Tin mới Xem thêm

  • Võ Văn Pho chờ mai nắng ấm

    Tính sao đây/ Phải sao đây?/ Giữa bao ngang trái/ Chất đầy trái ngang./ May còn/ Tình mẹ cưu mang

  • Nguyễn Thị Phương Nam gửi vào khoảng lặng

    Có những ngày im lặng/ Nghe nhịp thời gian trôi/ Đếm từng đợt mưa rơi/ Tính từng ngày nắng ấm/ Nhìn từng cơn gió thoảng

  • Dẹp cho hiệu quả

    Cựu Tổng thống Mỹ Ronald Reagan có câu nói rất nổi tiếng: "Let's it die" (hãy để cho nó chết) chính là để nói về thái độ cần thiết khi “thanh lọc”

  • Cảm hứng từ lý tưởng và tính nhân văn

    Với tính nhân văn cao, chất lãng mạn trữ tình và hiện thực sâu sắc, văn học Nga - Xô Viết đã ảnh hưởng mạnh mẽ lên tính cách, lối sống của con người và văn học Việt trong một thời kỳ dài sau Cách mạng Tháng Mười. Có thể nói, nước Nga và văn học Nga - Xô Viết luôn là niềm tự hào của các thế hệ cầm bút ở Việt Nam.

  • Kim Hài - Giòng sông Tỉnh Thức - kỳ 3

    Cái tư thế kỳ lạ của Quân khi qua đời khiến dân Tối Thượng xôn xao. Thái độ thờ ơ, lầm lủi của mọi người dường

  • Nguyễn Vũ Tiềm tương tư gói lại mang về

    Nhà thơ Nguyễn Vũ Tiềm năm nay đã 77 tuổi. Hơn nửa thế kỷ miệt mài với thi ca, ông có một vị trí đáng kể trong lòng công chúng

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Trần Hùng muốn bay cùng những cánh ong đêm

25.8.2017-19:00

>> Những vần thơ khắc khoải và khát vọng

>> Thơ bước ra từ chiều sâu độc thoại

>> Đôi cánh trập trùng ước vọng

 

 

ONG ĐÊM KHÔNG CÁNH

 

Những con đường có sẵn tới em tôi

không chọn đường nào

tôi muốn đi qua đá và gai qua trùng trùng bóng tối

tôi muốn bay cùng những cánh ong đêm

tìm đến em - khu rừng không có nấm

chỉ tràn đầy hương nấm

nơi ấy mắt lá đăm đăm lên trời

nơi thiên đường vầng trán thanh khiết

chạm gân xanh những sợi tóc loạn nhịp

Tôi bay.

 

 

GỌI NGUỒN

 

Người ơi về đi

Ta đang mơ giấc mơ lá suối

Giấc mơ đang đi họa mi đang hót

Thanh thản biết bao nhiêu

trời lọc trong mây bông nắng sã

Ta lo lắng vì em ở đâu không rõ

Bàn tay ẩm ướt

Trở về đi ngày xưa nu na nu nống

Con thuyền tăm tắp hàng chân non trắng

Bãi bờ ngô đã trở mình, phấn ngô bay

cây gạo cao sáo cũng đã về

Em còn nhớ không chúng mình hay hát

"năm sáu mươi có cô Mùi xinh"...

Trăng vàng ươm khu vườn quả thơm trễ nải

Long bong bước hài đồng đêm hoa tường vi nở

Bài đồng dao hay tiếng chim cánh vỡ

...

Rồi một ngày nắng lên thênh thênh nước về

Rồi một ngày cô Mùi ra đi bước chân xa lắm

Và chúng mình cũng ra đi

theo phù sa về các đường chân trời

Bỏ lại những vườn trăng, những câu đồng dao rơi vãi

Bỏ lại con thuyền

Giờ người ở đâu

Họa mi đang gắng lên hồi cuối

Hãy về đi.

 

 

BA GIỜ SÁNG

 

Trong đêm tôi nghĩ về các bạn

các bạn bé bỏng của tôi

các bạn hồng mịn của tôi

các bạn nhăn nheo của tôi

một chút ánh sáng thêm vào - bàn tay trĩu nặng

một chút bóng tối thêm vào - bàn tay trĩu nặng

rồi sẽ ra sao khi cát bụi cuộc đời này

thêm vào lòng tay tôi thêm vào lòng tay bạn

thuộc về thân thể tôi thuộc về thân thể bạn

non tơ rồi sẽ ra sao, cằn trơ rồi sẽ ra sao

lần trong cỏ đêm thấy bài thơ cũ

tìm trong bài thơ cũ

thấy chiếc trâm cỏ thi người xưa đánh rơi

và tôi chẳng thể cầm lòng -

tôi lặng lẽ như vi sao xa nhất

đêm nay bao người nhớ về người xưa

bao giấc ngủ dịu dàng thơm

bao giấc mơ không lành lặn

và tôi chẳng thể cầm lòng -

tôi lặng lẽ như vì sao xa nhất

tôi buồn vì tôi, tôi buồn vì cuộc sống này

và tôi yêu tôi, tôi yêu cuộc sống này

dù đôi lúc tôi là tấm bánh đa sũng nước

mỗi khi ban mai tôi muốn ươm màu lá trong tôi

mỗi khi ban mai tôi muốn ươm

màu dòng sông trong tôi

tôi muốn tan ra miên man trong lá

muốn lả miên man trong nước

nhưng ý nghĩ của tôi xúc phạm không chỉ một người,

tôi biết...

nhưng rồi tôi sẽ ra đi, các bạn ơi đừng trách giận tôi

và các bạn vẫn bên tôi vẫn trong tôi

các bạn bé bỏng của tôi

các bạn hồng mịn của tôi

các bạn nhăn nheo của tôi...

Nhà thơ Trần Hùng

 

 

NGƯỜI ĐÀN BÀ TRẦM CẢM

 

Ước gì thời khắc ấy ta có mặt

Và mang theo một liều antidepressan

hay một liều hy vọng

 

Nhưng không kịp nữa rồi

Người đàn bà trầm cảm

Người mang con ra khỏi giấc mơ bằng cách nào

Người vuốt ve những búp tay non bằng cách nào

Những ngón thiên thần cong veo ngậm bầu sữa mẹ

Những ngấn hồng đâu cũng mầm đâu cũng lá non

Người đã thường hôn con bằng cách nào

Nếu không làm dịu mềm môi mình trong sữa trắng

Đêm đêm đêm đêm đập đầu vào đêm

Đêm đêm đêm đêm con tôi thon mềm

Con tôi mịn hồng làm sao chịu nổi

Ta bay xuống vực rồi sao con ta không bay theo

 

Con ơi càng rơi càng lạnh càng trong

Con ơi con đừng rời xa mẹ

Đôi cánh của con đây đôi cánh icarus của con đây

Mẹ thả con bay rồi mẹ bay theo nhé

Mẹ chọn giờ này yên tĩnh làm sao

Trong đêm mẹ và nước nhìn nhau

Rồi nhìn con lặng im cả bầu trời không vì tinh tú

Không tiếng sương chỉ tiếng vực sâu mời gọi ấm mềm

 

Con ơi có chiếc nôi nào dịu dàng hơn nước

Có niềm đau nào dịu dàng hơn nước

Có bầu sữa nào miên man hơn nước

Và mẹ chọn cho con bông hoa nước này

mẹ gắn vào môi con xinh lắm

Không phải thở nữa nghe con

Không phải mỉm cười khi ngủ nữa nghe con.

 

15.6.2017

 

 

VỜI VỢI MÙA XA

 

Mùa xa từ khi nào nay còn đổ bóng

Mấy mươi năm mình tiếp dấu chân nhau

mà giờ em mới đến bên anh

Như ánh trăng lần đầu chạm vào mặt nước

Như tiếng sương cánh hoa lối về thiêm thiếp

Thiêm thiếp con đường xưa

 

Con đường xưa người người nối nhau

Còn anh và em rẽ về xa ngái

Theo nhịp đập thanh minh

Cuối đường mưa em ngồi như sen

Cuối đường mưa chúng mình như gạo trắng

Rồi chầm chậm em đi

Xa lắm...

Bên anh là cơn mưa bên em từng cơn trăng

Bên anh là mùa đông bên em mặt người như hướng dương

Bên anh là dòng sông bến thuyền chờ hoa vàng

Bên em giọt giọt xanh con đường xanh gót xanh

...

 

Em chầm chậm đi

Qua mấy mươi năm

Giờ gục đầu lên dương cầm nghe đồng dao vọng

Đời người như những cành cung

Mũi tên ra đi cao xa bao nhiêu rồi cũng tìm về mặt đất

Em vời vợi mơ xa rồi cuối cùng em đã trở về anh

Về như đau như nhung.

 

21.8.2017

TRẦN HÙNG

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.