Tin mới Xem thêm

  • Thủ tướng Thái và gian hàng Việt

    Một số chuyên gia đã đưa giải pháp: Hãy thôi tư duy tập trung sản xuất mà tư duy theo chuỗi giá trị, học bạn bè các nước và áp dụng sáng tạo

  • Khi tâm hồn như hoa phượng cháy trong mưa

    Nguyễn Đức Mậu là một trong những nhà thơ tiêu biểu của thời đại chống Mỹ cứu nước, cũng là nhà thơ xuất sắc của khuynh hướng sử thi với

  • Dương Thành Phát - Vòng tròn

    Người ta hay có những cảm giác khác nhau về hình tròn. Thường nó êm dịu, gợi sự an toàn. Nhưng có khi cũng gây nhiều phiền toái.

  • Hội Nhà văn TPHCM mừng Ngày Phụ nữ VN

    Sáng ngày 20.10, tại Hội trường Liên hiệp các Hội VHNT TP.HCM, Hội Nhà văn TP.HCM đã tổ chức buổi họp mặt mừng Ngày Phụ nữ Việt Nam do Ban Nhà văn nữ mà đứng đầu là nhà thơ Lê Thị Kim - Uỷ viên Ban Chấp hành Hội, Trưởng ban chủ trì, với sự tham dự của nhiều nữ nhà văn

  • Bùi Sim Sim giữa hai chiều quên nhớ

    Chưa đủ nhớ để gọi là yêu/ Chưa đủ quên để thành người xa lạ/ Em ám ảnh anh hai chiều nghiệt ngã/ Nghiêng bên này lại chống chếnh bên kia / Ngôi sao nào thổn thức giữa trời khuya/ Dịu dàng quá lời thì thầm của gió/ Ngủ ngoan thôi ngọn cỏ mềm bé nhỏ/ Biết đâu chừng thiên sứ đến vây quanh

  • Nguyên Trân giữa song khuya thanh vắng

    Phố thị say ngủ/ Thâm u đầy quyến rũ/ Những con đường cong cong mềm mại/ Mang dáng dấp dậy thì/ Mảnh trăng non dướn mình soi bóng/ Khẽ nhoẻn cười lay động mặt hồ êm/ Bao chấm sao li ti huyền bí giữa trời đêm/ Giữ ước mơ thần thoại nơi dải Ngân Hà xa thẳm/ Làn gió mơn vi vu trở về tự vạn dặm/ Ru lá cành lao xao

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Truyện ngắn Kỳ Nam: Nhân duyên

16.6.2017-15:45

 Cây bút trẻ Kỳ Nam

 

HƯỚNG TỚI HỘI NGHỊ

NHỮNG NGƯỜI VIẾT VĂN TRẺ TPHCM LẦN THỨ IV

 

Nhân duyên

 

TRUYỆN NGẮN CỦA KỲ NAM

 

NVTPHCM- “Mai, chị thích anh chàng Ba Lan đó!

 

Mai nghe như chiếc đồng hồ trên tường hẫng một giây khi Elisa nói thế. Trong lúc đó, Elisa mỉm cười rạng rỡ, trong đôi mắt cô là cả một ngọn lửa tình yêu nồng nàn.

 

“Thật sao? Sao chị yêu ảnh?” - Mai hỏi với giọng điệu của một đứa em gái nhí nhảnh vừa mới khám phá một bí mật thú vị của chị mình. Mai không muốn Elisa nhìn thấy nỗi buồn vô hạn ập đến trong Mai, không muốn Elisa nghe tiếng lòng Mai đang gào thét trong vô thanh: “Em cũng thích Antoni. Em thích Antoni!”

 

Antoni là du học sinh từ Ba Lan, học cùng khoa piano với Mai. Antoni có dáng người cao thanh tao. Mỗi khi anh đàn, mười ngón tay dài như luôn biến chuyển, khi thì là bộ lông vũ mượt mà lướt trên phím ngà, khi thì như móng vuốt sư tử chụp xuống phím đàn thật nhanh và chính xác. Đầu anh nghiêng nghiêng, ánh mắt hướng về một miền thiêng liêng xa thẳm, nơi chỉ có âm nhạc đẹp đẽ. Mai yêu mến tiếng đàn, rồi dần dần yêu mến người đàn.

 

Antoni không chỉ là thần tượng âm nhạc mà còn là một người anh vững vàng của Mai. Tính Mai đôi khi hơi trẻ con và khó chiều. Khi gặp chuyện không vui, Mai cứ khóc nức nở, đến mức mẹ Mai cũng không chịu nổi mà phải thở dài, than rằng: “Nước mắt nó chảy thành vũng! Mai này ai dỗ được nó.” Vậy mà Antoni đã dỗ được Mai. Ngày hôm đó, trong lúc Antoni tập đàn, Mai gõ cửa phòng anh rồi oà khóc. Bản thân là nhạc sĩ, Mai cảm thấy mình không nên gián đoạn giờ tập của anh chút nào, nhưng Mai cứ để cảm xúc lôi kéo đi. Antoni phải ngưng tập, dắt Mai ra sân trường đang vắng người vào sáng sớm. Cho tới giờ, Mai không nhớ anh đã nói gì, chỉ nhớ rằng anh đã ôm cô. Có lẽ Mai rung động từ đó, nhưng lý trí mách bảo Mai rằng cái ôm của anh, dù thân tình và ấm áp là thế, vẫn là cái ôm xã giao của người phương Tây. Trong khi đó, ở quê nhà, một cái ôm như thế chỉ dành cho người yêu. Mai tự dằn lòng: “Đừng nghĩ quá nhiều, Mai. Anh ấy chỉ coi mày là bạn, là em gái.”

 

Elisa, người Mỹ, là bạn thân của cả Mai và Antoni. Cởi mở và thích khám phá, Elisa thích kết bạn với sinh viên quốc tế từ nhiều nước. Vì thế, Mai và Antoni, một người từ Châu Á, một người từ Châu Âu, nghiễm nhiên được Elisa chú ý. Elisa là một trong số những người bạn đầu tiên của Mai khi đến Mỹ. Chị đã giúp Mai tìm mua những đồ dùng cần thiết, mở tài khoản ngân hàng, mua sim điện thoại, v.v. Ai có xa xứ một lần mới hiểu thấu những giúp đỡ giản đơn ấy đáng giá thế nào nơi đất khách. Elisa còn say mê khám phá một Việt Nam trong ký ức của Mai, một vùng đất nhiệt đới đầy nắng, nhiều trái cây, nhiều bãi biển hữu tình. Trong nỗi nhớ nhà, Mai hay bật nhạc Việt cho Elisa nghe. Dù Elisa không hiểu gì, nhưng với khả năng âm nhạc tuyệt vời của mình, cô có thể nhại theo giai điệu và lời ca mà Mai thích. Nhưng Elisa hát hay nhất là opera Ý. Tâm hồn Ý trong giọng hát và trong tim Elisa vẫn thật khó phôi pha dù gia đình Elisa nhập cư sang Mỹ từ nhiều đời trước.

 

Mai và Antoni thay phiên nhau làm các món ăn từ quê hương mình để đãi Elisa khi họ tụ họp. Trong những buổi ăn đó, ba người bạn ngồi với nhau rất lâu, kể cho nhau nghe những điều thú vị về sốc văn hoá, về phong tục ba nước, về ký ức của gia đình, xứ sở. Những lần gặp gỡ đó vun đắp tình bạn của họ, và có lẽ… là một thứ tình cảm gì khác nữa.

 

 “Elisa, tại sao chị yêu Antoni?”

 

“Vì Antoni rất khác với con trai ở đây. Con trai Mỹ, em biết đó, rất thực dụng và chỉ biết có sex. Chị đã có nhiều bạn trai là người Mỹ, nhưng rồi cũng chia tay. Chị không cảm thấy hoà hợp được với họ.”

 

Giọng Elisa trầm xuống, dường như cô đang nhớ về một kỷ niệm không vui nào đó mà cô chỉ có thể giữ kín trong lòng.

 

“Nhưng Antoni rất khác”- Elisa ngay lập tức nở một nụ cười nhẹ nhàng. “Antoni như một thiên thần. Tụi chị chỉ nói chuyện về thiên nhiên, về nghệ thuật. Càng nói chuyện với Antoni, chị càng trân trọng cách nhìn đời của anh ấy. Có một lần, sau khi đã cãi nhau rất to với mẹ, chị buồn và bấn loạn lắm. Nhưng Antoni đã ở bên chị. Anh không làm gì cả, chỉ là anh thôi. Khi Antoni nắm tay chị, từ người anh ấy tỏa ra một năng lượng rất bình yên, khiến bao buồn đau của chị dần vơi đi.”

 

À, Mai hiểu rồi. Lý do Elisa thích Antoni cũng giống lý do của Mai.

 

“Chị đã tỏ tình với Antoni rồi, nhưng anh ấy từ chối” - Elisa chợt bật khóc. “Anh nói chị sắp tốt nghiệp rồi trong khi anh còn hai năm nữa. Antoni có trách nhiệm rất nặng với gia đình và muốn ưu tiên cho việc học, nên anh ấy không muốn việc yêu  làm phân tâm!”

 

Mai lặng lẽ nắm tay động viên Elisa. Trong thâm tâm, Mai chỉ muốn nói với bạn rằng: “Elisa, chị nghĩ Antoni không thực dụng bằng con trai Mỹ sao? Một người quyết tâm không để tình yêu làm vướng bận cuộc sống và việc học của mình? Hoặc là anh ta không yêu chị, hoặc là anh ta thực dụng theo một kiểu khác!” Nhưng rốt cuộc, Mai nuốt những lời muốn nói vào trong… Mai cũng yêu Antoni.

 

Nhưng Elisa không cam lòng. Càng ngày, cô càng thể hiện tình cảm với Antoni một cách táo bạo hơn. Trước khi gặp Antoni, Elisa  trang điểm tỉ mỉ. Khi cả ba người đi bộ cùng nhau dưới hàng cây ven đường, Elisa đi sát Antoni hơn, còn Mai chủ động tiến lên trước hoặc lùi ra sau. Có lẽ lề đường hẹp, không đủ cho cả ba người đi ngang hàng với nhau. Có khi Antoni nói một câu pha trò thú vị khiến cả nhóm bật cười, đột nhiên Elisa nép đầu vào ngực Antoni, tay nắm lấy tay anh. Mai nhìn thẳng cảnh tượng đó, không quay đi, cũng không nói gì, chỉ lắng nghe lòng mình chìm vào một nỗi mất mát. “Antoni, anh có thích Elisa không? Tại sao anh không phản ứng gì? Nếu anh thích chị ấy, sao anh không nhận lời yêu của chị? Nếu anh không thích, sao anh không tránh Elisa ra khi chị nép vào người anh?” Mai đau đớn thầm hỏi. “Có lẽ đó là phép lịch sự của người phương Tây chăng? Ở quê nhà, thường thì người yêu mới có những cử chỉ thân mật như thế. Nhưng Mai, mày đâu còn ở Việt Nam. Đây là nước Mỹ. Ở đất nước này, mày phải suy nghĩ thoáng hơn một chút chứ. Phải bớt nhạy cảm đi, Mai.” Ở quê nhà, Mai có thể dự đoán mối quan hệ giữa người với người chỉ qua một sự thay đổi nhỏ trong cách xưng hô. Bây giờ, trong một vùng đất xa lạ, Mai lạc đường.

 

Trong những phút giây đen tối nhất, Mai chỉ mong Elisa tốt nghiệp thật sớm, để Antoni lại cho một mình Mai thôi. Trong khi Elisa tận dụng từng cơ hội để biểu lộ tình cảm với Antoni thì Mai cứ như một nhân vật thừa trên sân khấu. Nhiều lần, Mai ước gì mình cũng có thể tán tỉnh chàng trai mình thích một cách tự nhiên như Elisa. Nhưng đến việc chủ động ôm Antoni theo kiểu bạn bè mà Mai còn không quen thì nói gì đến tựa đầu vào người Antoni, nắm tay Antoni, nhìn vào mắt anh và nói “Em yêu anh” như cách Elisa đang làm.

 

Mai tự hỏi sự khác biệt giữa mình và Elisa có phải do nơi hai người sinh ra hay chăng. Trước nay, Mai tự cho rằng mình thuộc một thế hệ Việt mới, một thế hệ đang Tây hoá: chơi piano, đọc Harry Potter, xem phim Hollywood. So với những người bạn Mỹ ở đây, Mai thấy mình không kém thẳng thắn và chủ động. “Đây là Mỹ mà, thích gì, nghĩ gì thì phải nói ra! Nhiều người không có thời gian để đoán ý bạn đâu!” Elisa đã từng nói với Mai như thế. Một lần khác, một giáo sư đã bộc bạch riêng với Mai rằng: “Em rất khác những sinh viên châu Á khác mà tôi gặp. Tôi không muốn phân biệt, nhưng thật sự thì tôi từng dạy khá nhiều sinh viên châu Á. Họ ít nói và rụt rè dù họ rất thông minh. Nhưng em đã dám thử thách ý kiến của tôi ngay trong lớp.” Tất cả những va chạm nho nhỏ ấy khiến Mai tin rằng mình giống người Mỹ từ bên trong.

 

Trớ trêu thay, khi vướng vào tình cảm với Antoni, Mai nhận ra dòng máu Việt của mình vẫn còn mạnh mẽ lắm. Tình yêu của người con gái Á Đông này mãnh liệt, nhưng lại luôn bị che đậy nhiều phần vì nỗi e ấp, kiêu hãnh, bí hiểm, và một niềm tin âm thầm vào hai chữ “nhân duyên.” Mai còn nhớ một câu ca dao mà mình từng cho là lỗi thời:

 

Tình nhân bắt gặp tình cờ / Trước nhờ phúc đức sau nhờ duyên nhau.

 

Bà ngoại dạy Mai rằng “phúc đức” là quả báo tốt cho những việc làm nhân hậu từ quá khứ, trong kiếp này hoặc cả vô vàn kiếp trước. “Nếu kiếp này con đối xử tốt với một người, con đã tạo một nghiệp - hạt giống của một mối quan hệ tốt đẹp với người đó ở kiếp sau. Còn “duyên” là điều kiện để đưa đẩy cái nghiệp đó tới, là đất, nước, khí trời giúp hạt giống lớn lên. Cái duyên đó đến theo một trật tự huyền bí của đất trời, con người không thể nào cưỡng cầu mà có được.

 

Lúc nghe ngoại dạy, Mai chỉ thấy ông bà thật lạ. Tình yêu của đời mình, mình phải tự đi kiếm, tự đoạt lấy chứ. Phúc đức, duyên phận là cái gì mà phải chờ phải đợi? Ai biết được có kiếp trước, kiếp sau hay không. Ai biết được ngàn vạn năm trước mình đã gieo duyên gì. Mai chỉ thích sống như người phương Tây, biết chỉ một kiếp này thôi, và chỉ tin vào những gì ta nắm bắt được thôi. Nhưng sao bây giờ Mai thấy bất lực quá!

 

Elisa tốt nghiệp vào mùa đông. Ngày cuối cùng Elisa ở trong dorm, ba người bạn quyết định ra hồ Michigan xem mặt hồ đóng băng. Như thường lệ, Antoni và Elisa sóng bước bên nhau còn Mai đi sau họ một vài bước, dù bãi biển rộng mênh mông. Mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng nên không ai nói gì với ai. Bây giờ, cây đã rụng hết lá, chỉ còn trơ những cành khẳng khiu, khô cằn. Bầu trời Chicago mùa đông nhợt nhạt không khiến lòng người nhẹ nhàng hơn. Mai đã từng mong Elisa tốt nghiệp thật nhanh, nhưng hôm nay, trước mắt Mai hiện rõ những ngày tươi đẹp bên Elisa. Quá khứ đẹp làm sao, mà cuộc chia ly sắp đến buồn làm sao. Lần đầu tiên trong đời, Mai thực sự tin rằng giữa Mai và hai con người trước mặt có một nhân duyên. Rốt cục thì điều gì đã mang ba con người từ ba vùng đất cách xa nhau trên thế giới hội ngộ tại đây?

 

Đột nhiên, Mai giật mình vì một cảm giác lạnh buốt chạm vào chóp mũi. Định thần nhìn lại, Mai thấy trước mặt là một trời tuyết. Mai hét to lên: “Tuyết kìa! Tuyết đầu tiên trong năm!” Rồi Mai cười cuồng say, chạy vượt qua hai người. Một dòng nước ấm chảy xuống môi Mai, nhưng Mai vẫn cười thật to, biết chắc rằng hai người sau lưng không thể thấy được nước mắt của mình. Antoni và Elisa hào hứng chạy theo Mai. Elisa bắt kịp Mai rồi ôm chầm lấy Mai từ sau lưng, nâng bổng Mai bé nhỏ một cách dễ dàng. Sau khi Elisa đặt Mai xuống đất, Anoni nói: “Anh thích cách chúng ta tận hưởng thiên nhiên như thế này, không nghĩ gì về những điều đáng lẽ phải xảy ra hay nên xảy ra.”

 

Elisa đưa tay hứng tuyết rồi điềm tĩnh nói: “Bốn mùa ở Chicago đều đẹp. Vào mùa xuân, chồi non sẽ nở ra rất xanh. Tiếc là mình sẽ không thấy nó nữa.”

 

 “Elisa định đi đâu? Không định quay về thăm tụi mình sao?” - Antoni ngạc nhiên hỏi.

 

“Không, mình sẽ tiếp tục học thanh nhạc ở Ý. Mình yêu Chicago vì nơi đây có gia đình và những người bạn tốt nhất của mình. Nhưng đã đến lúc mình nên đi tiếp những chặng đường phía trước. Hai người đều biết mình thích khám phá thế giới mà. Vả lại, Ý là nơi xuất phát của gia đình mình . Mình cũng muốn giống hai bạn, có nhiều hơn một mái nhà.”

 

Cả ba người lại im lặng trong một phút, rồi Elisa chợt tươi vui như thường ngày: “Nhưng như vậy đâu có nghĩa là chúng mình sẽ không bao giờ gặp lại nhau, phải không?”

 

Elisa vươn tay ôm lấy Antoni và Mai. Vì dáng người Mai bé nhỏ hơn Antoni và Elisa, Mai thấy mình như một hạt giống được ủ ấm trong đất mẹ. Nếu linh hồn bà ngoại ẩn náu trong những bông tuyết kia, chắc chắn bà sẽ thấy rằng niềm tin xa xưa của bà đã giúp cho đứa cháu gái hiện đại, Tây học tìm một lối đi giữa mê cung của trái tim. Mai đã nhận ra rằng mối quan hệ giữa Mai, Elisa và Antoni sẽ như những chồi non nở đúng vào mùa của nó. Nó sẽ nở thành tình cảm gì cũng không còn quan trọng nữa, không còn làm Mai khổ sở nữa. Điều thực sự quan trọng chính là lòng người trân trọng những hạt giống, kiên nhẫn chờ nó lớn lên, và hiểu rằng cái trật tự huyền bí của đất trời sẽ có một ngày thuận theo những yêu thương chân thành.

 

Chicago, tháng 02.2017

 

TIN LIÊN QUAN:

>> Song trùng

>> Bên trời mây bay

>> Bồ công anh tha hương

>> Từ trái bắp khổng lồ nhìn xuống

>> Không thấy Bora

>> Hương ngọc lan

>> Hoàng tử tuổi xế chiều, công chúa tuổi hoàng hôn

>> Phận bèo

 

 

>> ĐỌC TRUYỆN NGẮN TÁC GIẢ KHÁC…    

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.