ta về chốn thần tiên/ Ngôi nhà ấy ngày xưa anh đứng đợi/ Đóa hoa đẫm sương vườn khuya hái vội

  • Cầm tấm bằng cử nhân mà vẫn cứ... ngơ ngác!

    Theo các chuyên gia, chương trình đại học của VN đang đào tạo theo mô hình chuyên ngành hẹp (trong khi thị trường việc làm hiện rất khác so

  • Dạ Ngân - Nhìn từ phía khác

    Một buổi trưa, lúc đó thường nhà hàng chưa mở cửa, một cô gái cứng tuổi hơn tôi và nền nã như mọi cô gái miệt vườn đi xích lô đến Vĩnh Thịnh

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Nguyễn Trần Khải Duy niệm bằng ngôn ngữ mặt trời và trăng

12.7.2017-17:12

>> Phù sa văn hoá từ đất thiêng Vĩnh Long

>> Chùm thơ Nguyễn Trần Khải Duy 

>> Vừa chồi lộc đủ rạng ngời

 

 

 

PHẬT HOÀNG TRẦN NHÂN TÔNG

 

Vầng mây bảng lảng bóng chiều

Ráng vàng bàng bạc bao nhiêu nỗi niềm

Thinh không trầm mặc ưu điềm

Núi sông rợp bóng đàn chim hòa bình

 

Minh quân cởi áo thống binh

Khoác cà sa vải trung trinh mỉm cười

Tạ từ ngôi báu cuộc đời,

Đầu trần chân đất xa rời hoàng cung

 

Mang hữu hạn đến vô cùng

Người tâm nguyện đạo, đạo cung kính người

Cuộc hóa thân cuộc dạo chơi

Niệm bằng ngôn ngữ mặt trời và trăng …

 

 

LÀM QUEN CỘI BỒ ĐỀ

 

Từ tôi cất bước trầm hương

Cội bồ đề lạ vẫn thường làm quen

Lá trưa xếp nắng bên hiên

Dạy tôi trăn trở chữ duyên đánh vần

 

Hương sen tẩn ngần tần ngần

Tiếng chuông lững thững, phân vân khói trà

Hoa vàng chửa kịp vàng hoa

Sau tôi trời đất ê a học bài

 

Chim muông quỳ một hàng dài

Hoàng hôn mất vía, ban mai giật mình

Chồi xanh bừng ngộ câu kinh

Nghe đâu sương gió lặng thinh cạo đầu

Nguyễn Trần Khải Duy

  Đại biểu Hội nghị Những người viết văn trẻ TP.HCM lần IV 

 

 

BÊN KIA THÁI BÌNH DƯƠNG

 (Tặng Triều, ngày mày đi làm Google)

 

Đêm nay

Bên cửa sổ máy bay

Có lẽ mày không ngủ được

Hơi thở quê hương phập phồng lồng ngực

Cánh chim bay về phía ban ngày

 

Tao biết

Giờ đây nói lời gì cũng là thừa thãi

Những tháng ngày sinh viên học, yêu và chơi bời cuồng điên rồ dại

Ở phía chân trời tê tái

Canh toàn quốc

Nước mắm đại dương

Tô mì tôm sớt đôi nỗi buồn

 

Ly cà phê eo biển Quy Nhơn

Cơn mưa đêm Sài Gòn vài lần hai thằng trượt ngã

Bụm miệng cười hể hả

Đáng đời mày cái mặt lơn cơn

 

Rồi ngày mai

Khi máy bay đáp xuống bên kia Thái Bình Dương

Mày có thấy cô đơn

Trong căn phòng xa lạ?

Tao trở về húp vội tô mì bên căn gác trọ

Có biết đâu mày bảo rằng gà rán không ngon

 

Sau cơn mưa, mặt trời lại vẹn tròn

Ánh sáng của ước mơ giờ đây mày đang giữ

Câu thơ tao viết treo bên khung cửa

Mày học gieo vần trong giấc ngủ trưa

 

Có mái tóc tỏa hương một chiều ngã tư

Hai thằng chở nhau đi tìm bông hoa nhung nhớ

Hàng me tây đột nhiên bỡ ngỡ

Đi đâu về đâu những bức thư?

 

Thôi mày đi, đến với cơn mơ của một thời mê mải

Những tháng những năm, những bờ những bãi

Thung lũng Silicon kể câu chuyện cuộc đời

Ừ, tao ở lại nhặt những hạt gạo vãi rơi

Trong bóng nắng

 

Ừ, thôi mày đi

 

Thì thôi mày đi

Người cha già giấu nước mắt mấy khi

Cô em gái tiễn anh không gì ngoài im lặng

Bạn bè chẳng nói chi

Chỉ đất trời Sài Gòn là ủ rũ

Và người mẹ quay lưng cất vào lòng bao ký ức

Chập chững bước chân bé con

 

NGUYỄN TRẦN KHẢI DUY

 

 

TIN LIÊN QUAN:

>> Phan Duy rồi lại về như tỉnh cơn bay

>> Ziken đơn phương giống như cảm giác bội thực

>> Dương Thành Phát & trăng chòng chành số phận

>> Hà Triệu Huy chậm trôi trong những kỉ niệm Sài Gòn

>> Trương Mỹ Ngọc gửi người giữ những mùa hoa

>> Huệ Thi giá như thể ném tan thời nông nỗi

>> Đoàn Thị Diễm Thuyên ví dầu cái nghĩa tào khang

>> Nguyễn Bàng hồn gửi lại cụm mười giờ trước ngõ

>> Chùm thơ Chung Bảo Ngân

>> Chùm thơ Hồ Thuý An

>> Chùm thơ Nguyệt Phạm

>> Chùm thơ Kiều Maily

>> Chùm thơ Trần Võ Thành Văn

>> Chùm thơ Du Nguyên

>> Chùm thơ Ngô Thuý Nga

>> Chùm thơ Văn Nguyên Lương

>> Chùm thơ Sâm Cầm

>> Chùm thơ Bùi Bảo Kỳ

>> Chùm thơ Lê Hoà

>> Chùm thơ Nồng Nàn Phố

>> Chùm thơ Nguyễn Kiên Giang

>> Chùm thơ Dạ Thy

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...   

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.