Tin mới Xem thêm

  • My Tiên những ký tự mùa…

    Khi đến với anh em chỉ có vài giọt sương/ Liệu chút nắng trong cánh sứ có đủ làm ấm áp mùa đông/ hàng rào nhà anh đã bám đầy dây leo trắng/ buộc mãi bước chân trong những lần trở về/ lối đi vào mang thêm viên gạch vỡ/ đã trót làm đau nhói một cơn say/ nhưng anh cất viên gạch ấy vào tim/ hơi thở nặng buồn đến nỗi loài hoa không dám nở/ sợ vô tư có lỗi bầu trời

  • Kẻ chăn dắt của Đặng Chương Ngạn

    Ám ảnh và day dứt, xót thương và căm giận, sợ hãi và đau đáu truy tìm một giải pháp cấp thiết, cận nhân tình... đó là những phức hợp cảm xúc xâm chiếm người đọc khi gấp lại cuốn truyện dài Kẻ chăn dắt của Đặng Chương Ngạn

  • Đỗ Bích Thuý - Váy ướt quấn vào bắp chân

    Tôi luôn luôn nhìn vào đôi bắp chân ấy. Đôi bắp chân trắng mảnh chi chít vết gai cào. Buổi sáng trong cái giá lạnh tái tê sương mù phủ kín

  • Vụ kiện hy hữu và hai gia phả giá trị

    Ngày trước ông bà thường bảo: “Vô phước, đáo tụng đình” nghĩa là vô phước mới kéo nhau ra tòa. Nhưng chuyện “đáo tụng đình” của hai họ Phạm và Nguyễn Văn ở làng Hương Quế và Đồng Tràm với chính quyền địa phương lại là điều “có phúc” không những cho tổ tiên dòng tộc của họ mà còn cho cả… lịch sử!

  • Văn Nguyên Lương với những vần thơ đẫm nước...

    Văn Nguyên Lương tên thật Nguyễn Văn Lương, sinh năm 1986 ở Quảng Ngãi, tốt nghiệp khoa toán Trường Đại học Sư phạm. Hiện dạy

  • Ngô Kim Đỉnh may không ngã lên trời

    Mảnh đất cũ ủ ê ngôi nhà cũ/ mơ mơ những tán cây, dây leo dăng mắc/ có thật không cái màu xanh/ khi cả tiếng chó, tiếng gà/ và hơi ấm con người thiếu vắng/ Nền nhà ơi, mảnh vườn ơi tôi đang đứng đây/ cái thằng bé nhút nhát, nghịch ngợm/ của bao năm về trước/ mà có lẽ lớp cây nhâng nhâng, dài dại/ thế kia chắc gì hiểu được

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Dọc đường văn học

Phan Cát Cẩn nhớ ngón chân Giao Chỉ thuở nào

16.11.2015-11:10

 >> Lặng lẽ qua sự nhạt

>> Gom lại từng mảnh vỡ hồn làng

 

 

SỰ RA ĐI CỦA MỘT CHỨNG NHÂN

 

Tầm gửi ăn đến khô cây gạo già

dây vẩy ốc cuốn chặt thân cây

trái tim ứa máu

cây gạo của làng đã không còn mùa hoa gạo đỏ

thời gian bào lõm hốc cây

những bầy chim đã bỏ đi rồi

bầy quạ cũng không còn mùa sinh nở

cả vết sẹo của ba lần sét đánh

không thể hồi sinh

cây cổ thụ chứng nhân của làng chết khô kỷ niệm

 

Người ta xẻ cây gạo thành những tấm áo quan

khâm liệm quá khứ

liệm những tiếng chim thời tươi xanh

liệm tiếng trống ếch rôn ràng

bao mùa hội làng còn hằn sâu ký ức

 

Cây gạo đem lịch sử về đâu

những quan nghè cụ cử về đâu

làng văn vật về đâu?

giờ lố nhố những nhà hàng khách sạn

chợ búa len chân vào cả đình làng

bao mặc cả bán mua đầu đường xó chợ

nhưng lại thiếu những mùa hoa gạo đỏ

tiếng gọi làng lóp ngóp phía hoàng hôn.

 

 

VỀ MIỀN ĐẤT SINH THÀNH

          Tặng 2 nhà thơ TN - NV

 

Sông Đà mùa nước cạn

doi cát lơ thơ hình hài con sóng

vũng nước vật vờ dã tràng xe cát

hoàng hôn tim tím vạt cà...

 

Thèm màu xanh

mắt hướng về xa, đôi bờ huyền thoại

bầy ngô trổ cờ

đò chiều buông neo trong giá buốt

giầy cỏ ấm chân ai chiều đông lạnh...

 

Núi Tản in bóng sông Đà

đảo Ngọc dập dềnh thương nhớ

những con đường dẫn về miền hư ảo

 

Đê sông Đà

đường liên tỉnh

dẫn ta về Lang Vân, Lang Xương

ướm bàn chân đá

nhớ ngón chân Giao Chỉ thuở nào

sinh Thánh Tản Viên

 

Là nơi ta trở về nguồn cội

Miền đất sinh thành.

 

 

NƯỚC GIẾNG NGỌC

 

Thăm thẳm ngàn năm

chuyện Mỵ Châu, Trọng Thủy

lịch sử chảy không ngơi nghỉ

Triệu Đà chiếm Cổ Loa

Thục Vương chìm đáy bể

giếng Ngọc vẫn ngời xanh

chua xót mấy nghìn năm

lẫy nỏ Liên Châu

mũi tên đồng rỉ máu.

 

Người Việt thuở ấy dại khờ

bị quỷ kế ăn cắp trái tim

tham vọng phủ tình giao hảo

để lại vết sẹo lịch sử.

 

Bao thế hệ ta cả tin

vấp ngã trước láng giềng

để bầu trời không tan mây chì thuốc súng

thấy cột đồng mà nhức nhối đau

cảnh giác kẻ từ sau lưng gươm thọc.

 

Nước giếng Ngọc ngày đêm rửa mặt lịch sử

cho ta nhìn rõ kẻ thù

Hoàng Sa, Trường Sa luôn trong vùng mắt bão.

 

 

                           Nhà thơ Phan Cát Cẩn

 

 

BÁN PHẬT

 

Những vỉa hè

la liệt tượng

Phật Bồ Tát, Phật Quan Âm

Phật Di Đà, Thị Kính

xếp hàng cùng voi đá, ngựa đá.

 

Vân đá nổi lên những đường sắc nét

những khuôn mặt hiền nhân

trong lồng ngực tượng nào có trái tim

trong đầu tượng nào giàu triết thuyết?

 

Những niềm tin được rao bán

liệu mua về, có cứu rỗi được những trái tim lầm lỗi?

 

Những tượng Phật

hàng ngày đứng đây

bụi trần đeo bám.

 

PHAN CÁT CẨN

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.