Tin mới Xem thêm

  • Nguyễn Quang Thân & Chàng thi nhân đầu...

    Nguyễn bước ra khỏi bóng những tán cây. Nhiều năm sau, khi đặt bút viết Truyện Kiều, Nguyễn Du đã thêm một dòng lạc thảo đề tặng Xuân Hương

  • Bình Địa Mộc cánh chim bạt gió tung tăng

    nghĩ về quả tên lửa được Triều Tiên phóng đi/ có thể đã bay qua/ giấc mơ vượt lên chính mình của người khuyết tật

  • Sức sáng tạo và cá tính văn chương Đồng bằng...

    Văn chương đòi hỏi người viết phải sống chết với nó để nảy ra cá tính. Không có cá tính, không bay cao ý tưởng thì coi như chẳng thể tồn tại một thể loại văn chương đích thực. Văn chương dường như không còn chỗ dung thân ở Đồng bằng sông Cửu Long...

  • Không có trường phái viết văn Nguyễn Du!

    Mới đây, nhà văn - PGS. TS Văn Giá cho tôi biết, anh và một số nhà văn đang đề nghị cấp trên cho lấy lại tên ngôi trường xưa vì thực chất cho đến

  • Quà trung thu từ một trại viết ở rừng Mã Đà

    Nhằm tạo hứng khởi sáng tác và tìm vùng đề tài mới cho các nhà văn, Hội Nhà văn TP Hồ Chí Minh đã ký kết văn bản hơp tác với Khu Bảo tồn thiên nhiên - văn hoá Đồng Nai thuộc Uỷ ban nhân dân tỉnh Đồng Nai. Tính đến nay Hội đã tổ chức được 3 trại sáng tác tại khu bảo tồn này. Sau khi tham gia trại, nhiều trại viên đã có sách được xuất bản.

  • Tài xế Grabbike, một cổ nhiều tròng

    Người nước ngoài có câu: “High risk, high return” (Rủi ro càng nhiều, quyền lợi càng cao), tuy nhiên trong trường hợp này, có vẻ tài xế GrabBike chỉ mới nhận

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Trần Huy Minh Phương hình như là những chuyến tàu

29.8.2017-12:30

 

 

Hình như là những chuyến tàu

 

những chợp mắt ngắt quãng

qua những đồng vàng

gầy

rụng

 

bị lôi dậy từ âm thành mời ăn [sáng, trưa, chiều & tối và…]

cửa kính sương vương hoen

chỗ đêm qua ngồi rộng thênh

trưa đầy [ghế cứng]

Đèo Ngang, Huế, Hải Vân, Đà Nẵng,…

có phải mây bâng khuâng

tiếng nện thời gian cần mẫn khắc trên những đường ray

giọng trôi miên man

thèm quê hương

qua những toa tàu chờn vờn mộng

 

câu chuyện thú vị / nụ cười giăng ngày

đã lọt thỏm giữa biển đời nhộn nhạo

khi còi tàu dừng lại ga nào đó

 

gã – hành khách cuối cùng của trạm dừng chân

tàu hồng hộc thở / khói ủ đầy

mắt cay.

mà cũng lạ, từng mảng đời bện nhau nên hình hài xứ sở

buồn không tả nổi

ơ, mà thương biết bao…

 

 

Chúng ta nói về sự im lặng

 

im lặng tiếng quẫy sóng

im lặng những lao xao thông ngàn

im lặng bên những chiếc cầu hơn trăm tuổi đánh võng mùa đong gió

khóe mắt nào đã khô lâu

 

trước vong linh rất cần sự im lặng hơn những lời chúc tụng và kể về mình với họ

phảng phất khói nhang

tiếng kèn trỗi / lạy

ai cùng ai

 

bàn phím đêm qua liệt và máy tính chỏng trơ cùng quầng gió sơn cùng thủy tận

anh bạn loay hoay tìm giấy và viết

gió. đêm. trắng. lọc. anh thức lại buổi đầu của tập tành văn tự

quên những ồn ào dưới xuôi

 

im lặng trước ngọn lau trắng

nhớ chuyện chú bé chơi trò cỡi trâu đánh giặc

cọc nhọn thủng tầng mây

những gợn nước. bắn. bằn. bặt…

 

chúng ta bày trò lửa trại và hát xuyên đêm

rừng trúc khua cong trăng ngỡ Nguyễn Trãi viết cáo

bạn gục đầu chạy vào phòng và khóc

câu hát dở dang đêm biên giới thật sâu

 

vẫn rất cần một sự im lặng để nghĩ về nhau.

Nhà thơ Trần Huy Minh Phương

 

 

Khoảng trống

Kính tặng Hồ tiên sinh!

 

nhịp mưa sau bão là khoảng trống bài thơ

bạn viết bài thơ trong đêm mưa bão

rốn lũ

cái buồn thế kỉ

có thể như vậy

 

tàu chuối non trượt giấc mơ màu tóc bạc

đội lũ bao mùa về thăm mẹ

vẫn dáng một cùng bện khói tàn tẩu

ngửa mặt cùng nhân gian

 

xuyên qua rừng trúc mọp trước mẫu thượng ngàn

trên cầu mặt quỷ có phụ đề bức phù điêu nhìn thấy sợ!

vo bài thơ trong tẩu thuốc bện vệt khói vẽ hình cõi tạm

rồi thung dung dẫn nhau qua mấy bậc thang rẽ vào thị trấn

gọi li cà phê ới trăm lần chưa thấy tới

gọi tiếng trăm năm trũng mắt một nhịp thừa

 

bài thơ dang dở trong máy tính bảng

như vệt khói sa mù

núi đồi lượn mây

thị trấn buồn mưa tới

bài thơ sũng vì tin bão ngang những mặt người

 

bạn lần tìm bạn từ nhiều khoảng trống

phía nào cũng bão

ở đây có nhiều cầu mặt quỷ

biết lối nào đến thiên thai

biết lối nào thật là trúc, thật là thông…

 

bạn ới giữa khuya gọi lòng đừng bạc như tóc

mà nhàu giữa bàn văn trang văn không

nhiều khoảng trống không kịp lấp

ờ, biết lấp gì khi khoảng trống là lối mòn, ngỡ gió

 

bật ti vi lúc 0 giờ nghe chập chờn bản tin buồn

bạn tắt ngúm

pha lại tách trà dù lòng không muốn

cầu mặt quỷ cười nham nhở sương khuya…

 

TRẦN HUY MINH PHƯƠNG 

 

 

TIN THƠ:

 

>> Nguyễn Hồng cỏ nát rồi cỏ lại sinh sôi

>> Đặng Tường Vy nắm tay con chữ thắt nơ gói quà

>> Kai Hoàng nghe đêm loang nỗi im lặng cầm tù

>> Sơn Ca phận đàn bà trăm nỗi sợ cô đơn

>> Trần Hùng muốn bay cùng những cánh ong đêm

>> Nguyễn Chí Hoan trò chuyện với một linh hồn

>> Bùi Xuân Tứ lời ru buồn trên đỉnh Pù Hu

>> Phạm Đình Phú xin khe khẽ nơi rừng xưa bạn nhé

>> My Tiên buổi sáng và tôi

>> Mai Hương nước mắt vo viên thành sạn buốt nhói

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...  

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.