Tin mới Xem thêm

  • Văn nghệ và kháng chiến qua ống kính Trần...

    Hòa mình với đời sống văn nghệ, hiểu rõ tâm hồn văn nghệ sĩ và chuyên tâm chụp văn nghệ sĩ, cố nghệ sĩ nhiếp ảnh Trần Văn Lưu đã lưu

  • Thân phận con người trong thơ Nguyễn Vỹ

    Góp mặt vào làng thơ Tiền chiến từ năm 1934 - thời điểm thơ Mới phát triển mạnh mẽ nhất, không ồn ào, chạy theo tâm lý đám đông

  • Thiêng liêng hai tiếng “Thầy ơi”

    Khi sang xứ người giảng dạy, khi không còn nhận được nhiều tiếng “Thầy ơi” ấm áp đó, cũng như nhiều ánh mắt yêu mến từ học trò ngoài giờ học, tôi mới nhận ra rằng học trò ở quê nhà sao mà “dễ thương” quá…

  • Lê Hà Ngân - Đò chưa sang

    Trưa tĩnh lặng, con thuyền gà gật bên mép sóng bỗng choàng dậy. Đám khách lũ lượt gọi đò, nói cười râm ran cả khúc sông

  • Lê Mạnh Thường & Trường Sa ngày trở về

    Trong cuộc đời mỗi con người ắt hẳn ai cũng có nhiều dấu mốc kỉ niệm. Mỗi kỉ niệm sẽ theo ta đi suốt hành trình của cuộc đời mình. Với tôi, chuyến đi Trường Sa lần này có lẽ là một sự kiện làm dày thêm cái dấu mốc đã in hằn trong tim bấy lâu nay và lấy đi của tôi không ít cảm xúc. Tôi gọi chuyến đi này là ngày trở về.

  • Việt Nam đánh giá dự án ODA: Nhìn thẳng sự...

    Đến nay, Việt Nam gần như kết thúc việc vay ODA giá rẻ của các tổ chức quốc tế, các quốc gia trên thế giới, do đó việc nhìn nhận, đánh giá lại hiệu quả, tác động của vốn ODA và quá trình sử dụng ODA là việc làm rất quan trọng và cần thiết.

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Phát Dương & những ngôi mộ xanh trên nền cỏ cháy

18.5.2017-21:00

 

 

NHỮNG NGÔI MỘ XANH TRÊN NỀN CỎ CHÁY

 

Những ngôi mộ xanh trên nền cỏ cháy

qua lớp kính xe như xác mũi tên

sau trận chiến cuộc đời cắm lại.

 

Không ai biết những người nằm bên dưới

không ai biết trẻ già hay chỉ là mộ gió

không ai biết tên, ngày sinh, năm mất

không ai biết cuộc đời gió mưa sướng khổ nước mắt mồ hôi

cũng chẳng ai thèm nghĩ nhiều giữa một chuyến đi

trong mắt nhau chỉ là những ngôi mộ xanh trên nền cỏ cháy.

 

Không ai biết những gì để lại

không ai dừng để lắng nghe biết đâu có câu chuyện đau lòng ẩn giấu phía sau

biết đâu có li kì giữa thời thèm giật gân biến đổi rất mau

không ai để tâm, không ai hỏi

 

Ngang qua

ngang qua

ngang qua

 

Chuyến xe vụt đi để lại

những ngôi mộ xanh trên nền cỏ cháy.

 

 

DẤU NIÊM PHONG

 

tôi thấy giọng tôi trên mảnh giấy niêm phong tòa nhà

cánh cửa mở ra không cho loài chim thoát

cánh cửa nào cũng có lưới rỉ và lạnh

tiếng hót hong khô giọt nước mắt của trăng

 

tôi nghe tiếng kèn đưa dọc đám tang mùa

lá vàng bay bay bay ngập chiều hồi ức đỏ

nới chỉ cầm tay, muộn rồi, đứt dây con diều nhỏ

tôi tưởng trăm năm đã chảy qua mình

 

như nước chảy qua cầu, tôi cúi mặt nhìn tôi

cái bóng nói gì kia? có bao giờ rời đâu mà không hiểu nổi

chốt cài đã rời môi mà vẫn không thể nói

cái giá chưa vừa

 

tôi thấy mặt tôi trên bảng cảnh báo sơn đen

nắng không xuyên qua đây, ngập bên ngoài cửa sổ

thừa và thiếu

tất cả là tôi

 

tôi thấy ngàn năm vẫn miệt mài trôi

loài chim về đại dương tiến hóa lùi học lặn

hạt cát rơi khỏi tay hay tôi đang chảy

người ta lại đến thu hồi

 

còn bao lâu để giải tỏa chính tôi?

di dời về đâu khi mòn kí ức

bên kia đường, đèn chưa kịp đỏ

người đàn ông đua với vận mạng mình.

Cây bút trẻ Phát Dương

Tên thật: Dương Thành Phát

Sinh viên năm ba Đại học Cần Thơ

 

 

IM LẶNG

 

Sự im lặng đỏng đảnh

câu tiên tri thì tương lai nằm yên không cựa quậy

câu phán xét sai chìm vào lòng đất

chỉ hôm nay ngạo nghễ chống nạnh

"côi có một phát ngôn".

 

Ve tới mùa lột vỏ hét lên

người lột da ở ga từ biệt

có người chọn phủi khỏi vai bụi lời; có người chọn khoác định kiến đến chết

tuổi thọ của câu từ là bao lâu?

 

100 năm

đủ để em và anh yêu mối tình kết trái bằng dăm đứa cháu

đủ để mình đóng dấu ngón chân vào lịch sử

đủ để sống và cũng đủ để tiếc

và cũng đủ để mang án chung thân từ những cái miệng

không đủ cho sự miệt thị, khinh khi và thù hận

câu nguyền rủa bắt cầu.

 

Sự im lặng hư hao

thêm con ma nơ canh ngơ ngác mặc bài thơ đẹp

chúng ta nắm tay nhảy múa và mở tiệc (với trống kèn thật lớn)

giấu tiếng nứt vỡ từ nhận định hôm qua.

 

Con sâu ngủ giữa kén từ

bàn tay kia, định làm gì lén lút?

 

PHÁT DƯƠNG

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.