Tin mới Xem thêm

  • Văn nghệ và kháng chiến qua ống kính Trần...

    Hòa mình với đời sống văn nghệ, hiểu rõ tâm hồn văn nghệ sĩ và chuyên tâm chụp văn nghệ sĩ, cố nghệ sĩ nhiếp ảnh Trần Văn Lưu đã lưu

  • Thân phận con người trong thơ Nguyễn Vỹ

    Góp mặt vào làng thơ Tiền chiến từ năm 1934 - thời điểm thơ Mới phát triển mạnh mẽ nhất, không ồn ào, chạy theo tâm lý đám đông

  • Thiêng liêng hai tiếng “Thầy ơi”

    Khi sang xứ người giảng dạy, khi không còn nhận được nhiều tiếng “Thầy ơi” ấm áp đó, cũng như nhiều ánh mắt yêu mến từ học trò ngoài giờ học, tôi mới nhận ra rằng học trò ở quê nhà sao mà “dễ thương” quá…

  • Lê Hà Ngân - Đò chưa sang

    Trưa tĩnh lặng, con thuyền gà gật bên mép sóng bỗng choàng dậy. Đám khách lũ lượt gọi đò, nói cười râm ran cả khúc sông

  • Lê Mạnh Thường & Trường Sa ngày trở về

    Trong cuộc đời mỗi con người ắt hẳn ai cũng có nhiều dấu mốc kỉ niệm. Mỗi kỉ niệm sẽ theo ta đi suốt hành trình của cuộc đời mình. Với tôi, chuyến đi Trường Sa lần này có lẽ là một sự kiện làm dày thêm cái dấu mốc đã in hằn trong tim bấy lâu nay và lấy đi của tôi không ít cảm xúc. Tôi gọi chuyến đi này là ngày trở về.

  • Việt Nam đánh giá dự án ODA: Nhìn thẳng sự...

    Đến nay, Việt Nam gần như kết thúc việc vay ODA giá rẻ của các tổ chức quốc tế, các quốc gia trên thế giới, do đó việc nhìn nhận, đánh giá lại hiệu quả, tác động của vốn ODA và quá trình sử dụng ODA là việc làm rất quan trọng và cần thiết.

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Trần Lê Khánh giấc mơ của lá

13.02.2018-10:40

 

 

làm gì với thời gian

 

mây xoa ngọn đồi

sỏi đá mềm như khói

tháng là ngày dần,

giờ là phút lân mẫn,

giây là chớp thậm thâm

thuở sát na, trời lỡ tay thả núi trần

thiên thu, là mây đong đưa chiếc áo

 

 

giấc mơ của lá

 

chiếc lá vàng no nắng

lắc mình đáp xuống

nằm thanh thản bên gốc cây đôi

nguyện ánh sáng thấm vào miền cội rễ

biết bao lần rồi

 

 

thường

 

hoa nở

cánh run

hoa tàn

cánh rụng

con bướm khóc vô thường nở rụng

hoa

 

 

tiếng vỗ một bàn tay

 

đoàn tàu lên dốc

bằng tổng lực luân hồi

ma sát vào rỗng không

tóe ra trống vắng

dầy đặc đêm trăng

Nhà thơ Trần Lê Khánh

 

 

lo con trẻ dại

 

mây vàng sa mạc

ngọn núi mẹ thở dài

nhìn những vách thạch dựng sầu

bà tự nhủ bức tượng sư tử đá ngày đó

đã già đi đâu

 

 

sa mạc

 

người như lá

từng đôi rụng khỏi cây địa đàng

miên man tìm nhau vô tận

thượng đế sao lại nổi giận

khi vườn bạt ngàn trái cấm tình yêu

 

 

thủy mặc

 

từ đâu tận từ đâu ra

từ đâu vắng lặng tím hoa lục bình

cõi lòng hai chữ trắng tinh

cột nhau chặt , thì hương tình đứt dây

là hoa theo sóng đến đây

là tiếng nước vỗ ra ngày, từ đâu

 

TRẦN LÊ KHÁNH

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Đặng Huy Lập tình quê qua điệu ví

>> Nguyễn Thuý Quỳnh viết giữa đêm và ngày

>> Trần Hà Yên tia nắng mồ côi

>> Phạm Quang Tiễn cây nói thay người

>> Phạm Sỹ Sáu & Pháo dậy phố xuân - 3

>> Phạm Sỹ Sáu & Pháo dậy phố xuân - 2

>> Phạm Sỹ Sáu & Pháo dậy phố xuân - 1

>> Phạm Công Trứ huyền thoại mưa

>> Diệp Hồng Phương Tết nầy không ở Sài Gòn

>> Đoàn Thị Diễm Thuyên xuân muộn

>> Lê Đạt độc đáo thơ haikâu

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...


Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.