Tin mới Xem thêm

  • Tích cũ dạy con

    Tôi giở những câu chuyện cổ ra định lấy đó làm bài học cho con. Bỗng tôi giật mình. Tôi nhận ra mình không thể dạy cho con cách vẽ mười con giun trong cuộc thi vẽ của Trạng Quỳnh. Tích xưa chuyện cũ vốn được xem là kho báu trong văn hóa người Việt. Ở đó, vừa chất chứa niềm tự hào về ông cha, vừa có những bài học thâm thúy về trí thông minh, về cách ứng xử.

  • Người đương thời Thơ mới bàn về thơ Huy Cận...

    Từ bốn năm trước khi in tập thơ Lửa thiêng (NXB Đời nay, Hà Nội, 1940), Huy Cận đã có thơ trên các báo Tràng An, Sông Hương

  • Báo chí kết nối xã hội

    Trong khi chúng ta đang thảo luận, loay hoay về ứng xử với cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ tư (cách mạng 4.0) thì Thung lũng Silicon đang thao tác

  • Chùm thơ Haiku của Hà Thiên Sơn

    Trăng mờ/ Hơi thở nhẹ/ Ngực em đang rằm.// Đồi cát/ Dấu chân em/ Ngoài kia biển động.

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Chúc mừng Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam

    Hàng năm cứ đến ngày 21.6, chúng ta cùng chào mừng kỷ niệm Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam, gửi những lời chúc tốt đẹp nhất đến những người cầm bút của làng báo, trong đó có nhiều nhà văn đồng thời cũng là nhà báo.

Chân dung Xem thêm

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Tôn Nữ Thu Thủy dạy con sống nghĩa tình

    Con trẻ luôn nhìn vào tấm gương của cha mẹ mà làm theo. Mình sống đàng hoàng, tử tế thì các con cũng học được cách phân định những điều đúng sai

  • Trần Tuấn viết trong bóng tối…

    Nhà báo, nhà thơ Trần Tuấn (báo Tiền Phong) gắn bó trang viết của mình với mảnh đất Đà Nẵng, mảnh đất của những sự kiện lịch sử, những sự kiện

  • Cao Linh Quân người lữ hành lặng lẽ

    Trong số các nhà văn từng sống và viết ở Nha Trang, Khánh Hòa, thì Cao Linh Quân là một gương mặt khá đặc biệt, nếu như không muốn nói là lạ lẫm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Văn Nguyên Lương chào xuân mới!

03.01.2018-19:30

 

 

 

CHÀO XUÂN MỚI!

 

Ta mở những cuộc vui

Chào xuân mới!

 

Mắt lá

Chớp thứ ánh sáng diệu kỳ

Xanh những ước mơ

Ta nhoẻn miệng cười

Chào thế tục

Chớp ngọn nắng vàng

Tết cọng dây thừng

Bước qua đoạn lòng người eo hẹp!

 

Nơi ta đến là vườn hoang

Đủ chứa lòng độ lượng

Hoa thơm nết người

Dòng suối chảy qua đời

Trôi bụi sân si!

 

Ta lặng thầm ươm giống yêu thương

Bón niềm riêng đợi ngày kết nụ

Nở cánh hoa thơm

                        níu lại tay người...

 

 

PHỔ TÌNH

 

Mưa chiều,

Như nước mắt những ngày thơ đợi mẹ

Ướt mái tranh nghèo

Ướt cả lòng tôi

 

Ngày không em,

Mưa làm nhớ những con đường

Đường về nhà em

Chạm nhau chỉ một chút thôi

Để đeo mang muôn trùng dâu bể

 

Đường tôi đi như bài toán khó,

Vẽ trục tung lên bầu trời mây trắng

Oằn cong từ phổ sóng tình

Em là trục hoành nỗi nhớ

Vội hôn lên bờ tóc rối

Thảng thốt tháng ngày buông thõng bàn tay

 

Tôi chợt hỏi,

Có khi nào em là hoa trinh nữ?

Nở trước nhà tôi một đóa vô tình...

 

Tôi chỉ biết yêu em

Yêu màu tím thủy chung

Dẫu bụi gai tứa máu...

 

Chiều nay,

Mưa phổ tình tôi lên đỉnh nhớ

Tôi dại khờ

           nghe tình khúc

                            chiều mưa...

 

 

DẶN LÒNG

 

Phía ấy là cánh cò

Chở ta về miền cổ tích

Ta không đi!

 

Phía ấy là cánh diều

Chở ta về ngày thơ dại

Ta không đi!

 

Phía ấy là dòng sông trăng

Chở ta về miền thơ mộng

Ta chẳng mơ!

 

Phía ấy là con chuồn chuồn nước

Ru ta một thuở hồn nhiên

Ta thức nhớ!

 

Còn kia,

Con đường chông gai

Ta cố bước

Vì chẳng vinh quang nào đi đến bằng đoạn bình yên

Dặn lòng

            bền chí tôi ơi!

Nhà thơ trẻ Văn Nguyên Lương

Hội viên mới Hội Nhà văn TP.HCM 2017

 

 

BA MẸ NỢ CON?

 

Bịn rịn chân trời,

Cồn mây hun hút

Thương cánh cò cổ tích

Lệch cách động trời

Dõi theo bóng con khập khiễng.

 

Cò ơi... cò ơi!

Còn bao lần nữa

Ngóng hình thân quen

 

Con đến thế gian này

Ba mẹ nợ con?

Kiếp trước,

Kiếp này

Vay trả

Trả vay

Món nợ ân tình chưa dứt!

Sóng lòng cuộn chảy trong con

Tràn ra khoé mắt

Rưng rưng...

 

 

VIẾT VỀ HÀNG CAU QUÊ TÔI!

 

Anh nhìn thấy em từ sau cơn bão

Thân khẳng khiu đứng thẳng chọc trời

Trái chẳng ngọt từng chùm khắng khít

Dâng cho đời bao mối lương duyên!

 

Anh nhìn thấy em từ sau mùa cưới

Quả rơi gầy tóp, quả rụng hao mòn

Em lặng im trước ánh nhìn hờ hững

Đã qua rồi thời bà quý, bà thương

 

Em bây giờ vẫn mơn mởn trong mưa

Dáng điệu đà khoe hương mùa cũ

Đánh võng triền thơ, trêu mây gọi gió

Âm thầm kết nụ, chờ mùa cưới tương lai!

 

VĂN NGUYÊN LƯƠNG

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Nguyễn Thanh Huyền khế ước

>> Huệ Thi mơ môi ấm hoá ra nào cổ tích

>> Nguyễn Minh Khiêm phút đầu tiên với cỏ

>> Nguyễn Hoàng Viện mùa xuân đã biết hết

>> Xuân Trà sợi thương sợi nhớ đầy vơi

>> Đặng Tường Vy tiếng thở dài ru giấc non xanh

>> Nguyên Trân hẹn chim lành buông cánh

>> Thuận Ánh tự tình đêm

>> Phan Thanh Bình khó viết nổi câu thơ ứng dụng

>> Dung Thị Vân nỗi nhớ chẳng kịp đầy

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.