Tin mới Xem thêm

  • Tích cũ dạy con

    Tôi giở những câu chuyện cổ ra định lấy đó làm bài học cho con. Bỗng tôi giật mình. Tôi nhận ra mình không thể dạy cho con cách vẽ mười con giun trong cuộc thi vẽ của Trạng Quỳnh. Tích xưa chuyện cũ vốn được xem là kho báu trong văn hóa người Việt. Ở đó, vừa chất chứa niềm tự hào về ông cha, vừa có những bài học thâm thúy về trí thông minh, về cách ứng xử.

  • Người đương thời Thơ mới bàn về thơ Huy Cận...

    Từ bốn năm trước khi in tập thơ Lửa thiêng (NXB Đời nay, Hà Nội, 1940), Huy Cận đã có thơ trên các báo Tràng An, Sông Hương

  • Báo chí kết nối xã hội

    Trong khi chúng ta đang thảo luận, loay hoay về ứng xử với cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ tư (cách mạng 4.0) thì Thung lũng Silicon đang thao tác

  • Chùm thơ Haiku của Hà Thiên Sơn

    Trăng mờ/ Hơi thở nhẹ/ Ngực em đang rằm.// Đồi cát/ Dấu chân em/ Ngoài kia biển động.

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Chúc mừng Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam

    Hàng năm cứ đến ngày 21.6, chúng ta cùng chào mừng kỷ niệm Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam, gửi những lời chúc tốt đẹp nhất đến những người cầm bút của làng báo, trong đó có nhiều nhà văn đồng thời cũng là nhà báo.

Chân dung Xem thêm

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Tôn Nữ Thu Thủy dạy con sống nghĩa tình

    Con trẻ luôn nhìn vào tấm gương của cha mẹ mà làm theo. Mình sống đàng hoàng, tử tế thì các con cũng học được cách phân định những điều đúng sai

  • Trần Tuấn viết trong bóng tối…

    Nhà báo, nhà thơ Trần Tuấn (báo Tiền Phong) gắn bó trang viết của mình với mảnh đất Đà Nẵng, mảnh đất của những sự kiện lịch sử, những sự kiện

  • Cao Linh Quân người lữ hành lặng lẽ

    Trong số các nhà văn từng sống và viết ở Nha Trang, Khánh Hòa, thì Cao Linh Quân là một gương mặt khá đặc biệt, nếu như không muốn nói là lạ lẫm

Thế giới sách Xem thêm

Dọc đường văn học

World Cup và những giấc mơ

14.6.2018-10:30

 

NVTPHCM- Liên đoàn Bóng đá thế giới (FIFA) có lý do để đưa ra ý tưởng mở rộng World Cup từ 32 đội thành 48 đội. Đó là cơ hội để các quốc gia bé nhỏ trong thế giới bóng đá có thể vinh dự một lần góp mặt ở sân chơi vĩ đại nhất hành tinh.

 

Cho đến World Cup 2018, mới chỉ có 79 trong tổng số 209 thành viên FIFA hiện nay từng ghi tên mình ở ngày hội lớn. Nếu tính luôn 2 đội bóng Panama và Iceland trong cuộc tranh tài ở Nga thì có đến 17 quốc gia chỉ mới 1 lần dự World Cup, bao gồm cả những cường quốc về kinh tế và dân số như Trung Quốc, Canada…

 

World Cup gần như là cuộc chơi riêng của châu Âu và Nam Mỹ, nhưng không có nghĩa những sự góp mặt khác đều chỉ “niềm vui thoáng qua”. Năm 2002, lần đầu tiên tham dự, Senegal đã vào đến tứ kết. Trước đó, tại World Cup 1990, một đại diện châu Phi khác là Cameroon ở lần tham dự thứ 2 tham dự của mình cũng tạo ra địa chấn với việc vào vòng 8 đội mạnh nhất. Kỳ tích của Hàn Quốc năm 2002 càng khiến cho World Cup dù đang trở thành cỗ máy thương mại khổng lồ vẫn mang trong mình những giấc mơ đẹp của nhiều quốc gia yêu bóng đá, trong đó có Việt Nam.

 

Từ năm 2000 đến nay, có 2 lần bóng đá Việt Nam xây dựng đề án tìm suất dự World Cup và đều thất bại từ khá sớm. Có lẽ cũng cần thêm ít nhất 2 thập niên nữa để những nhà quản lý xây dựng được lộ trình biến giấc mơ thành hiện thực như đã làm ở giải U.23 châu Á vừa qua. Trong khi chờ đợi điều đó, việc thưởng thức World Cup và học hỏi những điều bổ ích từ sự kiện này cũng là điều nên làm.

 

Hãy xem cách các đội tuyển Panama, Iceland giành quyền dự World Cup. Họ đều là những quốc gia nhỏ bé về dân số lẫn sự phổ biến của bóng đá, đều nằm ở những khu vực mà các suất dự World Cup gần như được mặc định dành riêng cho các quốc gia phát triển. Thế nhưng, Iceland đã đứng đầu bảng vòng loại, xếp trên cả Croatia hay Ukraine trong khi Panama vượt qua cường quốc Mỹ để đứng trong tốp 3 khu vực CONCACAF.

 

Những câu chuyện cổ tích là một phần của nền văn hóa Nga vĩ đại. Bắt đầu từ ngày hôm nay, khi quả bóng Telstar 18 lăn trên mặt cỏ của sân Luzhniki tại thủ đô Mátxcơva, cả thế giới không chỉ chờ đợi thời điểm xuất hiện cái tên sẽ bước lên bục vinh quang sau cùng, mà người yêu bóng đá trên khắp hành tinh cũng sẽ hy vọng có những câu chuyện cổ tích được viết riêng cho World Cup 2018. Cái cách mà nước Nga, dù vẫn còn nhiều khó khăn về kinh tế, vẫn chuẩn bị cho World Cup lần đầu tiên tổ chức tại Đông Âu theo một cách hoàn hảo nhất, cũng là một chuyện đáng học tập. Người Nga không đặt quá nhiều kỳ vọng vào thành tích của đội tuyển nước nhà, nhưng họ tin rằng World Cup 2018 chính là thông điệp gửi đến thế giới khát vọng của một nước Nga hùng cường và đáng sống, luôn hướng đến sự hòa nhập với thế giới bất chấp các rào cản về chính trị hiện nay.

 

Với riêng người yêu bóng đá Việt Nam, 10 - 20 năm trước, World Cup chỉ là món ăn tinh thần, cơ hội để thưởng thức bóng đá đỉnh cao thì sau chiến tích của đội tuyển U.23 Việt Nam hồi đầu năm 2018, đã có những mơ ước đẹp đẽ xuất hiện. Chúng ta đã bắt đầu nghĩ đến tham vọng đào tạo những thế hệ cầu thủ tài năng, đã bắt đầu nghiên cứu cách thức tổ chức các giải đấu hàng đầu thế giới để áp dụng cho làng cầu nội địa.

 

Bóng đá Việt Nam cũng phần nào hiểu ra rằng để biến giấc mơ World Cup thành hiện thực không phải là chuyện đề ra các cột mốc tưởng tượng trên giấy để rồi mơ mộng, mà phải bắt tay ngay vào việc chọn lựa từng viên gạch nhỏ, xây dựng một nền móng vững chắc để nuôi dưỡng giấc mơ của mình bằng những niềm cảm hứng từ Iceland, Panama... như tại World Cup 2018.

 

VIỆT QUANG/SGGP

 

 

 

>> XEM TIẾP NHỮNG VẤN ĐỀ KHÁC...

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.