Tin mới Xem thêm

  • Hoàng Hiền - Làng ăn khói

    Tôi về quê vào mùa gặt, xa quê mười mấy năm bây giờ trở lại, mọi thứ đã khác xa những mùa gặt ngày xưa.

  • Phan Thị Thanh Nhàn & Chuyện đàn bà

    Cô Vân và thằng con trai hai tuổi ở trên tầng năm khu tập thể lắp ghép, cả hai bên cầu thang có tới bốn mươi căn hộ. Vân đi làm suốt cả ngày, không biết ai với ai, nhưng khi lên xuống cầu thang, gặp ai cô cũng chào. Với riêng bà Tư còm trông xe máy mà cô phải gửi xe

  • Lê Đại Thanh người thơ, kịch sĩ Tử vì đạo

    Lê Đại Thanh sinh năm 1907 tại Hải Phòng. Năm 1927 - 1932, ông học Trường Bưởi, Hà Nội, ngồi cùng bàn với Nguyễn Gia Trí

  • Nguyễn Như Bá lỡ chuyến bay bóng em vời vợi

    Con đường dài cơn mưa đến lạ/ không dịp này vỡ vụn khát khô/ lỡ chuyến bay bóng em vời vợi/ biệt mù nghe ám ảnh

  • Khi có một người đi khỏi thế gian

    Có thể là buổi sáng khi chúng ta đang uống cà phê, có thể là một buổi chiều khi chúng ta đang trở về ngôi nhà của mình, và có thể một buổi

  • Nguyễn Minh Ngọc & Những con sóng

    Ôi biển ở đây sao giống cái ao làng đến vậy! Câu cảm thán bật ra gần như ngay tức thì khi hai người vừa đặt chân lên bãi cát loang lổ ánh trăng mờ ảo xuyên qua những kẽ lá dừa. Không gian vừa hư vừa thực. Cả hai đều biết mình không còn trẻ nữa. Tuổi đôi mươi đắm say giờ đã lùi xa phía sau lưng họ.

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Dọc đường văn học

Thanh Tùng & cái lặng im rực màu hoa đỏ

29.8.2017-19:45

 >> Thanh Tùng khóc trong sinh nhật 80

>> Thanh Tùng & mối duyên đầu say đắm

 

 

 

THỜI HOA ĐỎ

 

Dưới màu hoa như lửa cháy khát khao

Anh nắm tay em bước dọc con đường vắng

Chỉ có tiếng ve sôi chẳng cho trưa hè yên tĩnh

Chẳng chịu cho lòng ta yên

Anh mải mê về một màu mây xa

Về cánh buồm bay qua ô cửa nhỏ

Về cái vẻ thần kỳ của ngày xưa

Em hát một câu thơ cũ

Cái say mê một thời thiếu nữ

Mỗi mùa hoa đỏ về

Hoa như mưa rơi rơi

Cánh mỏng manh tan tác đỏ tươi

Như máu ứa một thời trai trẻ

Hoa như mưa rơi rơi

Như tháng ngày xưa ta dại khờ

Ta nhìn sâu vào mắt nhau

Mà thấy lòng đau xót

Trong câu thơ của em

Anh không có mặt

Câu thơ hát về một thời yêu đương tha thiết

Anh đâu buồn mà chỉ tiếc

Em không đi hết những ngày đắm say

Hoa cứ rơi ồn ào như tuổi trẻ

Không cho ai có thể lạnh tanh

Hoa đặt vào lòng chúng ta một vệt đỏ

Như vết xước của trái tim

Sau bài hát rồi em lặng im

Cái lặng im rực màu hoa đỏ

Anh biết mình vô nghĩa đi bên em

Sau bài hát rồi em như thể

Em của thời hoa đỏ ngày xưa

Sau bài hát rồi anh cũng thế

Anh của thời trai trẻ ngày xưa.

 

 

CHIỀU

 

Có bao nhiêu chiều trong một chiều

Mà ngổn ngang mặt gió

Có bao nhiêu nhớ hoà trong nhớ

Mà dáng cây nghiêng lệch cả hoàng hôn

Chiều căng ra ở giữa lòng buồm

Chiều vỡ vụn nơi đầu ngọn sóng

Chiều chết đuối nơi mắt người mong ngóng

Chiều nén đầy đáy giếng góc vườn hoang

 

Tôi gửi lại ngàn sau

Tôi gửi tới muôn xưa

Trái tim tầm tã sương chiều

Nhà thơ Thanh Tùng

 

 

HÀ NỘI

 

Hà Nội ơi, tôi đã cất giữ người cẩn thận

Như dưới làn da kia dẫu đã héo nhàu, máu vẫn âm thầm chảy

Hà Nội ơi, nguồn mộng mơ dày như cỏ mùa xuân

Mỗi khi tôi thấy mình xơ xác

Tôi lại về đánh cắp

Dẫu một chút bóng đêm trên đường phố Khâm Thiên

Dẫu một mảnh lá vàng còn ướt nước Hồ Gươm

Tôi rung lên mỗi khi chạm bóng cửa ô

Như được chạm vào vai gầy áo mẹ

Tôi bé nhỏ và tôi vẫn thế

Trái tim luôn xao động

Như bên trong vẫn đầy ắp sóng Hồ Tây

 

Vội vã trở về, vội vã ra đi

Chẳng kịp nhận ra từng con phố

Nhưng trong tôi vững bền đến thế

Những chiếc lá nhìn tôi vẫn mắt tuổi học trò

Những vòm cổ nghiêng xuống tôi hơi ấm

Thầm thì lời của rêu phong

Sâu đến nỗi bàng hoàng lạc tới ngàn năm

 

Những chiều thu hăm hở tôi đi

Hồn đánh võng với hơi giăng thấp thoáng

Từ gốc cây già đến mặt hồ sương

Từ ngàn xưa đến tận hôm nay

Quán ngập lá và mắt em đen thế

Rượu không say, chỉ đủ để buồn thôi!

 

Tôi vẫn về Hà Nội của tôi

Sau những ngày dài khô khốc

Để thẫn thờ uống từng vết nắng mưa

Chạy mệt nhoài trên những quảng trường sạm gió

Mỗi lần ra đi

Nặng nề như có chửa

Và vội vàng của một kẻ tham lam

Vì bất cứ vòm cây nào trên những đại lộ

Cũng có thể đòi tôi trả lại màu xanh!

 

THANH TÙNG

 

 

TIN THƠ:

 

>> Trần Huy Minh Phương hình như là những chuyến tàu

>> Nguyễn Hồng cỏ nát rồi cỏ lại sinh sôi

>> Đặng Tường Vy nắm tay con chữ thắt nơ gói quà

>> Kai Hoàng nghe đêm loang nỗi im lặng cầm tù

>> Sơn Ca phận đàn bà trăm nỗi sợ cô đơn

>> Trần Hùng muốn bay cùng những cánh ong đêm

>> Nguyễn Chí Hoan trò chuyện với một linh hồn

>> Bùi Xuân Tứ lời ru buồn trên đỉnh Pù Hu

>> Phạm Đình Phú xin khe khẽ nơi rừng xưa bạn nhé

>> My Tiên buổi sáng và tôi

>> Mai Hương nước mắt vo viên thành sạn buốt nhói

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...  

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.