Tin mới Xem thêm

  • Bùi Sim Sim giữa hai chiều quên nhớ

    Chưa đủ nhớ để gọi là yêu/ Chưa đủ quên để thành người xa lạ/ Em ám ảnh anh hai chiều nghiệt ngã/ Nghiêng bên này lại chống chếnh bên kia / Ngôi sao nào thổn thức giữa trời khuya/ Dịu dàng quá lời thì thầm của gió/ Ngủ ngoan thôi ngọn cỏ mềm bé nhỏ/ Biết đâu chừng thiên sứ đến vây quanh

  • Nguyên Trân giữa song khuya thanh vắng

    Phố thị say ngủ/ Thâm u đầy quyến rũ/ Những con đường cong cong mềm mại/ Mang dáng dấp dậy thì/ Mảnh trăng non dướn mình soi bóng/ Khẽ nhoẻn cười lay động mặt hồ êm/ Bao chấm sao li ti huyền bí giữa trời đêm/ Giữ ước mơ thần thoại nơi dải Ngân Hà xa thẳm/ Làn gió mơn vi vu trở về tự vạn dặm/ Ru lá cành lao xao

  • Thảo Phương dường như ai đi ngang cửa...

    Khi nhà thơ Thảo Phương còn trên cõi nhân gian, hơn một lần tôi dự định viết về thơ chị, nhưng cứ lưỡng lự vì thấy trong thơ chị có

  • Nguyễn Thị Hạnh Loan ngọt ngào dâng hiến đam...

    Nụ hôn đưa ta về chốn thần tiên/ Ngôi nhà ấy ngày xưa anh đứng đợi/ Đóa hoa đẫm sương vườn khuya hái vội

  • Cầm tấm bằng cử nhân mà vẫn cứ... ngơ ngác!

    Theo các chuyên gia, chương trình đại học của VN đang đào tạo theo mô hình chuyên ngành hẹp (trong khi thị trường việc làm hiện rất khác so

  • Dạ Ngân - Nhìn từ phía khác

    Một buổi trưa, lúc đó thường nhà hàng chưa mở cửa, một cô gái cứng tuổi hơn tôi và nền nã như mọi cô gái miệt vườn đi xích lô đến Vĩnh Thịnh

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Phạm Trung Tín mây sụt sùi không quay lại phía sau

16.5.2017-19:10

 

 

HOA NẮNG TRỜI

 

Bỗng dưng bừng hoa gạo

Nắng tràn phố

là hoa

 

Mây hẹn hò giăng mắc

Gió thơm

Như lụa là

 

Ngước lên

Trời xanh thẳm

Lá me bay dát đường

 

Hun hút xanh rơi

Thăm thẳm mắt buồn

Màu lóng lánh

Mật vương bờ bãi vắng

 

Hoa nắng trời

Neo đậu bến nhân gian.

 

 

VỊ BIỂN

 

Một chấm ban mai

Chợt theo gió rơi về tóc bạc

Hừng lên khoảng nắng trên đầu

Ấm lên miền lạnh xa sâu

 

Hương buổi sáng trinh nguyên

Theo sương lan nhè nhẹ

Thơm lòng ta khô nẻ

Thức khoảng lặng trong hồn

 

Như gần lắm

Tiếng cười em ngược gió

Dội xanh bờ

Kí ức xôn xao

Anh ngấm mặn râm ran vũng biển

Phút trẻ trung tươi mát

Dâng trào.

 

 

LỐI ẤY ĐƯỜNG CHÂN TRỜI

 

Mù mịt

Đường chân trời

Lối ấy em đi

Mưa giăng nhòe tóc ướt

Mây sụt sùi không quay lại phía sau

 

Từ ngày em biệt nẻo chân trời

Nơi ấy chưa khi nào sáng

Những tia chớp xé mây

Sấm ầm ào quay quắt

 

Mười lăm năm em khuất mặt

Hóa đá lòng anh nhòa sắc cầu vồng.

>> Thư viện Phạm Trung Tín

 

 

KHÔNG TÌM THẤY NHAU

 

Gieo mình vào thủy triều

Anh tìm nơi đáy biển

 

Đầy lên miền sóng dâng

Anh tìm nơi bờ bến

 

Gọi về em bằng sóng

Sợ tháng ngày cuốn trôi

 

Gởi về em bằng gió

Tiếng bão giông cuối trời

 

Hát về em bằng tình yêu

Nhạc rơi ngày cạn nắng

 

Ngỡ đầy vòng tay ấm

Run rẩy mùa lạc nhau.

 

PHẠM TRUNG TÍN

 

  

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.