Tin mới Xem thêm

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

  • Nguyễn Quang Sáng cánh chim sếu đầu đỏ

    Tài năng và tác phẩm của Nguyễn Quang Sáng không chỉ được ghi nhận bằng những đánh giá cao của các đồng nghiệp, nhà văn đàn anh đàn chị

  • Truyện ngắn Hoàng Hiền: Mẹ con

    U nghỉ đi, con về thu xếp. Dứt lời, Hiên đi ra sân nổ máy lao vút ra cổng, mấy con chó con chạy theo sủa ăng ẳng

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Trần Tuấn nằm trong cơn mơ

13.6.2018-10:20

 

NVTPHCM- Trong nền thơ Việt Nam đương đại, Trần Tuấn (SN 1967 tại Hà Nội) là cây bút sung sức đáng kể nhất ở Đà Nẵng. Từ Cầm gió (1998) đến cú đột khởi Ma thuật ngón (giải thơ Bách Việt 2008) là hành trình của một người viết dám cực đoan cự tuyệt những vờ vĩnh, dễ dãi, sáo mòn thường thấy.

 

Sử dụng nhiều hình ảnh, động từ bằng sức nén xúc cảm luôn dồn đẩy, thơ Trần Tuấn là chuỗi ám ảnh của chính anh tác động đến độc giả dư âm riêng biệt. Điều ấy rõ nét khi đọc Chậm hơn sự dừng lại (NXB Hội Nhà văn 3.2013), mà chùm thơ sau đây rút từ tập này là minh chứng. Dốc sức cách tân, Trần Tuấn viết tập thơ theo ý tưởng: con người cần sống khác đi, tử tế hơn, nếu không muốn bị hủy diệt. Hãy tìm lại, vươn tới sự thành thật, trong sáng, lãng mạn trước khi sự giả dối, hèn ác, cuồng tham tha hóa làm người ta “chết” khi đang sống. Say mê sáng tạo, trong lúc in tập thơ thứ 3, Trần Tuấn đã viết tập thứ 4. Anh thật sự đã tạo được phong cách. (NDHT)

Nhà thơ Trần Tuấn

 

 

Tôi có sợ tôi không?

 

nằm trong cơn mơ

tôi co một chân

định bước qua vũng tối

rồi mờ dần nhẹ dần

chân bước

sang một cơn mơ nào khác

vũng tối

im lìm gương mặt

mang hình dấu chân

thiếu một đường xương chéo

những bước những bước những

bước

mất hút

 

tôi có sợ tôi không?

 

 

Ký ức

 

trong ký ức già nua

cánh đồng vẫn đang đi ngọn cỏ vẫn đang đi

nhưng chậm hơn sự dừng lại

 

có những giây nghìn lần thức giấc

có những đời không một lần mở mắt

nỗi hoan lạc đớn đau của sự trở về

không bằng đôi chân người mà tự đôi chân thời gian quay tìm lại.

 

 

Gió

 

ve vuốt ngón tay xanh

mơn man đồi ngực trắng

chiếc khăn trùm đầu phập phồng im lặng

không thể vẽ tiếp gương mặt nào

 

gió vẫn thổi

nhưng chậm hơn sự dừng lại

thị trấn

như thiếu phụ

đang mỏng dần

nhẹ dần

trôi theo chiếc khăn choàng.

 

 

Mùa

 

đến mùa này

tôi mới nghe thấy giọng nói ấy

cất lên từ trước đó nhiều ngàn năm

bước chân chúng ta chậm hơn sự dừng lại

 

dừng lại và nghe thấy

giọng nói

thanh âm phía trước

đang chờ đợi

 

đến mùa này

tôi nghe quá nhiều gió thổi

qua những vòm cây vách đá

những tiếng nói từ ngàn năm không trôi theo ánh sáng

 

đã đến trước chúng ta

dừng lại

lắng nghe.

 

TRẦN TUẤN

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Viên Lan Anh nói với con trai

>> Hà Thiên Sơn & mẹ gánh cả chiều đi không hết

>> Vũ Tuấn khát tình muốn hóa cánh chim

>> Đinh Thị Như Thuý im lặng mùa hoa trắng

>> Đoàn Văn Mật chống lại mọi lãng quên

>> Thuận Ánh cầm một ánh mắt anh mà về

>> Nông Tử Lệnh Anh cơn mê muội ngọt ngào

>> Bình Địa Mộc đánh đu can đảm

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.