Tin mới Xem thêm

  • Võ Tấn Cường nghe vọng mây trắng bay

    Đồi thông kim Áp tai sần sùi vỏ cây thông/ Nghe vọng mây trắng bay/ Nghe đôi chim tình tự/ Chân tôi bén rễ/ Hồn tôi hóa lá thông kim vá víu trời xanh

  • Tôn Phương Lan - Một góc nhìn Xuân Diệu

    Tôi nhìn thấy Xuân Diệu lần đầu tiên ở quê tôi - làng Nhượng - khi đó còn chưa có chiến tranh. Trong hành trình về quê hương Hà Tĩnh nói chuyện thơ

  • Hoàng Thanh Hương & Hoa nở muộn

    Mờ sáng, cả xóm bị khua dậy bởi tiếng la oang oảng của mụ Ng, thường thì mụ la lớn mấy xóm giềng cũng chả buồn quan tâm nữa. Nhà ấy đánh nhau như cơm bữa. Những ngày đầu, nửa đêm gà gáy xóm còn người này người kia lao sang can gián, che chắn. Sau riết quen tuồng ai cũng phát ớn

  • Tích cũ dạy con

    Tôi giở những câu chuyện cổ ra định lấy đó làm bài học cho con. Bỗng tôi giật mình. Tôi nhận ra mình không thể dạy cho con cách vẽ mười con giun trong cuộc thi vẽ của Trạng Quỳnh. Tích xưa chuyện cũ vốn được xem là kho báu trong văn hóa người Việt. Ở đó, vừa chất chứa niềm tự hào về ông cha, vừa có những bài học thâm thúy về trí thông minh, về cách ứng xử.

  • Người đương thời Thơ mới bàn về thơ Huy Cận...

    Từ bốn năm trước khi in tập thơ Lửa thiêng (NXB Đời nay, Hà Nội, 1940), Huy Cận đã có thơ trên các báo Tràng An, Sông Hương

  • Báo chí kết nối xã hội

    Trong khi chúng ta đang thảo luận, loay hoay về ứng xử với cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ tư (cách mạng 4.0) thì Thung lũng Silicon đang thao tác

Chân dung Xem thêm

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Tôn Nữ Thu Thủy dạy con sống nghĩa tình

    Con trẻ luôn nhìn vào tấm gương của cha mẹ mà làm theo. Mình sống đàng hoàng, tử tế thì các con cũng học được cách phân định những điều đúng sai

  • Trần Tuấn viết trong bóng tối…

    Nhà báo, nhà thơ Trần Tuấn (báo Tiền Phong) gắn bó trang viết của mình với mảnh đất Đà Nẵng, mảnh đất của những sự kiện lịch sử, những sự kiện

  • Cao Linh Quân người lữ hành lặng lẽ

    Trong số các nhà văn từng sống và viết ở Nha Trang, Khánh Hòa, thì Cao Linh Quân là một gương mặt khá đặc biệt, nếu như không muốn nói là lạ lẫm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Trần Vũ Long giấc mơ về một con đường

02.6.2018-22:00

 

 

Giấc mơ

 

Tôi lang thang trong giấc mơ

trên cánh đồng hoang mùa gió

gặp đức tin lấm láp trong bụi cỏ gà

đang rướn mắt nhìn tôi cười nhạo

tôi rẽ trái hướng về dòng sông

có tiếng thì thầm vào tai tôi: rẽ phải

dắt tôi qua vũng lầy

qua vùng sáng

để lại sau lưng nụ hôn nồng nàn hương cỏ mật

để lại những tụng ca sau tiếng chạm li

để lại ánh nhìn của bầy thú dữ

 

Tôi thấy mình đang bay trên cánh đồng

lướt trên những gò đồi

trên những lúa ma

trên những dấu chân từ thời tiền sử

tôi nhìn thấy bầu trời trong vũng nước của gót chân

có đàn cung quăng đang cựa mình thoát xác

tôi muốn quay đầu về phía dòng sông

dòng sông đang hát gọi tôi

hát lời ru của mẹ

con sông mải miết

biết bao giờ tôi tạ lỗi với dòng sông

 

Con đường uốn lượn hiện trước mặt

hai bên đường hàng cây trổ hoa vàng bám đầy bụi đỏ

bầy thú hoang riết bám theo

quấn mình trong giấc mơ

tôi đang bay.

 

 

Giấc mơ về một con đường

 

Cỗ xe luôn làm tổn thương những hạt bụi

Trong giấc mơ về con đường lớn

Những hạt bụi két thành niềm tin cháy bỏng

Tròn lăn mải miết

Gặp vũng nước chúng rời ra

Sự thức tỉnh cát bụi

Cỗ xe chầm chậm trong khúc ca tự hát mỏi mòn

Thanh âm máy móc

Kim loại va đập

Con đường mờ mịt thêm

 

Những hạt bụi làm nên con đường

 

Con đường ai cũng nhớ

Cỗ xe ai cũng thấy

Chỉ những hạt bụi

Bị quên

 

Vẫn có bụi

Cả nơi không có đường

Không có xe qua

 

Vẫn có những con đường trong giấc mơ hạt bụi

 

 

Cái bóng

 

Trên phố

tôi gặp

bóng tôi hôm nay

với bóng tôi hôm qua

sẻ chia kinh nghiệm

của một kiếp làm cái bóng.

 

Chúng mỏi mệt khi bám theo hình hài thô kệch

lúc đổi hướng cùng mặt trời

nắng xiên - bóng dài

bóng tròn - nắng xối đỉnh đầu

 

Mặt trời in tôi thành cái bóng đen

đôi khi buộc tôi dẫm lên nó.

 

Tôi thương bóng tôi

biến dạng theo từng góc chiếu

 

Thương kiếp bóng

thương chính mình.

Nhà thơ Trần Vũ Long 

 

 

Áo đá

 

Đồng Văn

Trùng trùng mùa cúc đá

Trời sinh Em sau một trận mưa rào

 

Đồng Văn

Lác đác người

Như mầm xanh nứt ra từ cúc đá

 

Đồng Văn

Đá quây quần như xóm như làng

Người héo người tươi lẩn chìm nét đá

 

Đồng Văn

Đá trù phú no

Dựng chân người đứng thẳng

Ánh mắt trẻ thơ ngơ ngác ráng chiều

 

Người đồng văn

Như cọc tiêu Tổ quốc

Giữ cho quê hương

                           đá

                              đá

                                 đá

                                    trập trùng

 

Ôi những con người nứt ra từ mùa hoa cúc đá

mùa hoa tam giác mạch

hồn nhiên xanh.

 

 

Một ông già đi vào phố

      Tưởng nhớ nhà văn Kim Lân

 

Hà Nội lâu nay vắng bóng ông

dáng nhỏ liêu xiêu

ba toong dọc phố

như đi tìm cọng rơm vàng cuối vụ

tìm một giọng nói nhà quê cho thỏa nỗi khát thèm

 

Lắng nửa cuộc đời

ông bạn cùng những khoảng trống

ung dung như nỗi buồn

gom từng niềm vui người đời quên lãng

 

Quãng đường từ nhà ra phố

mòn dấu chân ông

sao cái gì cũng lạ

một ông già nhà quê giữa phố

hay một ông già thành phố nơi thôn quê

 

Ông ngụp tận đáy sâu

để tránh những thứ rong rều trôi nổi

khi niềm tin một thời không còn là phao cứu sinh

chuyện ông cười nghe như trong nước mắt

 

Lắng nửa cuộc đời

để sống trọn đời

Hà Nội lâu nay vắng bóng ông

phố vẫn nhắc tên

cây vẫn nhớ hình.

 

TRẦN VŨ LONG

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Bế Kim Loan mùa lột xác

>> Lữ Thị Mai mở mắt rồi mơ

>> Phạm Quang Tiễn tình yêu Sài Gòn

>> Trần Thị Huyền Trang không có gì quan trọng

>> Hà Văn Thể thương nhớ mang màu gì

>> Đặng Tường Vy nứt nụ đoá vô ưu

>> Phan Cát Cẩn ngực căng gió mặn

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.