Tin mới Xem thêm

  • Trần Đình Sử, tại sao?

    Có một người thấp đậm, phong cách khá chân phương với nụ cười lành đi từng bước chắc nịch theo cách riêng của mình: Trần Đình Sử

  • Việt Nga - Mùa hoa tam giác mạch

    Ngần ngại mãi, Phong mới quyết định đi Hà Giang cùng cơ quan! Đây là chuyến đi chia tay Phó Tổng giám đốc. Còn gần tháng

  • Thế nào là nhà văn trẻ?

    Đây vẫn là một câu hỏi mở đối với những người sáng tác cũng như những đối tượng quan tâm đến lực lượng sáng tác này. Chúng tôi xin giới thiệu lại một bài viết cách nay đã lâu để mọi người cùng suy nghĩ về câu hỏi này.

  • Nhã Dương & Không thấy Bora

    Mẹ gợi ý con nên đặt tên cho con gái tương lai của con là Bora. Con hỏi tại sao có cái tên đó, mẹ bảo đọc được trên mạng. Con hỏi cái tên ấy có nghĩa gì, mẹ bảo không nhớ, đọc tới mấy dòng người ta giải thích ý nghĩa thấy li ti quá. Con không hỏi tiếp được vì mẹ đã quay đi quét nhà, nên còn nhiều đoạn con không hiểu mà chịu im

  • Một người làm quan

    Luật pháp cần có biện pháp ngăn chặn tình trạng “chồng trưởng vợ phó” hay “cả họ làm quan” từ khâu bổ nhiệm. Sự ngăn chặn này theo

  • Trịnh Bửu Hoài & Có những kẻ…

    Rồi thời gian sẽ cuốn trôi tất cả/ Những vẻ đẹp hào nhoáng của các loài hoa/ Những chân lý của các nhà trá ngụy

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Bản Thảo - Dữ Liệu

Ngô Thị Hạnh thư gửi người lính biển

16.10.2014-09:35

 

 

Chuyên đề thơ Bình yên Biển Đông: 

 

Thư gửi người lính biển

    Trân trọng tặng các Kiểm ngư viên

    đang bảo vệ vùng biển Đà Nẵng - Việt Nam

 

Lặng yên nhìn Tổ quốc

Xốn xang một tình yêu

Biển xanh và mắt sáng

Vẫy chào em hôm nào

 

Đêm nay chợt cồn cào

Nghe tin từ phía biển

Lâm nguy rồi em ơi

Những đêm dài không ngủ

 

Những nỗi niềm ấp ủ

Bung như sóng ngoài khơi

Cuộn trào từng khúc ruột

Mình có người bị thương

 

Mình có người bị thương

Mẹ sẽ vung gươm chém

Con sẽ thành chiến binh

Dù buồn đau lai láng…

 

Em xé mảnh khăn tang

Thắt cho bọn tham tàn

Như tướng Sầm Nghi Đống*

Hổ danh thân nát tan…

 

Em đã được trấn an

Bởi giọng anh trầm ấm

Thân này anh bám biển

Vì quê hương quên mình

 

Em hiểu một chữ tình

Anh đã mang suốt kiếp

Là vùng trời bất diệt

Là khí phách Việt Nam.

 

Những ngày tháng 5.2014

 

_______

* Sầm Nghi Đống: một tướng của nhà Thanh sang xâm lược nước ta năm 1789, lúc bị quân của

Quang Trung - Nguyễn Huệ tấn công dồn dập, không chạy thoát phải thắt cổ tự tử ở gần thành Thăng Long.

 

 

Mất mát

  “Đất nước bốn ngàn năm

  vất vả và gian lao” *

 

Ôi đất nước tôi sao

Đã tạm yên tiếng súng

Bốn mươi năm thanh bình

Mà vẫn đầy lo lắng?

 

Người mẹ trẻ cay đắng**

Không tiễn con tuyến đầu

Không biết đến chiến tranh

Mà đau xác con mình

Khi chơi trò trận giả

 

Khi trẻ chơi trận giả

Một tiếng bom vang trời

Cái chết thật ngoài kia

Bàng hoàng có phải đau?

 

Đất trời trước và sau

Sao vẫn còn thử thách

Người mẹ trẻ nước Nam?

 

Hai đứa con lìa đời

sau trò chơi trận giả?

vì bom bi còn sót

sau mấy mùa chiến tranh!

 

Chiến tranh ôi không còn

Sao còn nhiều mất mát

Tiếng súng ôi không còn

Sao tang thương chưa dứt

 

Anh thấy rồi thì biết

liệu em có thể vui?

cùng những trò tình ái

như tháng năm dông dài

rộng rãi với bình yên

 

Làm sao có thể vui?

khi trái tim người Việt

chưa hoà chung một nhịp

Và tang thương vẫn còn…

 

Ôi Tổ quốc của tôi!

 

________

* Mượn lời thơ trong bài “Mùa xuân nho nhỏ” của Thanh Hải

** Viết sau khi đọc bài báo về “Hai trẻ thiệt mạng vì bom bi” ở Quảng Bình

đăng trên báo vnexpress ngày 22.5.2014

 

Nhà thơ Ngô Thị Hạnh

 

 

Mưa biển

 

Anh hát “phải chi hôm ấy đừng mưa”

Hôm nay biển động… từ tình của em.

 

Tình với anh đã thành hoa cát

Xoáy vào em trong cơn khát muộn màng…

Dốc Nghinh Phong anh thốt lời yêu vội

Như tuổi trẻ lần đầu biết đến si mê

Mà vẫn chia ly, lời em đã cạn

Nên mưa biển vẫn hoài hát khúc lê thê

 

Áo em ướt mà ngực em thì ấm

Biển nồng nàn nuốt trọn nỗi buồn em

Anh có đến hay không biển vẫn mãi bao dung

Mưa vẫn đẹp, sóng vẫn lời tha thiết

Xoa dịu vết đau lem lấm từ đời…

 

Mưa Bãi Sau hay tình sau mà chưa kết

Anh ở đó ôm hoài nỗi khắc khoải

Đừng mưa!

 

Bãi Sau – Vũng Tàu, đêm mưa 10.10.2014

 

Hoàn thành từ trại sáng tác Vũng Tàu tháng 10.2014

NGÔ THỊ HẠNH

 

 

>> ĐỌC TIẾP VĂN HỌC BIỂN ĐẢO…

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.