Tin mới Xem thêm

  • Tôn Nữ Thu Thuỷ hương của lặng im

    Bên trong và bên ngoài bức tường trong suốt/ Cuộc sống mấy cõi sinh thành/ Gió đi qua không nói gì/ Mưa rơi không nói gì/ Nắng chiều hôm không nói gì/ Cả cơn bão đi qua không nói gì/ Mặt trăng xuyên đêm không nói gì/ Mặt trời qua suốt ban ngày không nói gì.

  • Tượng sáp Trần Văn Khê rút khỏi bảo tàng

    Chị Nguyễn Thị Diện, giám đốc Công ty Cổ phần Tượng Sáp Việt cho biết tôn trọng ý kiến của 3 người con Giáo sư - Tiến sĩ Trần Văn Khê, vào ngày

  • Phan Cát Cẩn & nguyên liệu thời đói khổ

    Cối lặc lè gồng những bàn chân thô nhám/ hàng nghìn năm sự thật đã an bài/ hạt gạo vẫn một màu trắng/ phận người thì đen.

  • Khái lược văn học Nga “thế kỉ bạc”

    Trong tất cả các nền văn học nước ngoài có ảnh hưởng tới văn học Việt Nam, chúng ta không thể không nhắc tới văn học Nga

  • Đỗ Thượng Thế phía đàn chim gọi bầy

    Vẫn hồn cốt quê hương đất Quảng, vẫn tinh thần văn hoá xứ Quảng, nhưng thơ Đỗ Thượng Thế mang lại một giọng điệu mới, gần gũi mà khác lạ, đắm say mà tinh lọc trong một dòng chảy xúc cảm ngôn ngữ hiện đại giàu cá tính. Ngoài tài năng thi ca, Đỗ Thượng Thế còn cho thấy sự lao động

  • Bùi Nguyễn Trường Kiên hỗ trợ đồng đội bằng...

    Nhân cuộc ra mắt tập thơ Cỏ ơi…!, nhà thơ Bùi Nguyễn Trường Kiên đã tổ chức gây Quỹ Tương trợ đồng đội và Quỹ Học bổng

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Văn Nguyên Lương mắc cạn sông quê

09.6.2017-23:10

HƯỚNG TỚI HỘI NGHỊ

NHỮNG NGƯỜI VIẾT VĂN TRẺ TPHCM LẦN THỨ IV

 

>> Chùm thơ Văn Nguyên Lương

>> Nhớ con sông chiều soi mắt đỏ

 

MẮC CẠN SÔNG QUÊ

 

Sông lắng dòng chầm chậm
Biếc xanh như tấm gương đời
Soi cánh diều vi vút

Mùa hạ trở về!

 

Tôi nhớ tiếng ve ngày xưa
Tiếng ve khóc cười chẳng rõ
Giục cánh phượng rơi ngời ánh lửa sân trường

Tuổi thơ nào đâu biết

Đấy là bao cuộc chia ly
Những sớm mai đi cùng dế than
Những trưa hè tắm sông lén mẹ
Những buổi chiều cánh diều tung gió

Mặc con trâu ăn lúa ruộng người...

Đấy là niềm vui bất tận một thuở thần tiên

 

Hiện đại hóa nông thôn
Nhà tầng thay lũy tre làng kẽo kẹt
Rừng thiêng thay khu du lịch
Trên cánh đồng,
Trên nương dâu, bãi mía
Những dòng sông, con suối quê hương...

Tiếng ve đã chết,
Chết trong lòng đất từ khi chưa lột xác
Chưa kịp cất lên tiếng khóc "ve ve" mơ hồ

 

Tôi thương con diều giấy tuổi thơ
Nó được khoác lên đôi cánh lụa là, rực sắc
Lại chẳng thể sải cánh dọc trời
Bị lùa vào những dự án chưa kịp xây...

Bỗng giật mình,
Dòng sông quê mắc cạn
In bóng người khúc xạ những vết thương...

 

 

TRĂNG DẬY THÌ

 

Mầm xuân

Trăng dậy

Nẩy ngọn hồng phơi phới

 

Nỗi niềm ủ men

Trong dòng lệ ngọc

Ngọn lửa tham lam khê cháy mẻ rượu tình

 

Ngọn xuân già

Ngồi tiếc quãng đời trống tuột

Vận may như gió thoảng ngang trời

 

Mang nỗi buồn đem giấu

Quyện giọt sương đêm

Hoài thai một thời trăng khuyết

 

Nhưng đêm không em

Hồn thơ lưu lạc phương trời vọng tưởng

Mở màn vở kịch thời gian

 

Chợt nghĩ,

Bữa tiệc trần gian điên đảo đất trời

Thực mơ dòng suy tư

 

Một vầng trăng mới về

Vầng trăng của gối mộng

Dậy thì...

 

 

SÓNG CHỮ

 

Chở đôi thúng chữ
Vượt biển vô thường
Cơm áo nửa đường rơi

 

Từ bến sông mơ ước
Ngọn nồm ý chí thổi lộng cánh buồm
Khổ đau ủ cây đời xanh mướt

Sóng va mạn thuyền
Vẫn vững tay chèo đầy tràn sinh lực
Được đoạn bình yên

Sóng thế sự chồm lên rát mặt
Biển lọc lừa khúc khuỷu quanh co
Chữ rơi chữ rơi
Cố nắm chặt những hạt mầm sót lại
Đợi bờ vui...

 

Khác xa viễn tưởng đợi chờ
Cỏ cây xanh tốt
Trước mặt là sa mạc mênh mông vượt xa tầm mắt
Bất chợt cơn bão gạo tiền vùi lấp yêu thương
Cố giữ mầm chữ cuối cùng hư hao một góc

Lấy mồ hôi ươm hạt nảy mầm
Lấy nước mắt khổ đau bón cây đời trái ngọt
Tỏa lên sóng chữ bóng mát mai sau...

 

 

BI KỊCH NÚI

 

Về núi,
Băng rừng tìm vạt cỏ xanh

Không gian lạnh
Vọng âm như tiếng khóc ai...

 

Những tưởng chỉ có "đời là biển khổ"
nước mắt nhiều hơn nước sông Hằng"
Hóa ra trong cõi mù sương
Vẫn còn khổ lụy...

 

Tiếng than đẫm lệ trời chiều
Bên nấm mồ hoang lạnh đơn côi

Khói nhang nào đủ ấm,
Tôi sao lấp nổi quạnh đơn?

Bóng người
Như bóng thiêu thân/ hành khất ngọn đèn...

Tiếng người hát

Xoáy vào ngọn núi

Úa bờ cỏ xanh

Mơn mởn khúc bi ai như lời ru nước mắt

Thấm ướt đôi bờ âm dương...

Nhà thơ trẻ Văn Nguyên Lương

 

 

AN NHIÊN

 

Cõi người tạm bợ
Cánh chim tung trời

Thân "tầm gởi" trên cây đời tục lụy

Giam hồn đi hoang...

Giọt giọt nắng rơi

Nương nhờ khổ hạnh gió

Nắng có biết hay không?

Sợi dây nhân quả treo Thiên đàng, Địa ngục

Ngủ nhờ trong chiêm bao
Chờ ngày về thao thức...

 

Lỡ mang kiếp người
Không cam phận
Chẳng làm nổi việc "dời núi vá non"
Nhờ gian khó chẳng nhầm đường hiện thực

Mượn nấc thang tiến bước

Ta đi tìm vùng đất hứa đời ta
Chở nắng gió bao mùa cày ải

Sinh sôi...

 

Câu thơ ngập nắng vàng tươi

Và gió mùa phơi phới

Đưa ta về nơi ấy an nhiên...

 

VĂN NGUYÊN LƯƠNG

 

TIN LIÊN QUAN:

>> Chùm thơ Kiều Maily

>> Chùm thơ Trần Võ Thành Văn

>> Chùm thơ Du Nguyên

>> Chùm thơ Ngô Thuý Nga

>> Chùm thơ Văn Nguyên Lương

>> Chùm thơ Sâm Cầm

>> Chùm thơ Bùi Bảo Kỳ

>> Chùm thơ Lê Hoà

>> Chùm thơ Nồng Nàn Phố

>> Chùm thơ Nguyễn Kiên Giang

>> Chùm thơ Dạ Thy

>> Chùm thơ Ziken

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...  

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.