Tin mới Xem thêm

  • My Tiên những ký tự mùa…

    Khi đến với anh em chỉ có vài giọt sương/ Liệu chút nắng trong cánh sứ có đủ làm ấm áp mùa đông/ hàng rào nhà anh đã bám đầy dây leo trắng/ buộc mãi bước chân trong những lần trở về/ lối đi vào mang thêm viên gạch vỡ/ đã trót làm đau nhói một cơn say/ nhưng anh cất viên gạch ấy vào tim/ hơi thở nặng buồn đến nỗi loài hoa không dám nở/ sợ vô tư có lỗi bầu trời

  • Kẻ chăn dắt của Đặng Chương Ngạn

    Ám ảnh và day dứt, xót thương và căm giận, sợ hãi và đau đáu truy tìm một giải pháp cấp thiết, cận nhân tình... đó là những phức hợp cảm xúc xâm chiếm người đọc khi gấp lại cuốn truyện dài Kẻ chăn dắt của Đặng Chương Ngạn

  • Đỗ Bích Thuý - Váy ướt quấn vào bắp chân

    Tôi luôn luôn nhìn vào đôi bắp chân ấy. Đôi bắp chân trắng mảnh chi chít vết gai cào. Buổi sáng trong cái giá lạnh tái tê sương mù phủ kín

  • Vụ kiện hy hữu và hai gia phả giá trị

    Ngày trước ông bà thường bảo: “Vô phước, đáo tụng đình” nghĩa là vô phước mới kéo nhau ra tòa. Nhưng chuyện “đáo tụng đình” của hai họ Phạm và Nguyễn Văn ở làng Hương Quế và Đồng Tràm với chính quyền địa phương lại là điều “có phúc” không những cho tổ tiên dòng tộc của họ mà còn cho cả… lịch sử!

  • Văn Nguyên Lương với những vần thơ đẫm nước...

    Văn Nguyên Lương tên thật Nguyễn Văn Lương, sinh năm 1986 ở Quảng Ngãi, tốt nghiệp khoa toán Trường Đại học Sư phạm. Hiện dạy

  • Ngô Kim Đỉnh may không ngã lên trời

    Mảnh đất cũ ủ ê ngôi nhà cũ/ mơ mơ những tán cây, dây leo dăng mắc/ có thật không cái màu xanh/ khi cả tiếng chó, tiếng gà/ và hơi ấm con người thiếu vắng/ Nền nhà ơi, mảnh vườn ơi tôi đang đứng đây/ cái thằng bé nhút nhát, nghịch ngợm/ của bao năm về trước/ mà có lẽ lớp cây nhâng nhâng, dài dại/ thế kia chắc gì hiểu được

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Ziken đơn phương giống như cảm giác bội thực

10.7.2017-11:00

 >> Sợ cuộc gọi bất ngờ giữa những đêm mưa

>> Với những giấc mơ còn dang dở

 

 

NHỮNG NGÀY CUỐI CÙNG ĐƯỢC SỐNG

 

Những ngày cuối cùng được nhìn thấy nhau
Là khoảng thời gian rất muốn khắc sâu nhưng lòng lại nhiều hoang mang lo sợ
Liệu khi sang tận thế giới bên kia, những điều đẹp đẽ ấy vẫn còn tồn tại trong tâm trí
Hãy sẽ theo cát bụi
chết đi?

 

Những ngày cuối cùng được sống
họ sẽ làm gì?
Hay chưa kịp làm gì cho những người mình yêu thương nhất?
Đã bỏ cuộc ngay trong gang tấc?
Ai khóc, ai buồn, mặc ai?

 

Những ngày cuối cùng được sống
họ sẽ đi đâu?
Hay chưa kịp bước đi thì hoàng hôn héo rũ
Rồi họ trở về mang nỗi buồn đã cũ
Săn sóc, nâng niu?

 

Những ngày cuối cùng được sống
họ sẽ nói bao nhiêu?
Để tóm tắt bằng hết câu chuyện cuộc đời còn đang xây dang dở
Hay im lặng để nghe tiếng thở
Rớt xuống thành hai giọt lệ cay?

 

Những ngày cuối cùng được sống
Họ cứ như vờ tỉnh vờ say
Muốn nói thật nhiều
Muốn làm thật nhiều
Muốn đi thật nhiều
Muốn ăn thật nhiều
Muốn tất cả mọi thứ
Nhưng cuối cùng họ cũng giữ
Những mơ ước ấy cho riêng mình.

 

Những ngày cuối cùng được sống
Người ta thường mất dần niềm tin...

 

 

BỘI THỰC

 

Tôi lại yêu một người không yêu tôi
Như ăn phải một miếng bánh nhìn có vẻ ngon hóa ra vị nhạt
Nhưng khi bụng đói thì đâu có nghĩ được gì khác
Chỉ muốn được no thôi

 

Người là một áng mây trôi
Đơn phương giống như cảm giác bội thực
Yêu thật lâu, thật sâu rồi khiến lòng đau nhức
Muốn quên nhưng bất lực
Chẳng thể làm gì

 

Tôi lại xách cô đơn lên và đi
Ký ức là một loại hành trang nhẹ tênh nhưng đầy ám ảnh
Chúng ta gặp nhau như là ảo ảnh
Anh bước ra rất nhanh
Còn tôi quẩn quanh không lối thoát

 

Đơn phương có vị gì:
Một chút ngọt
Mốt chút đắng đót
Ở đầu môi?

Nhà thơ trẻ Ziken

Đại biểu Hội nghị Những người viết văn trẻ TPHCM lần IV

 

 

TUỔI THƠ GỌI

 

Hay là giờ mình rủ nhau chơi ô ăn quan

Hay là giờ mình rủ nhau chơi nu na nu nống

Hay là giờ mình hẹn nhau cùng đi vào giấc mộng

Để kiếm tìm hồi ức xa xôi?

 

Những lúc thế này tôi khát tuổi thơ tôi

Thèm uống thật no, thật say cho thỏa thích

Mặc kệ thời gian vội vàng chuyển dịch

Nỗi nhớ vẫn rụt rịt lớn lên

 

Tuổi thơ tôi để dành là những hồi ức không tên

Có ngọn nến thắp lên trong đêm rằm trăng sáng

Có cánh đồng, biển xanh

có con gà mái tơ thản nhiên bới sạn

Có cả cuộc đời của cô bạn láng giềng

 

Tuổi thơ tôi là chuỗi ngày bình yên

Sống điềm nhiên bên vòng tay cha mẹ

Thế giới xô bô bỗng trở nên nhỏ bé

Trong đáy mắt khẽ cười

 

Hay là giờ mình rủ hết mọi người

Làm một chuyến phượt về miền hạnh phúc

Nơi tuổi thơ ngày ngày thúc giục

Hãy trở về!

 

ZIKEN

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...  

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.