Tin mới Xem thêm

  • Tôn Nữ Thu Thuỷ hương của lặng im

    Bên trong và bên ngoài bức tường trong suốt/ Cuộc sống mấy cõi sinh thành/ Gió đi qua không nói gì/ Mưa rơi không nói gì/ Nắng chiều hôm không nói gì/ Cả cơn bão đi qua không nói gì/ Mặt trăng xuyên đêm không nói gì/ Mặt trời qua suốt ban ngày không nói gì.

  • Tượng sáp Trần Văn Khê rút khỏi bảo tàng

    Chị Nguyễn Thị Diện, giám đốc Công ty Cổ phần Tượng Sáp Việt cho biết tôn trọng ý kiến của 3 người con Giáo sư - Tiến sĩ Trần Văn Khê, vào ngày

  • Phan Cát Cẩn & nguyên liệu thời đói khổ

    Cối lặc lè gồng những bàn chân thô nhám/ hàng nghìn năm sự thật đã an bài/ hạt gạo vẫn một màu trắng/ phận người thì đen.

  • Khái lược văn học Nga “thế kỉ bạc”

    Trong tất cả các nền văn học nước ngoài có ảnh hưởng tới văn học Việt Nam, chúng ta không thể không nhắc tới văn học Nga

  • Đỗ Thượng Thế phía đàn chim gọi bầy

    Vẫn hồn cốt quê hương đất Quảng, vẫn tinh thần văn hoá xứ Quảng, nhưng thơ Đỗ Thượng Thế mang lại một giọng điệu mới, gần gũi mà khác lạ, đắm say mà tinh lọc trong một dòng chảy xúc cảm ngôn ngữ hiện đại giàu cá tính. Ngoài tài năng thi ca, Đỗ Thượng Thế còn cho thấy sự lao động

  • Bùi Nguyễn Trường Kiên hỗ trợ đồng đội bằng...

    Nhân cuộc ra mắt tập thơ Cỏ ơi…!, nhà thơ Bùi Nguyễn Trường Kiên đã tổ chức gây Quỹ Tương trợ đồng đội và Quỹ Học bổng

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Ziken với những giấc mơ còn dang dở

08.6.2017-19:10

HƯỚNG TỚI HỘI NGHỊ

NHỮNG NGƯỜI VIẾT VĂN TRẺ TPHCM LẦN THỨ IV

 

 

VẼ

 

Tôi vẽ mùa xuân
mùa xuân ẩn trốn trong hốc đá
nhắm mắt và lãng quên tất cả mọi thứ đang ngổn ngang giữa cuộc đời
bịt đôi tai để không phải nghe những âm thanh rối bời
của tiếng cười rộn rã
của tiếng khóc xót xa
nghiêng ngả, chồng chéo lên nhau

 

Tôi vẽ mùa hạ gục đầu trên những tán lá cây
vẽ chú ve màu võ cây đã bỏ quên cuộc đời đi về một nơi hoàn toàn xa lạ
vẽ ánh mặt trời trút mình nơi bao la biển cả
thế mà mùa hạ vẫn chìm đắm mãi vào những giấc chiêm bao

 

Tôi vẽ mùa thu rụng quanh góc bếp, 
giữa chiều buồn mây lãng đãng trời cao
vẽ chiếc lá khô khóc òa lên như thể ngoài kia nổi bão
cố bám víu vào cành cây
cố xích lại gần nhau dẫu cuộc đời chao đảo
thế mà vẫn lạc mất nhau

 

Tôi vẽ mùa đông nát nhàu bên khung cửa sổ
vẽ chiếc áo ấm treo lạnh lùng nơi góc tủ màu rêu
tôi vẽ chú mèo gầy guộc trở về sau những chuyến phiêu liêu
thấy ngôi nhà đã bị bỏ hoang và tiêu điều xơ xác

 

Tôi vẽ mình ở cái thời tóc bạc
lặng lẽ một mình với bản nhạc Trịnh thân quen
mặc kệ mùa xuân đã qua
mặc kệ mùa hạ ngủ vùi
mặc kệ mùa thu lá rụng
mặc kệ mùa đồng cũ mèm trong đáy mắt
trong tôi giờ chỉ còn một bầu trời xanh ngắt
cho dù tuổi trẻ đã đi qua...

 

Xin cho tôi quên những năm tháng buồn bã
để tận hưởng tuổi già!

 

 

KHI NHỮNG CƠN MƯA ÚP MẶT VÀO ĐỜI

 

Khi những cơn mưa úp mặt vào đời
tôi nghe thấy tiếng khóc của những người con xa xứ
nghe thấy tiếng thở trong nỗi buồn tự sự
như là nhớ nhung
như là mỏi mệt
như là muốn chết ở trong tim

 

Cô bán hàng rong không tìm được chỗ trú mưa
... nên đứng lặng im
nhìn cánh chim bị ướt đến nổi không thể nâng được đôi cánh bay lên cao
nhìn con ốc sên chậm chạp chẳng biết mình đã chết dưới bánh xe lướt vội từ lúc nào
nhìn khoảng trời cao rộng, thấy mình thật cô đơn

 

Mưa mỗi lúc càng nặng hạt nhiều hơn
thằng bé bán kẹo kéo đờn ca bài "Nỗi lòng người tha hương" giữa biển người nơi quán cóc
họ vui vẻ nói cười bỏ mặc em đứng khóc
nước mắt chảy ngược vào trong

 

Chú xe ôm cứ chạy lòng vòng
chiếc áo mưa mỏng manh không thể nào che người hết ướt 
chú bảo với tôi dẫu có bão giông chú cũng chạy được
gánh nặng già đình còn lựa chọn nào tốt hơn đâu?

 

Tất cả chúng ta đều là những người lạ trong nhau
nhưng sao tôi thấy lòng buồn như giậu mồng tơi tự gieo mình xuống vũng nước
nỗi nhớ ngập qua đỉnh đầu không tài nào ngoi lên được
tôi ước được trở về… thôi xuôi ngược khắp nơi

 

Khi những cơn mưa úp mặt vào đời
có rất nhiều người cảm thấy chơi vơi!

 

 

CHÊNH VÊNH TUỔI TRẺ

 

Chẳng khác nào một chú sâu
đã trải qua một khoảng thời gian ngủ đông dai dẳng
đột nhiên bị lôi ra khỏi hốc đá
nằm dài trên bãi cỏ
ngước mắt nhìn lên cao
thấy bầu trời rất lạ
thấy những áng mây
dần dần tan rã
thấy chiếc lá non
vừa bừng tỉnh giấc
thấy xuân về
mà bật khóc
chẳng hiểu nổi tại sao

 

Chẳng khác nào môt vì sao
để có thể len lỏi được ra khỏi những đám mây 
đã phải kiên nhẫn chờ đợi bao ngày bầu trời ủ dột
nhưng lại giật mình thảng thốt
khi dưới kia
mặt đất được thắp lên
bởi vô số những ngọn đèn đường vàng vọt
lấn át
lu mờ

đắng đót
rất khó để một người nào đó biết đến sự sống sót của những vì sao...

 

Chẳng khác nào một tiếng rao
vẽ vào màn đêm cái bóng dáng gầy guộc của những mảnh đời còn quá nhiều trăn trở
nối những con hẻm sâu hun hút, tận cùng
với những giấc mơ còn dang dở
cứ vang lên
cứ vang lên
mặc cho những cơn mưa ướt lẹm hơi thở
cũng chẳng có ai
thức để mà nghe...

 

Chẳng khác nào một đứa trẻ
ngỡ ngàng trước ngưỡng cửa của sự trưởng thành
muốn quay đi thật nhanh để trở về thời bé
nhưng
thời gian đâu thể quay lại
tuổi trẻ đâu thể còn mãi
ký ức là giấc mơ
cuộc sống là thực tại
không ai sống dùm cho cuộc đời của mình cả
phải mạnh mẽ để vượt qua...

 

ZIKEN

 

Ziken tên thật là Trần Thị Lắm

Sinh năm: 1994

Quê quán: Bình Định

Tốt nghiệp Trường ĐH KHXH&NV TP.HCM

Hiện sống và làm việc tại TP.HCM

 

 

TIN LIÊN QUAN:

 

>> Chùm thơ Kiều Maily

>> Chùm thơ Trần Võ Thành Văn

>> Chùm thơ Du Nguyên

>> Chùm thơ Ngô Thuý Nga

>> Chùm thơ Văn Nguyên Lương

>> Chùm thơ Sâm Cầm

>> Chùm thơ Bùi Bảo Kỳ

>> Chùm thơ Lê Hoà

>> Chùm thơ Nồng Nàn Phố

>> Chùm thơ Nguyễn Kiên Giang

>> Chùm thơ Dạ Thy

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.