Tin mới Xem thêm

  • Tích cũ dạy con

    Tôi giở những câu chuyện cổ ra định lấy đó làm bài học cho con. Bỗng tôi giật mình. Tôi nhận ra mình không thể dạy cho con cách vẽ mười con giun trong cuộc thi vẽ của Trạng Quỳnh. Tích xưa chuyện cũ vốn được xem là kho báu trong văn hóa người Việt. Ở đó, vừa chất chứa niềm tự hào về ông cha, vừa có những bài học thâm thúy về trí thông minh, về cách ứng xử.

  • Người đương thời Thơ mới bàn về thơ Huy Cận...

    Từ bốn năm trước khi in tập thơ Lửa thiêng (NXB Đời nay, Hà Nội, 1940), Huy Cận đã có thơ trên các báo Tràng An, Sông Hương

  • Báo chí kết nối xã hội

    Trong khi chúng ta đang thảo luận, loay hoay về ứng xử với cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ tư (cách mạng 4.0) thì Thung lũng Silicon đang thao tác

  • Chùm thơ Haiku của Hà Thiên Sơn

    Trăng mờ/ Hơi thở nhẹ/ Ngực em đang rằm.// Đồi cát/ Dấu chân em/ Ngoài kia biển động.

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Chúc mừng Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam

    Hàng năm cứ đến ngày 21.6, chúng ta cùng chào mừng kỷ niệm Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam, gửi những lời chúc tốt đẹp nhất đến những người cầm bút của làng báo, trong đó có nhiều nhà văn đồng thời cũng là nhà báo.

Chân dung Xem thêm

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Tôn Nữ Thu Thủy dạy con sống nghĩa tình

    Con trẻ luôn nhìn vào tấm gương của cha mẹ mà làm theo. Mình sống đàng hoàng, tử tế thì các con cũng học được cách phân định những điều đúng sai

  • Trần Tuấn viết trong bóng tối…

    Nhà báo, nhà thơ Trần Tuấn (báo Tiền Phong) gắn bó trang viết của mình với mảnh đất Đà Nẵng, mảnh đất của những sự kiện lịch sử, những sự kiện

  • Cao Linh Quân người lữ hành lặng lẽ

    Trong số các nhà văn từng sống và viết ở Nha Trang, Khánh Hòa, thì Cao Linh Quân là một gương mặt khá đặc biệt, nếu như không muốn nói là lạ lẫm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Trần Tuấn nằm trong cơn mơ

13.6.2018-10:20

 

NVTPHCM- Trong nền thơ Việt Nam đương đại, Trần Tuấn (SN 1967 tại Hà Nội) là cây bút sung sức đáng kể nhất ở Đà Nẵng. Từ Cầm gió (1998) đến cú đột khởi Ma thuật ngón (giải thơ Bách Việt 2008) là hành trình của một người viết dám cực đoan cự tuyệt những vờ vĩnh, dễ dãi, sáo mòn thường thấy.

 

Sử dụng nhiều hình ảnh, động từ bằng sức nén xúc cảm luôn dồn đẩy, thơ Trần Tuấn là chuỗi ám ảnh của chính anh tác động đến độc giả dư âm riêng biệt. Điều ấy rõ nét khi đọc Chậm hơn sự dừng lại (NXB Hội Nhà văn 3.2013), mà chùm thơ sau đây rút từ tập này là minh chứng. Dốc sức cách tân, Trần Tuấn viết tập thơ theo ý tưởng: con người cần sống khác đi, tử tế hơn, nếu không muốn bị hủy diệt. Hãy tìm lại, vươn tới sự thành thật, trong sáng, lãng mạn trước khi sự giả dối, hèn ác, cuồng tham tha hóa làm người ta “chết” khi đang sống. Say mê sáng tạo, trong lúc in tập thơ thứ 3, Trần Tuấn đã viết tập thứ 4. Anh thật sự đã tạo được phong cách. (NDHT)

Nhà thơ Trần Tuấn

 

 

Tôi có sợ tôi không?

 

nằm trong cơn mơ

tôi co một chân

định bước qua vũng tối

rồi mờ dần nhẹ dần

chân bước

sang một cơn mơ nào khác

vũng tối

im lìm gương mặt

mang hình dấu chân

thiếu một đường xương chéo

những bước những bước những

bước

mất hút

 

tôi có sợ tôi không?

 

 

Ký ức

 

trong ký ức già nua

cánh đồng vẫn đang đi ngọn cỏ vẫn đang đi

nhưng chậm hơn sự dừng lại

 

có những giây nghìn lần thức giấc

có những đời không một lần mở mắt

nỗi hoan lạc đớn đau của sự trở về

không bằng đôi chân người mà tự đôi chân thời gian quay tìm lại.

 

 

Gió

 

ve vuốt ngón tay xanh

mơn man đồi ngực trắng

chiếc khăn trùm đầu phập phồng im lặng

không thể vẽ tiếp gương mặt nào

 

gió vẫn thổi

nhưng chậm hơn sự dừng lại

thị trấn

như thiếu phụ

đang mỏng dần

nhẹ dần

trôi theo chiếc khăn choàng.

 

 

Mùa

 

đến mùa này

tôi mới nghe thấy giọng nói ấy

cất lên từ trước đó nhiều ngàn năm

bước chân chúng ta chậm hơn sự dừng lại

 

dừng lại và nghe thấy

giọng nói

thanh âm phía trước

đang chờ đợi

 

đến mùa này

tôi nghe quá nhiều gió thổi

qua những vòm cây vách đá

những tiếng nói từ ngàn năm không trôi theo ánh sáng

 

đã đến trước chúng ta

dừng lại

lắng nghe.

 

TRẦN TUẤN

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Viên Lan Anh nói với con trai

>> Hà Thiên Sơn & mẹ gánh cả chiều đi không hết

>> Vũ Tuấn khát tình muốn hóa cánh chim

>> Đinh Thị Như Thuý im lặng mùa hoa trắng

>> Đoàn Văn Mật chống lại mọi lãng quên

>> Thuận Ánh cầm một ánh mắt anh mà về

>> Nông Tử Lệnh Anh cơn mê muội ngọt ngào

>> Bình Địa Mộc đánh đu can đảm

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.