Tin mới Xem thêm

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

  • Nguyễn Quang Sáng cánh chim sếu đầu đỏ

    Tài năng và tác phẩm của Nguyễn Quang Sáng không chỉ được ghi nhận bằng những đánh giá cao của các đồng nghiệp, nhà văn đàn anh đàn chị

  • Truyện ngắn Hoàng Hiền: Mẹ con

    U nghỉ đi, con về thu xếp. Dứt lời, Hiên đi ra sân nổ máy lao vút ra cổng, mấy con chó con chạy theo sủa ăng ẳng

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Nguyễn Việt Chiến tự sự với hoa lê

15.6.2018-23:00

 

 

Tự sự với hoa lê

 

Nhấm nháp trà gừng và ngắm hoa lê nở

Ta đã già rồi chăng?

 

Tuổi trẻ thường không thích thưởng trà và ngắm hoa

Họ còn mải chinh phục những niềm vui khác

 

Còn chân trời của ta bây giờ chỉ có hoa lê

Hoa lê chưa chịu già mà tóc trên đầu ta đã bạc

 

Em không phải hoa lê mà em làm ta thao thức

Một mùa xuân nữa sắp đi qua

 

Màu hoa lê này từ thuở Nguyễn Du viết Kiều

Vẫn còn nở đến hôm nay

 

Những giọt sương trong lành sớm mai hoa lê nở

Nghe trắng trong về thở trên cõi người mong manh.

 

3.2018

 

 

Cho những ngày thu muộn của Phú Quang

 

Sớm thu muộn trong nhà hát lớn

Không thể muộn hơn

Một rừng cây mọc lãng du

Trong tiếng dương cầm

Không thể quá muộn

Một rừng lá rụng lãng quên

Trong tiếng kèn trầm

 

Không thể muộn nữa

Anh trầm ngâm ngồi dưới

Làm khán giả của chính mình

Cho những ngày thu muộn

Chầm chậm trôi

Trong kí ức âm nhạc của chính mình

 

Không thể muộn hơn được nữa

Những ngày thu sắp qua

Không thể muộn

Tình yêu như con thuyền quay về bến cũ

 

Không thể muộn hơn

Không thể muộn nữa

Cả em và anh

Những người không cùng đi trên một con đường

Trong sắc thu vàng muộn.

 

 

Tự hỏi

 

Mắt anh nhìn như thấy

Mây đen dọc chân trời

Cuốn anh vào lốc xoáy

Muốn vùi sâu con người

 

Anh đã gượng đứng dậy

Từ hố thẳm cuộc đời

Với vết thương rách nát

Câu thơ nằm trên môi

 

Tóc anh như quầng lửa

Thao thức bao đêm dài

Bao đêm anh thầm hỏi:

Tổ quốc này cần ai?

 

Dẫu không ai trả lời

Chỉ niềm tin anh biết

Trong trái tim mỗi người

Tổ quốc là bất diệt

 

Tổ quốc không thể chết

Mưa Trường Sơn mùa này

Bao người lính thuở ấy

Lẫn vào mưa vào cây

 

Tổ quốc nơi biên ải

Bao người con không về

Các anh nằm giữ đất

Hồn thiêng sông núi che

 

Tổ quốc nơi sóng cả

Máu Hoàng Sa nghẹn lời

Còn gửi muôn uất hận

Đến Trường Sa khôn nguôi

 

Tổ quốc của tất cả

Những người Việt hôm nay

Mang tình yêu đất nước

Vượt muôn trùng đắng cay

Nhà thơ Nguyễn Việt Chiến

 

 

Con của đá

 

Cây trong đá

Mọc

Qua miền khốn khổ

 

Chắp

Hai tay

Lạy mẹ đá

Con về

 

Nước mắt con

Trong vắt

Như

Đá sỏi

 

Gió

Mồ côi

Thổi rỗng

Một

U mê

 

NGUYỄN VIỆT CHIẾN

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Vũ Tuấn bất ngờ như nụ hôn êm

>> Lữ Thị Mai hoa đã nở tận cùng đất lạ

>> Trần Tuấn nằm trong cơn mơ

>> Viên Lan Anh nói với con trai

>> Hà Thiên Sơn & mẹ gánh cả chiều đi không hết

>> Phạm Trung Tín & ân nhân của trái đất

>> Đinh Thị Như Thuý im lặng mùa hoa trắng

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.