Tin mới Xem thêm

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

  • Nguyễn Quang Sáng cánh chim sếu đầu đỏ

    Tài năng và tác phẩm của Nguyễn Quang Sáng không chỉ được ghi nhận bằng những đánh giá cao của các đồng nghiệp, nhà văn đàn anh đàn chị

  • Truyện ngắn Hoàng Hiền: Mẹ con

    U nghỉ đi, con về thu xếp. Dứt lời, Hiên đi ra sân nổ máy lao vút ra cổng, mấy con chó con chạy theo sủa ăng ẳng

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Xuân Trà sợi thương sợi nhớ đầy vơi

01.01.2018-17:30

>> Lòng say trong lòng

>> Lênh loang vệt nắng vẫy chiều

 

GIÁ NHƯ

 

Giá như chẳng có lần ta gặp gỡ

Rồi thân nhau qua nét bút vần thơ

Thì nỗi đau giữa người đi kẻ ở

Đâu nỗi trầm tư, xa xót… bao giờ!

 

Gía như chẳng có lần ta gặp gỡ

Lẽ bể dâu ta đâu hiểu, đâu ngờ

Người thân thương, người dịu dàng đến thế.

Nên khi xa người

                       ta bỗng  

                                 bơ vơ!

 

 

RÀNG BUỘC

 

Là tôi tự buộc ràng mình

Với từng con chữ

rung rinh trong đầu.

Níu hồn thao thức canh thâu

Buồn thương khắc khoải…

nợ nhau câu thề!

 

Tôi buộc tôi với bạn bè

Muôn dây, muôn mối

lắng nghe bồi hồi!

Sợi thương sợi nhớ đầy vơi

Khúc trầm bổng

cứ vợi vời… rung ngân.

 

Tôi buộc tôi chốn hồng trần

Vui - buồn,

đươc - mất

phù vân cõi người!

Cuốn theo, chớp sáng… một thời

Lam chiều bãng lãng dần trôi… bóng ngày

 Nhà thơ Xuân Trà

Hội viên mới Hội Nhà văn TP.HCM 2017

 

 

VÀO TRẬN MỚI

 

Ta chấp nhận không có gì bàn cãi.

Rằng, khác nhau điều vốn dĩ bình thường

Nhưng đâu thể khác nhau thành đối nghịch

Quên cội nguồn đánh mất lẽ yêu thương!

 

Nếu có lúc ngã lòng xin hãy về Côn Đảo

Để thêm một lần nhìn “chuồng cọp”, xà lim

Thêm một lần đau hầm giam, xiềng xích.

Thấm thía tận cùng sự gan dạ, trung kiên!

 

 Nếu có lúc thấy lòng mệt mỏi

 Hãy đến bảo tàng xem chứng tích chiến tranh

 Bao trẻ thơ sống kiếp đời tàn phế

 Mơ ước nhỏ nhoi cơ thể mạnh lành!

 

Xin nhắc lại những điều đã cũ

Có sao đâu, càng ngẫm… hiểu thêm mà!

Bao căn nguyên khiến lòng xa lạ

Với những gì máu thịt quanh ta.

 

Vào trận mới khi tuổi chiều bóng ngã

Viết dòng thơ khích lệ bạn bè mình

Viết trang văn ấm tình dân, nghĩa nước

Vắt kiệt mình trong trăn trở nhân sinh!

 

Vào trận mới nhớ bao người đã ngã.

Rưng rưng lòng

                     năm tháng

                                   cứ lùi xa!

 

XUÂN TRÀ

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Đặng Tường Vy tiếng thở dài ru giấc non xanh

>> Nguyên Trân hẹn chim lành buông cánh

>> Thuận Ánh tự tình đêm

>> Phan Thanh Bình khó viết nổi câu thơ ứng dụng

>> Dung Thị Vân nỗi nhớ chẳng kịp đầy

>> Phạm Trung Tín một thời áo lính

>> Nguyễn Văn Thưởng bóng dáng sông quê

>> Trịnh Bửu Hoài chọn người để tin

>> Đỗ Thị Thanh Bình sau lưng xào xạc gió

>> Tôn Nữ Thu Thuỷ trên con dốc lạ

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

  

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.