Tin mới Xem thêm

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Chúc mừng Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam

    Hàng năm cứ đến ngày 21.6, chúng ta cùng chào mừng kỷ niệm Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam, gửi những lời chúc tốt đẹp nhất đến những người cầm bút của làng báo, trong đó có nhiều nhà văn đồng thời cũng là nhà báo.

  • Nguyễn Tất Nhiên - Thà như giọt mưa vỡ trên...

    Tài hoa một cách kỳ diệu trên sáng tác, một cách ngông nghênh của thi sĩ, và cái nhìn tình yêu bằng đôi mắt châm chọc, đập vỡ cả não cân xé tung

  • Nguyễn Trường - Mùa thanh long

    Trời chưa hửng sáng, cây cối trong vườn vẫn một màu đen thẫm gà gật trong cơn ngái ngủ. Không gian yên ắng, thi thoảng tiếng gà gáy xa xa vọng lại

  • Khao khát sự thật

    Mùa hè bốn năm trước, tôi cùng bạn đồng nghiệp lang thang trên đường phố Yangon. Bối cảnh chuyển giao chính trị ở Myanmar lúc ấy vẫn đang phức tạp. Người dân thì chờ đợi Aung San Suu Kyi thắng cử. Những sạp báo vẫn tràn ngập các tờ báo in hình thống tướng Than Shwe chỉ tay về phía trước.

  • Danh sách ủng hộ kinh phí web Hội đợt 3

    Trong những tháng đầu năm 2018, Ban Điều hành Trang thông tin điện tử tổng hợp của Hội Nhà văn TP.HCM đã nhận được sự đóng góp kinh phí hỗ trợ hoạt động của website. Chúng tôi xin chân thành cảm ơn tấm lòng của các nhà văn và mạnh thường quân!

Chân dung Xem thêm

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Tôn Nữ Thu Thủy dạy con sống nghĩa tình

    Con trẻ luôn nhìn vào tấm gương của cha mẹ mà làm theo. Mình sống đàng hoàng, tử tế thì các con cũng học được cách phân định những điều đúng sai

  • Trần Tuấn viết trong bóng tối…

    Nhà báo, nhà thơ Trần Tuấn (báo Tiền Phong) gắn bó trang viết của mình với mảnh đất Đà Nẵng, mảnh đất của những sự kiện lịch sử, những sự kiện

  • Cao Linh Quân người lữ hành lặng lẽ

    Trong số các nhà văn từng sống và viết ở Nha Trang, Khánh Hòa, thì Cao Linh Quân là một gương mặt khá đặc biệt, nếu như không muốn nói là lạ lẫm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Phát Dương & những ngôi mộ xanh trên nền cỏ cháy

18.5.2017-21:00

 

 

NHỮNG NGÔI MỘ XANH TRÊN NỀN CỎ CHÁY

 

Những ngôi mộ xanh trên nền cỏ cháy

qua lớp kính xe như xác mũi tên

sau trận chiến cuộc đời cắm lại.

 

Không ai biết những người nằm bên dưới

không ai biết trẻ già hay chỉ là mộ gió

không ai biết tên, ngày sinh, năm mất

không ai biết cuộc đời gió mưa sướng khổ nước mắt mồ hôi

cũng chẳng ai thèm nghĩ nhiều giữa một chuyến đi

trong mắt nhau chỉ là những ngôi mộ xanh trên nền cỏ cháy.

 

Không ai biết những gì để lại

không ai dừng để lắng nghe biết đâu có câu chuyện đau lòng ẩn giấu phía sau

biết đâu có li kì giữa thời thèm giật gân biến đổi rất mau

không ai để tâm, không ai hỏi

 

Ngang qua

ngang qua

ngang qua

 

Chuyến xe vụt đi để lại

những ngôi mộ xanh trên nền cỏ cháy.

 

 

DẤU NIÊM PHONG

 

tôi thấy giọng tôi trên mảnh giấy niêm phong tòa nhà

cánh cửa mở ra không cho loài chim thoát

cánh cửa nào cũng có lưới rỉ và lạnh

tiếng hót hong khô giọt nước mắt của trăng

 

tôi nghe tiếng kèn đưa dọc đám tang mùa

lá vàng bay bay bay ngập chiều hồi ức đỏ

nới chỉ cầm tay, muộn rồi, đứt dây con diều nhỏ

tôi tưởng trăm năm đã chảy qua mình

 

như nước chảy qua cầu, tôi cúi mặt nhìn tôi

cái bóng nói gì kia? có bao giờ rời đâu mà không hiểu nổi

chốt cài đã rời môi mà vẫn không thể nói

cái giá chưa vừa

 

tôi thấy mặt tôi trên bảng cảnh báo sơn đen

nắng không xuyên qua đây, ngập bên ngoài cửa sổ

thừa và thiếu

tất cả là tôi

 

tôi thấy ngàn năm vẫn miệt mài trôi

loài chim về đại dương tiến hóa lùi học lặn

hạt cát rơi khỏi tay hay tôi đang chảy

người ta lại đến thu hồi

 

còn bao lâu để giải tỏa chính tôi?

di dời về đâu khi mòn kí ức

bên kia đường, đèn chưa kịp đỏ

người đàn ông đua với vận mạng mình.

Cây bút trẻ Phát Dương

Tên thật: Dương Thành Phát

Sinh viên năm ba Đại học Cần Thơ

 

 

IM LẶNG

 

Sự im lặng đỏng đảnh

câu tiên tri thì tương lai nằm yên không cựa quậy

câu phán xét sai chìm vào lòng đất

chỉ hôm nay ngạo nghễ chống nạnh

"côi có một phát ngôn".

 

Ve tới mùa lột vỏ hét lên

người lột da ở ga từ biệt

có người chọn phủi khỏi vai bụi lời; có người chọn khoác định kiến đến chết

tuổi thọ của câu từ là bao lâu?

 

100 năm

đủ để em và anh yêu mối tình kết trái bằng dăm đứa cháu

đủ để mình đóng dấu ngón chân vào lịch sử

đủ để sống và cũng đủ để tiếc

và cũng đủ để mang án chung thân từ những cái miệng

không đủ cho sự miệt thị, khinh khi và thù hận

câu nguyền rủa bắt cầu.

 

Sự im lặng hư hao

thêm con ma nơ canh ngơ ngác mặc bài thơ đẹp

chúng ta nắm tay nhảy múa và mở tiệc (với trống kèn thật lớn)

giấu tiếng nứt vỡ từ nhận định hôm qua.

 

Con sâu ngủ giữa kén từ

bàn tay kia, định làm gì lén lút?

 

PHÁT DƯƠNG

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.