Tin mới Xem thêm

  • Hoàng Hiền - Làng ăn khói

    Tôi về quê vào mùa gặt, xa quê mười mấy năm bây giờ trở lại, mọi thứ đã khác xa những mùa gặt ngày xưa.

  • Phan Thị Thanh Nhàn & Chuyện đàn bà

    Cô Vân và thằng con trai hai tuổi ở trên tầng năm khu tập thể lắp ghép, cả hai bên cầu thang có tới bốn mươi căn hộ. Vân đi làm suốt cả ngày, không biết ai với ai, nhưng khi lên xuống cầu thang, gặp ai cô cũng chào. Với riêng bà Tư còm trông xe máy mà cô phải gửi xe

  • Lê Đại Thanh người thơ, kịch sĩ Tử vì đạo

    Lê Đại Thanh sinh năm 1907 tại Hải Phòng. Năm 1927 - 1932, ông học Trường Bưởi, Hà Nội, ngồi cùng bàn với Nguyễn Gia Trí

  • Nguyễn Như Bá lỡ chuyến bay bóng em vời vợi

    Con đường dài cơn mưa đến lạ/ không dịp này vỡ vụn khát khô/ lỡ chuyến bay bóng em vời vợi/ biệt mù nghe ám ảnh

  • Khi có một người đi khỏi thế gian

    Có thể là buổi sáng khi chúng ta đang uống cà phê, có thể là một buổi chiều khi chúng ta đang trở về ngôi nhà của mình, và có thể một buổi

  • Nguyễn Minh Ngọc & Những con sóng

    Ôi biển ở đây sao giống cái ao làng đến vậy! Câu cảm thán bật ra gần như ngay tức thì khi hai người vừa đặt chân lên bãi cát loang lổ ánh trăng mờ ảo xuyên qua những kẽ lá dừa. Không gian vừa hư vừa thực. Cả hai đều biết mình không còn trẻ nữa. Tuổi đôi mươi đắm say giờ đã lùi xa phía sau lưng họ.

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Phạm Trung Tín mây sụt sùi không quay lại phía sau

16.5.2017-19:10

 

 

HOA NẮNG TRỜI

 

Bỗng dưng bừng hoa gạo

Nắng tràn phố

là hoa

 

Mây hẹn hò giăng mắc

Gió thơm

Như lụa là

 

Ngước lên

Trời xanh thẳm

Lá me bay dát đường

 

Hun hút xanh rơi

Thăm thẳm mắt buồn

Màu lóng lánh

Mật vương bờ bãi vắng

 

Hoa nắng trời

Neo đậu bến nhân gian.

 

 

VỊ BIỂN

 

Một chấm ban mai

Chợt theo gió rơi về tóc bạc

Hừng lên khoảng nắng trên đầu

Ấm lên miền lạnh xa sâu

 

Hương buổi sáng trinh nguyên

Theo sương lan nhè nhẹ

Thơm lòng ta khô nẻ

Thức khoảng lặng trong hồn

 

Như gần lắm

Tiếng cười em ngược gió

Dội xanh bờ

Kí ức xôn xao

Anh ngấm mặn râm ran vũng biển

Phút trẻ trung tươi mát

Dâng trào.

 

 

LỐI ẤY ĐƯỜNG CHÂN TRỜI

 

Mù mịt

Đường chân trời

Lối ấy em đi

Mưa giăng nhòe tóc ướt

Mây sụt sùi không quay lại phía sau

 

Từ ngày em biệt nẻo chân trời

Nơi ấy chưa khi nào sáng

Những tia chớp xé mây

Sấm ầm ào quay quắt

 

Mười lăm năm em khuất mặt

Hóa đá lòng anh nhòa sắc cầu vồng.

>> Thư viện Phạm Trung Tín

 

 

KHÔNG TÌM THẤY NHAU

 

Gieo mình vào thủy triều

Anh tìm nơi đáy biển

 

Đầy lên miền sóng dâng

Anh tìm nơi bờ bến

 

Gọi về em bằng sóng

Sợ tháng ngày cuốn trôi

 

Gởi về em bằng gió

Tiếng bão giông cuối trời

 

Hát về em bằng tình yêu

Nhạc rơi ngày cạn nắng

 

Ngỡ đầy vòng tay ấm

Run rẩy mùa lạc nhau.

 

PHẠM TRUNG TÍN

 

  

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.