Tin mới Xem thêm

  • “Thay áo” của Trịnh Công Lộc

    Có thể nói, “Thay áo” là một bài thơ viết như không, với câu chữ giản dị mà chân thành, sâu sắc. Mặt khác, những câu thơ ấy cũng chính là những câu thơ gan ruột của Trịnh Công Lộc.

  • Cử nhân thất nghiệp: quá lãng phí nguồn lực

    Thông tin từ Bộ Giáo dục và Đào tạo và Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội mới đây cho biết, hiện có khoảng 200.000 người thất nghiệp

  • Tôn Nữ Thu Thủy dạy con sống nghĩa tình

    Con trẻ luôn nhìn vào tấm gương của cha mẹ mà làm theo. Mình sống đàng hoàng, tử tế thì các con cũng học được cách phân định những điều đúng sai

  • Hữu Việt đón kiếm vào lòng và mở lá ra

    Tôi gặp/ một con bò kiên nhẫn đứng nhai mưa/ Nó không đứng chơi, trên vai ách nặng/ Mắt rợp buồn chiều đông

  • Khi nhà báo... viết sách

    Là một nghề gắn với viết lách, chữ nghĩa nên không có gì lạ khi nhiều nhà báo viết sách. Nhưng bản chất nghề báo là công việc liên quan đến thông tin nên sách của nhà báo ngoài sự đa dạng còn có một đặc thù riêng là luôn gắn với dòng chảy của thời sự, nhất là dòng thời sự liên quan đến chuyên môn của từng người.

  • Bùi Việt Thắng - Sắc màu truyện ngắn Nguyễn...

    Tuy đến với văn chương muộn màng, nhưng nhà văn Nguyễn Văn Thọ vẫn gặt hái được nhiều thành công. Ông viết nhiều thể loại, song thành công

Chân dung Xem thêm

  • Tôn Nữ Thu Thủy dạy con sống nghĩa tình

    Con trẻ luôn nhìn vào tấm gương của cha mẹ mà làm theo. Mình sống đàng hoàng, tử tế thì các con cũng học được cách phân định những điều đúng sai

  • Trần Tuấn viết trong bóng tối…

    Nhà báo, nhà thơ Trần Tuấn (báo Tiền Phong) gắn bó trang viết của mình với mảnh đất Đà Nẵng, mảnh đất của những sự kiện lịch sử, những sự kiện

  • Cao Linh Quân người lữ hành lặng lẽ

    Trong số các nhà văn từng sống và viết ở Nha Trang, Khánh Hòa, thì Cao Linh Quân là một gương mặt khá đặc biệt, nếu như không muốn nói là lạ lẫm

  • Hoàng Việt Hằng hẹn gì với những đam mê?

    Nhà thơ Hoàng Việt Hằng đã thử sức qua nhiều thể loại. Chị viết cả truyện ngắn, tản văn và tiểu thuyết. Thế nhưng, trong những trang bản thảo

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Văn Nguyên Lương mắc cạn sông quê

09.6.2017-23:10

HƯỚNG TỚI HỘI NGHỊ

NHỮNG NGƯỜI VIẾT VĂN TRẺ TPHCM LẦN THỨ IV

 

>> Chùm thơ Văn Nguyên Lương

>> Nhớ con sông chiều soi mắt đỏ

 

MẮC CẠN SÔNG QUÊ

 

Sông lắng dòng chầm chậm
Biếc xanh như tấm gương đời
Soi cánh diều vi vút

Mùa hạ trở về!

 

Tôi nhớ tiếng ve ngày xưa
Tiếng ve khóc cười chẳng rõ
Giục cánh phượng rơi ngời ánh lửa sân trường

Tuổi thơ nào đâu biết

Đấy là bao cuộc chia ly
Những sớm mai đi cùng dế than
Những trưa hè tắm sông lén mẹ
Những buổi chiều cánh diều tung gió

Mặc con trâu ăn lúa ruộng người...

Đấy là niềm vui bất tận một thuở thần tiên

 

Hiện đại hóa nông thôn
Nhà tầng thay lũy tre làng kẽo kẹt
Rừng thiêng thay khu du lịch
Trên cánh đồng,
Trên nương dâu, bãi mía
Những dòng sông, con suối quê hương...

Tiếng ve đã chết,
Chết trong lòng đất từ khi chưa lột xác
Chưa kịp cất lên tiếng khóc "ve ve" mơ hồ

 

Tôi thương con diều giấy tuổi thơ
Nó được khoác lên đôi cánh lụa là, rực sắc
Lại chẳng thể sải cánh dọc trời
Bị lùa vào những dự án chưa kịp xây...

Bỗng giật mình,
Dòng sông quê mắc cạn
In bóng người khúc xạ những vết thương...

 

 

TRĂNG DẬY THÌ

 

Mầm xuân

Trăng dậy

Nẩy ngọn hồng phơi phới

 

Nỗi niềm ủ men

Trong dòng lệ ngọc

Ngọn lửa tham lam khê cháy mẻ rượu tình

 

Ngọn xuân già

Ngồi tiếc quãng đời trống tuột

Vận may như gió thoảng ngang trời

 

Mang nỗi buồn đem giấu

Quyện giọt sương đêm

Hoài thai một thời trăng khuyết

 

Nhưng đêm không em

Hồn thơ lưu lạc phương trời vọng tưởng

Mở màn vở kịch thời gian

 

Chợt nghĩ,

Bữa tiệc trần gian điên đảo đất trời

Thực mơ dòng suy tư

 

Một vầng trăng mới về

Vầng trăng của gối mộng

Dậy thì...

 

 

SÓNG CHỮ

 

Chở đôi thúng chữ
Vượt biển vô thường
Cơm áo nửa đường rơi

 

Từ bến sông mơ ước
Ngọn nồm ý chí thổi lộng cánh buồm
Khổ đau ủ cây đời xanh mướt

Sóng va mạn thuyền
Vẫn vững tay chèo đầy tràn sinh lực
Được đoạn bình yên

Sóng thế sự chồm lên rát mặt
Biển lọc lừa khúc khuỷu quanh co
Chữ rơi chữ rơi
Cố nắm chặt những hạt mầm sót lại
Đợi bờ vui...

 

Khác xa viễn tưởng đợi chờ
Cỏ cây xanh tốt
Trước mặt là sa mạc mênh mông vượt xa tầm mắt
Bất chợt cơn bão gạo tiền vùi lấp yêu thương
Cố giữ mầm chữ cuối cùng hư hao một góc

Lấy mồ hôi ươm hạt nảy mầm
Lấy nước mắt khổ đau bón cây đời trái ngọt
Tỏa lên sóng chữ bóng mát mai sau...

 

 

BI KỊCH NÚI

 

Về núi,
Băng rừng tìm vạt cỏ xanh

Không gian lạnh
Vọng âm như tiếng khóc ai...

 

Những tưởng chỉ có "đời là biển khổ"
nước mắt nhiều hơn nước sông Hằng"
Hóa ra trong cõi mù sương
Vẫn còn khổ lụy...

 

Tiếng than đẫm lệ trời chiều
Bên nấm mồ hoang lạnh đơn côi

Khói nhang nào đủ ấm,
Tôi sao lấp nổi quạnh đơn?

Bóng người
Như bóng thiêu thân/ hành khất ngọn đèn...

Tiếng người hát

Xoáy vào ngọn núi

Úa bờ cỏ xanh

Mơn mởn khúc bi ai như lời ru nước mắt

Thấm ướt đôi bờ âm dương...

Nhà thơ trẻ Văn Nguyên Lương

 

 

AN NHIÊN

 

Cõi người tạm bợ
Cánh chim tung trời

Thân "tầm gởi" trên cây đời tục lụy

Giam hồn đi hoang...

Giọt giọt nắng rơi

Nương nhờ khổ hạnh gió

Nắng có biết hay không?

Sợi dây nhân quả treo Thiên đàng, Địa ngục

Ngủ nhờ trong chiêm bao
Chờ ngày về thao thức...

 

Lỡ mang kiếp người
Không cam phận
Chẳng làm nổi việc "dời núi vá non"
Nhờ gian khó chẳng nhầm đường hiện thực

Mượn nấc thang tiến bước

Ta đi tìm vùng đất hứa đời ta
Chở nắng gió bao mùa cày ải

Sinh sôi...

 

Câu thơ ngập nắng vàng tươi

Và gió mùa phơi phới

Đưa ta về nơi ấy an nhiên...

 

VĂN NGUYÊN LƯƠNG

 

TIN LIÊN QUAN:

>> Chùm thơ Kiều Maily

>> Chùm thơ Trần Võ Thành Văn

>> Chùm thơ Du Nguyên

>> Chùm thơ Ngô Thuý Nga

>> Chùm thơ Văn Nguyên Lương

>> Chùm thơ Sâm Cầm

>> Chùm thơ Bùi Bảo Kỳ

>> Chùm thơ Lê Hoà

>> Chùm thơ Nồng Nàn Phố

>> Chùm thơ Nguyễn Kiên Giang

>> Chùm thơ Dạ Thy

>> Chùm thơ Ziken

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...  

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.