Tin mới Xem thêm

  • Sơn Ca làm tung cả gió đông

    Tháng mười hai/ Đầu nhà hoang hoải/ Cây xoan gầy trơ cành run rẩy/ Ủ mình chờ nhú lộc mùa sau/ Đêm gió bấc thổi sâu/ Mẹ sinh em trong cơn gió âu sầu/ Tàu lá chuối cũng vặn mình rách toạc/ Theo những cơn đau./ Tháng mười hai/ Cha thắp đèn, mẹ hát những câu ca/ Ru ầu ơ…/ Con gái sinh trong mùa đông tháng giá/ Mắt mẹ thêm sâu/ Áo cha nhiều mảnh vá

  • Bước gió truyền kỳ: Cảm hứng lịch sử...

    Tôi đang cầm trong tay tập trường ca Bước gió truyền kỳ của nhà thơ Phan Hoàng. Đọc xong tập trường ca của anh

  • Đặng Thị Quế Phượng ngực rung lên tưởng vỡ

    Con thuyền lướt trên bóng mây/ Giật mình trăng thức loang đầy sóng xanh/ Giữa ngàn sen tựa bức tranh/ Cầm làn hương ngát ta dành tặng nhau

  • Bán sách theo cân, có hạ giá tác giả?

    Vào dịp cuối năm cũ, đầu năm mới, để thu hút độc giả đến với sách, nhiều đơn vị làm sách đã tung ra các chương trình giảm giá sách, trong đó có cả “bán sách theo cân”, liệu cách làm này có “hạ giá” tác giả? Hàng loạt chương trình sách giảm giá...

  • Phạm Tiến Duật vẫn lấp lánh Lửa đèn

    Nhà thơ Phạm Tiến Duật và các thế hệ nhà thơ chống Mỹ như Nguyễn Khoa Điềm, Hữu Thỉnh, Lê Anh Xuân, Thanh Thảo, Bằng Việt

  • Nhớ rất nhiều là nhớ được bao nhiêu - Huyền...

    Cô gái hiền ngoan ấy thể hiện cảm xúc thơ của mình một cách nhẹ nhàng, sâu lắng, như lời thầm thì nhỏ nhẹ. Tôi thích những bài thơ

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Tạ Ngọc Điệp & Đám tang đầu ngõ

27.10.2017-09:20 

Nhà văn trẻ Tạ Ngọc Điệp

 

Đám tang đầu ngõ

 

TRUYỆN NGẮN CỦA TẠ NGỌC ĐIỆP

 

NVTPHCM- Lão nói với tôi, mai anh chết.

 

Tôi đang băm thịt bò để làm món sốt cà chua, nấm, rượu vang mà lão thích. Lão tự vạch ra kế hoạch mai lão chết. Chức cao, người lớp lớp thưa thốt, dưới vài người, trên ngàn người, vợ giỏi, hai con đang du học. Việc chi phải chết, khi, tôi, một ả nhân tình chân dài hơn mét, đang mang trong người mụn con gái của lão, tôi mới siêu âm hôm qua, đợi lão dùng xong bữa tối mới bật mí cho lão. Vậy mà oạch phát, lão nói ngày mai lão chết. Tôi gắt lão “anh hết chuyện để nói ư, tự dưng”. Lão hạ kính “anh nói thật đấy, em chuẩn bị tinh thần đi”, “tinh thần gì, con gái của chúng ta đang đây này”, Lão chân cao chân thấp chạy lại, xoa lên chiếc bụng trắng ngần mới nhú lên sau lớp áo lụa Thái Tuấn được may theo kiểu Pyama mỏng, mượt mà. Lão nói “ôi, con gái thật ư, năm mươi lăm tuổi tôi sẽ có con gái ư, trời ơi, con gái tôi”. Lão bật khóc tu tu như một đứa trẻ bị giật mất món đồ chơi yêu thích. Lão vẫn nói với tôi lão thích một đứa con gái điên đảo, thích lắm.

 

Lão bỏ kính ra trên giá sách rồi đi rửa mặt. lão lầm bầm trong gương. “Ngày mai ông chết, đừng nhìn ông trân trối như thế”.

 

Lão có đủ cả, chức cao. Gia đình chỉn chu. Vợ lão đang làm phó một sở của tỉnh lại theo đuổi suất nghiên cứu sinh ở nước ngoài cho gần hai con. Vợ lão thuộc hàng hoa khôi của lớp đại học lão lúc đó, đàn bà vốn xinh lại giỏi thì thường bị ghen tỵ, đa đoan thì phải, như vợ lão chịu kiếp chồng chung. Lão cũng giỏi, cũng đẹp, cũng tri thức nên họ xứng đôi vừa lứa, bao đôi trầm trồ. Nhưng với những gì dư luận thường áp đặt, theo khuôn mẫu của sự hư hỏng thì nó cũng không thoát khỏi gia đình lão. Lão có bồ. Lão yêu tôi khi ở trên đỉnh cao sự nghiệp và bên kia cái dốc của cuộc đời, sức khỏe tơi bời vì bao nhiêu năm cống hiến cho sự nghiệp cày cuốc trên máy tính, giấy tờ, dự án. Một lần đi gặp gỡ doanh nghiệp thì lão gặp tôi, khi đó tôi cũng có bồ, là giám đốc mà tôi làm thư ký dưới vỏ bọc. Ngày thi tuyển tôi biết mình sẽ trúng tuyển bởi vì lão giám đốc lắm tiền nhìn chăm chăm vào khe áo của ngực tôi. Thầy giáo dạy môn maketting của tôi nói rằng “đàn ông mà thấy gái đẹp không ham là đàn ông hỏng, mà phụ nữ đẹp không biết lợi dụng sắc vóc của mình để bù cho sự thiếu hụt về trí tuệ là phụ nữ dại”, có lẽ vì mê thầy đẹp trai nên tôi đi học môn thầy chăm chỉ nhất, rồi ngấm những điều thầy dạy về những mặt tiêu cực của xã hội mà nó buộc con người ta phải hư để thích nghi với những lỗi hệ thống. Tôi ra trường, lương năm triệu, tuần đến công ty ba buổi, lâu lâu đi ra nước ngoài với sếp bồ. Hai năm, hết hợp đồng, mua đủ căn hộ thì tôi bái bai, dù hắn van xin dọa nạt nhưng tôi đã dệt được bè cho mình, mà muốn đẩy thuyền, lật thuyền đã có lão mới chống lưng. Cái dại của hắn là tin tôi quá mức, đi đâu cũng chiều tôi quá đáng, mà thường thì trẻ con, được chiều hay hư. Đàn bà cũng đỏng đảnh như trẻ con vậy. Dù tôi được bọc dưới cái áo trắng ngần của làn da, khuôn mặt được thẩm mỹ vài ba lần cho ngây thơ, hồn nhiên nhưng tôi tự thấy mình hư hỏng lắm ấy nhưng lão vẫn mê tôi. Tôi hai ba tuổi, chưa chồng, bụng dạ vẫn phẳng lì vì tuần ba buổi đi tập gym, chưa chạy xệ hay nhão nhoét vì mang bầu đẻ chửa như các bà vợ,  nên lão mê. Cũng phải. Lão nói, gặp tôi lão như sống lại thời tuổi trẻ. Nẫng tôi từ tay trên của giám đốc – tình cũ vừa bị tôi phũ, lão hân hoan, lão đưa tôi về căn nhà ba tầng ở ngoại ô, nơi vẫn đóng cửa suốt tám tháng qua vì vợ lão đi Pháp với thằng con trai đầu. Lão thuê công ty sự  kiện thắp nến nơi phòng ăn, rồi đón tôi về. Chiếc giường trải nhung màu đỏ đã khiến lão hổn hển, vật vã, mồ hôi bịn rịn bết tóc, lão  để lại trên cổ tôi những vết đỏ bầm để hai đứa bạn tôi biết tôi mới trải qua một đêm nồng nàn, lấy đi nhiều calo của nhân tình mới…

 

Bạn bè tôi ra trường, bao đứa, yêu nhau, vật vờ tìm nhà trọ, làm thuê công ty hay chạy được suất biên chế nhà nước sáng cắp ô đi, tối cắp cặp về tiền chạy việc cũng bằng cả mấy năm lương thì cũng thế. Cũng phải vất vả mất mười năm đầu cho cưới xin đẻ chửa, thuận lợi lắm thì mua được căn nhà nho nhỏ. Đầy đứa đẹp gái, nhưng mười năm sau nhan sắc cũng sa, cũng lặn đâu hết mất rồi. Thời gian nó phụ bạc lắm, nhất là đối với đàn bà, có chồng, đẻ chửa, nuôi con. Tôi đã từng đi thăm con bạn thân đẻ tôi khiếp, nó la lối, nó trăn trối như là sẽ chết thật, vậy mà chỉ hai năm thôi,  nó lại mang bầu, lại lóc cóc đưa đứa nhỏ đi viện đẻ cùng mẹ.

 

Vợ lão về. Li dị với lão rồi cũng đi hẳn. Tôi không có ý định đá lão, vì lão giàu, Lão chỉ là quan của một tỉnh miền núi thôi, dù tỉnh vẫn được xếp hạng nghèo nhưng lão giàu lắm. Tôi đã từng nhìn thấy những cuốn sổ tiết kiệm trị giá trên chục tỷ của lão. Rồi đất đai, tôi không biết lão làm gì, nhưng bạn bè của lão toàn quan, toàn giàu. Họ gọi nhau là anh hai, anh ba, anh tư, tất thảy đều hói, đều mặc vest trịnh trọng, có chức tước, có bồ trẻ hơn vợ. Tôi chơi với đám bồ của họ, chúng tôi giống nhau, đều thích hưởng thụ, ít làm mà check in toàn chỗ sang chảnh cho thiên hạ ghen tỵ. Nhiều lần ngồi đọc báo thấy mấy cô gái bị bắt vì mại dâm, tôi cười khẩy “ừ, mại dâm cũng chia nhiều hạng theo thứ bậc xã hội, tôi, đám con gái chân dài đang nằm xõa trong spa không tý quần áo nào cũng có khác gì đâu, nhưng tôi khác họ là tôi may, vì biết bấu víu, biết tìm cái ô mà nhờ”. Bố mẹ ở quê vẫn tin tôi đang làm cho công ty nước ngoài, lương tháng nghìn đô. Vẫn khoe với xóm làng, tự hào, đâu biết rằng tôi không còn là đứa học sinh chuyên Anh của trường HV, nơi bao đứa trẻ tự hào khi thi đỗ và theo học, sau những phút tự hào ảo tôi cũng thấy mặc cảm với chính mình, tôi chẳng còn dám về và gặp bạn bè.

 

Tôi sắp ba mươi. Tôi quyết định sinh con, một đứa con gái. Tôi không cần danh phận. tôi đã là phòng nhì của lão hơn năm năm rồi. Lão cũng già, cũng chết, lão hơn tôi gần ba chục tuổi cơ mà. Tôi cũng cần con. Tôi thích một đứa trẻ ngậm ty màu hồng, vừa mút, tay vừa mân mê vú bên kia, vừa cười khành khạch khi thọc lét. Cười không cần lí do, rồi nó nhe rang cắn bất kỳ chỗ nào, nó chập chững bước đi. Chỉ nghĩ đến đó thôi. Chao ơi, tôi là một đứa gái bao hoàn lương ư, không cave mới đúng. Rồi tôi khóc vì tưởng tượng. Người ta nói đàn bà có bầu dễ khóc, khóc vì hạnh phúc, vì thiên chức, vì có con thì tôi mất chỗ dựa về kinh tế. Rồi mẹ con tôi sẽ bấu víu vào đâu khi lão chết.

 

Lão uống hết li rượu rồi đi. Lão nói. Lão sai rồi. Lão tham quá. Cơ chế thay đổi rồi. Mình bạch hóa. Dân bây giờ khôn quá, đợi cán bộ sẩy ra là tẩy chay ngay. Tài sản của lão bị điều tra. Ông anh của lão đã bị bắt. Ông anh đã có kế hoạch tự tử bất thành nhằm chối tội, còn lão thì cũng sẽ chết theo kế hoạch, để tránh phiền phức dây chuyền. Chao ơi, đạo diễn của màn kịch này mới cao tay. Sau khi ăn đủ, đục khoét mọ ngõ ngách của tỉnh, đứa cao chạy xa bay, đứa tự tử bất thành, đứa chết lâm sàng giả đò. Tôi hỏi lão “chỉ là giả đò, việc gì cưng phải lo thế, cưng chỉ nằm đó, tụi nó mang vòng hoa tới, gia đình, họ hàng phát áo tang, khóc lóc hết ngày cưng chui ra khỏi quan tài thôi mà”. “Đầu óc của em đúng là bằng quả nho, đàn bà đái không qua ngọn cỏ”.

 

Xoảng…Xoảng

Rầm rầm

 

Người như em cần danh phận ư?

Lão cười khẩy rồi xô cửa bước ra.

 

Tôi đánh rơi cái chảo xuống nền, xoa tay lên bụng rồi thút thít khóc. Ồ, lạ thay, tôi vẫn có nhiều nước mắt để sẵn sàng khóc khi cần đạo diễn, không còn trơ lì khi buông bỏ người tình?

 

Tiếng kèn ỉ ôi, tiếng người khóc thút thít. Báo giật title đưa tin, giám đốc sở tỉnh nọ đột tử tại nhà riêng… khi vụ án đang trong giai đoạn điều tra. Sáng cà phê vỉa hè mấy cụ già đưa đẩy nhau tờ báo in còn nguyên nếp gấp. Lạ thật, thời kỳ công nghệ số nên báo in được ra rìa sớm, chỉ còn vài người cà phê vỉa hè, các ông cụ về hưu rỗi rãi nhâm nhi, cái thú đợi báo mới hàng ngày nó bay biến đi đâu mất. Đến nỗi có đơn vị kia, sếp bị bắt, báo chính thống đưa tin rồi nhân viên mới té ngửa, tưởng sếp nghĩ phép, vậy là có nhiều người cầm trong tay thông tin mà mù tin tức. Mấy người mặt ủ rũ đến bắt tay tang quyến chia buồn, các sở ban ngành, các công ty đối tác không đến được bèn gửi vòng hoa. Người ta đồn đoán, vợ con về dự đám tang mà mặt lạnh tanh, bởi vì cái giá mà lão phải trả. Bởi vì lão đã ruồng rẫy vợ con để theo nhân tình chỉ bằng tuổi con, vợ con giờ về chỉ theo nghĩa tử là nghĩa tận chứ chả đau xót gì mà sâu cay. Lãnh đạo tỉnh gửi vòng hoa…Kẻ ác miệng thì buông lời “giết người diệt khẩu”, người tỉnh tò lại bĩu môi “chắc gì trong quan tài kia đã có người, có khi hắn đã tẩu táng phân nửa tài sản qua bên kia biên giới với hòm tiền đầy vời vợi của ngân hàng Thụy Sỹ”…. Lão nằm đó mà nghe bao lời sâu cay. “Dân tình đói khổ vậy mà lãnh đạo nào cũng giàu có quá, ai cũng xe cộ bóng lộn, nhà mặt phố, họ có biết được nỗi khổ của dân, dân cổ ngắn có kêu thấu trời, đó,dân vay ngân hàng được trăm triệu làm ăn thì hắn dọa này nạt nọ chui chỗ này, đắp chỗ kia, vậy mà quan cứ phởn phơ, đó, cái bộ máy đó hèn gì rệu rã, hèn gì dân mất niềm tin, hèn gì có nhiều nơi cướp bóc nhũng nhiêu. Nhưng rồi ai cũng phải trả giá. Họ phải trả giá cho hành vi của mình, phải đứng trước tòa án của Pháp Luật và của lương tâm, để họ biết…”.

Bao nhiêu lời nói sâu cay đều lọt vào tai lão.

 

- Nếu ông hợp tác, thành khẩn khai báo, ông sẽ được hưởng khoan hồng theo khoản 1 điều 46 bộ luật hình sự.

 

- Vâng, tôi biết, tôi khai, cậu có thể cho tôi li nước không.

 

- Ông đã tự đến cơ quan điều tra đầu thú, đó là một tình tiết coi trọng giảm án, nếu ông hợp tác điều tra với chúng tôi ông có thêm cơ hội nữa.

…..

 

Cô được mời đến đây với tư cách là người có nghĩa vụ liên quan, theo thông tin chúng tôi có được thì cô là người đã động viên ông T ra đầu thú. Công của cô rất lớn, nhưng tài sản của ông T bị kê biên theo danh mục, có tài sản đứng tên cô chúng tôi mời cô lên.

 

Vâng, tôi biết, tôi chỉ mong anh ấy được giảm nhẹ hình phạt, để con tôi được nhìn thấy mặt bố trước khi quá muộn.

 

Con chị được mấy tháng rồi.

Cháu được hai tháng rưỡi, giống bố, anh coi nó đây này.

 

Chị còn biết điều gì liên quan, mời chị khai vào đây.

Vâng…

…………

 

Căn nhà nhỏ trong hẻm được thuê với giá tám trăm ngàn. Căn phòng gần ba mươi mét vuông. Tôi kê được chiếc giường mét tư, mua cho con cái tủ bốn ngăn có con gấu bông đùa trong đám cỏ xanh rờn rợn. Đã bảy năm rồi, tôi chỉ quen lướt ngón tay trên smart phone. Giờ lọc cọc  đi rửa bát thuê cho quán phở chuyên phục vụ người nước ngoài ở thành phố mới, bằng cấp học xong cũng trưng ra đó, mấy năm có dùng đâu mà ứng với dụng.  Bố của con gái tôi đã chấp hành án được nửa chặng đường. Mấy năm rồi cứ mỗi lần lên thăm cán bộ quản giáo đều nói lão hạnh phúc vì có hai người phụ nữ thăm nom chứ không phải như bao người ở đây, có chức tước, kẻ thưa người dạ đầy mình vậy mà chỉ sau một thời gian vào đây đến vợ con cũng bặt tăm. Lão đi tù nhưng vẫn đọc sách và thiền, lão viết thư cho con gái, muốn được con gái tặng cho đôi kính lão để lúc rỗi lão đọc sách qua ô cửa sổ to hơn bàn tay rọi những tia nắng yếu ớt cuối ngày qua lớp tường dày cộp của phòng giam. Lão mong được giảm án để được bế con gái bằng xương bằng thịt…lão chưa được gặp con gái bởi vì lão không muốn con gái của lão phải gặp lão ở chốn này…

 

Chiều nay, tan ca làm sớm, tôi tất tưởi đi chợ, ghé vào hiệu kính nhỏ xíu nằm ngay góc chợ lớn. Cậu bé đi du học về nhưng không đi làm mà mở tiệm bán kính mắt. vét những đồng lương cuối tháng tôi mua cho lão cặp kính mới để con gái gói, cột nơ và tháng tới có lương tôi lại bắt xe đò ngược lên miền núi thăm lão…

 

Tháng Chín, những cơn mưa dài, gay gắt. Căn phòng trọ ẩm thấp. Con gái ho lên từng đợt liên tục. cô giữ trẻ nhắn “chị coi về sớm đón cháu, hình như cháu bị viêm phổi”. Quán đông khách, những ngày cuối tuần tấp nập, người ta chi hàng triệu bạc cho từng bữa hẹn hò phí phạm, có đâu đó ánh mắt thèm thuồng, tiếc rẻ, níu kéo cho một thời xuân sắc tàn phai qua mau. Tôi chọn những phần thức ăn còn mới bỏ vào một túi sạch, đưa về cho con gái và những đứa trẻ háu ăn trong xóm trọ nghèo, rồi tất tả đón con đi viện. Cuối hành lang, bóng người phụ nữ và đứa trẻ xiêu vẹo. Nước mắt tôi lăn dài trên hai gò má khi bác sỹ nói con phải nhập viện. Chị gọi người nhà đến hỗ trợ…

 

Tôi lục túi, lấy điện thoại, nhưng biết gọi ai…đã mấy năm rồi, tôi một mình xa lạ giữa phố phường đông đúc, tôi vừa làm bố, vừa làm mẹ của con gái tôi, nó giật mình, tỉnh giấc, nắm chặt tay tôi rồi khẽ nói “mẹ, mẹ, con thấy bố về, bố của con, mẹ cũng thấy đúng không, mẹ khóc ạ”. “Ừ, Titi ngoan rồi bố về, ngoan nhé, mẹ không khóc đâu, con gì hư, nó bay vào mắt mẹ…”

 

Chiều. Căn nhà trắng to oạch đầu ngõ lại có đám tang. Nghe nói chủ căn nhà cũng đột tử khi đang đương chức, tiếng kèn trống ò í e, tiếng xe cộ vào ra kín ngõ.

 

Đời người sanh lão bệnh tử có mấy hồi, mà có ai nói được điều gì sâu xa, sống nay chết mai, trầm luân khổ ải, tôi đi xe chậm lại, kéo gương mũ bảo hiểm, khẽ nhìn qua, bao nhiêu người áo quần chỉn chu, mặt sáng loáng, bước vào phúng viếng.

 

Trước giờ cơm tối, tivi đưa tin, dịp Quốc Khánh, nhà nước tổ chức đặc xá, khoan hồng, người mặc đồ sọc đang đứng mắt tôi trên tivi tươi cười rạng rỡ,  rồi khẽ lấy tay gạt nước mắt.

 

Ký ức tua lại. Tôi chợt nhớ về một đám tang, cái hồi mà tôi được kể về sự chết, nếu hồi ấy đầu phố nhà lão có treo cờ tang thì có lẽ đến suốt cuộc đời còn lại lão không thể tìm đâu được nụ cười tươi như thế…

 

 

TÁC PHẨM TẠ NGỌC ĐIỆP:

 

>> Valentin’s Day

>> Sài Gòn và những người đàn bà

>> Mùa hoa quỳ nở

>> Giấc mơ quê

>> Đuổi bóng

>> Nàng và con mèo chân đen

>> Đối tác 

>> Những mảnh ghép ở Ê Ban

 

 

>> ĐỌC TRUYỆN NGẮN TÁC GIẢ KHÁC…   

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.