Tin mới Xem thêm

  • Thiên nhân hợp nhất từ góc nhìn sinh thái

    Trong buổi sơ khai của bất cứ dân tộc hay chủng tộc nào cũng mang nặng tâm thức thần hóa các sức mạnh siêu nhiên mà mình không lý giải

  • Nhà văn Tô Hoài dưới chân núi Xà Phìn

    Trong cánh nhà văn đi “cắm bản” ở Tây Bắc năm ấy duy nhất có Tô Hoài nói được tiếng Mông. Bàn chân ông để thương để nhớ cho

  • Đón tết, đừng quên dưới bóng hoa đào...

    39 năm và mãi mãi về sau, mỗi mùa xuân hoa đào nở, bên hoa đào chúng ta chúc nhau ly rượu mừng, xin đừng quên một mùa hoa đào đã rực đỏ

  • Lê Văn Nghĩa - Ngộ thay tháng chạp

    Sáng nay, nhìn lịch treo tường mới biết đã qua những ngày đầu của tháng 12 âm lịch. Bỗng dưng lẩn thẩn thấy tội nghiệp cho

  • Nguyễn Thụy Anh nhận giải thưởng văn học Nga

    Vào mùng một Tết Nguyên đán Mậu Tuất (16.2.2018), tại trụ sở Hội Nhà văn Nga ở thủ đô Moskva

  • Trương Anh Quốc & Mỗi năm một lần

    Thằng Nam nằm ở bệnh viện, tôi ở lại trông. Nó nằm tuốt luốt tận lầu tám làm tôi lên xuống mệt phờ râu. Không phải là bệnh viện không có thang máy, nhưng đông người quá muốn đi phải chờ lâu. Tôi không thích chờ lâu nên đi bộ. Đi bộ có mệt chút xíu nhưng khỏe người và bù lại ở trên cao tôi nhìn được toàn cảnh thành phố

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Quách Lan Anh hò hẹn với cô đơn

09.10.2017-15:20

 

 

HÒ HẸN VỚI CÔ ĐƠN

 

Em một mình hò hẹn với cô đơn 
Dắt tay nỗi buồn dạo miền kí ức 
Người đàn bà trong em đưa tay ngăn nước mắt 
Nụ cười nhẹ tênh

 

Phố đông vui 
Mây trôi bồng bềnh
Chẳng phải thu đâu sao lá mùa lả tả
Nỗi cô đơn khiến chiều vàng đến lạ 
Mặt trời ngơ ngác nhìn em

 

Em một mình hò hẹn với bóng đêm 
Đêm đồng loã vòm ngực tràn căng tiếng nấc 
Tội em yêu anh quá nhiều 
Yêu dại khờ ngu ngốc
Yêu đến tận cùng cơn đau

 

Bẽ bàng vậy rồi mà em đã quên đâu 
Cứ nhớ cứ thương như cô gái ngây thơ mười tám tuổi 
Em giận mình quá đỗi 
Muốn xé tim mình... muốn hận lắm người ơi!

Vậy mà cứ yêu như ngày mai tận thế mất rồi...

 

 

TẠ LỖI

 

Biết bao điều muốn nói cùng anh
Nhưng không thể... nên thôi... đành im lặng
Con sóng nhỏ cồn cào đêm thanh vắng
Hải Đăng buồn trơ trọi cuối trời xa.

 

Em bé nhỏ vô cùng trước biển bao la
Anh giống biển
Ồn ào
Mãnh liệt
Biển ngàn năm yêu bờ tha thiết
Biển yêu bờ chẳng hiểu tự vì đâu...

 

Chiều dần tàn trên đôi cánh hải âu
Em lặng ngắm sao trời miên man nhớ
Biển ơi biển
Ta suốt đời mang nợ
Em tạ lỗi ngàn lần với biển mênh mông

Yêu biển nhiều nhưng vẫn nói là không
Thuyền mắc cạn
                        đâu xuôi dòng được nữa
Nếu có kiếp sau xin tròn lời hứa
Trăng viên mãn rồi ta sẽ mãi bên nhau!

 

 

NGƯỜI DƯNG

 

Gửi đi dòng tin nhắn 
Nhận về sự lặng im
Bao nỗi niềm sâu thẳm
Quặn thắt ở trong tim!

 

Ừ thì thôi... đành vậy
Người dưng của người dưng
Sẽ nhủ lòng quên lãng
Nhớ nhung cũng chưa từng!

 

Lẳng lặng mà bôi xoá
Có là gì trong nhau
Ân tình là lá úa
Tàn phai và nát nhàu!

 

Trách chi người bội bạc
Trách chi ngày đã yêu
Còn mình ta với bóng
Giữa đêm dài cô liêu!

Nhà thơ trẻ Quách Lan Anh (Trà Hoa Nữ)

Tác phẩm đã xuất bản:

- Khúc ru tình (thơ - 2013)

- Đêm đàn bà (thơ - 2015)

- Hò hẹn với cô đơn (thơ - 2017)

 

 

 

 

HÌNH NHƯ

 

Hình như nàng ấy yêu anh

Hơn cả tình yêu em có

Thương những vần thơ rực lửa

Có thể thiêu rụi rừng xanh

 

Hình như nàng ấy yêu anh

Nên gom tất cả chân thành

Vào những ngôn từ đắm đuối

Khóc cho một mối tình câm

 

Đêm đêm nàng ấy âm thầm

Thêu bức tranh tình ứa máu

Chỉ để dành riêng tặng anh

Người đàn ông nàng yêu dấu

 

Bức tranh linh cảm là anh

Nàng thêu sáng trưa chiều tối

Khắc vào trái tim nông nổi

Ngàn vạn những điều trái ngang

 

Hình như nàng ấy yêu anh

Hình như em thành nàng ấy.

 

 

ĐÊM

 

Đêm ơi
đêm chẳng là mình
Đêm loã thể 
tỏa hương trinh ngọc ngà

Đêm ơi 
đêm chẳng là ta
Giấu thương vào nhớ
vỡ oà niềm đau...

 

Đêm ơi
người ở nơi đâu
Thấu chăng
Đêm...
Những nát nhàu lời yêu

Đêm bàng bạc
Đêm cô liêu
Ta rơi
Rơi...
Giữa những điều hư vô

 

QUÁCH LAN ANH

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Trần Xuân An bình tâm màu hoa huyên

>> Kim Hương có nỗi nhớ gọi gió rì rào

>> Võ Văn Pho khua bóng chiều lặng thinh

>> Nhật Chiêu & sông Hương Ka

>> Phan Cát Cẩn dựng hình hài từ bùn đất già nua

>> Thanh Quế trong trùng trùng mưa giăng

>> Trần Quốc Toàn & Trung thu Nam Bộ

>> Lê Đạt giàn trầu già khua những át cơ rơi

>> Lê Thuý Bắc vo tròn bóng nắng trong tay

>> Lê Hương mắt thu buồn ngậm đắng gió heo may

>> Lê Huy Quang nâng chén rượu quê sẻ chia im lặng

>> Trương Tuyết Mai đi tìm không gian của mẹ

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.