Tin mới Xem thêm

  • Thơ Lê Đạt: Cha tôi

    Đất quê cha tôi/ đất quê Đề Thám/ Rừng rậm sông sâu/ Con gái cũng theo đòi nghề võ/ Ngày nhỏ/ cha tôi dẫn đầu/ lũ trẻ đi chăn trâu/ Phất ngọn cờ lau/ Vào rừng Na Lương đánh trận/ Mơ làm Đề Thám/ Lớn lên/ cha tôi đi dạy học/ Gối đầu trên cuốn Chiêu hồn nước/ Khóc Phan Chu Trinh/ Như khóc người nhà mình/ Ôm mộng bôn ba hải ngoại/ Lênh đênh khói một con tàu

  • Trần Hữu Thung ‘ở quê’ như tôi biết

    Chỉ đến khi nghe về Trần Hữu Thung qua anh em, bè bạn, đọc thơ văn của ông, trực tiếp nghe ông nói thật khẽ, thật sâu, tôi mới hiểu, rằng, càng trở về quê

  • Trần Quốc Cưỡng - Mùa chim chích

    Mùa mưa, đồng lác làng Hạ nước trắng xóa. Những chú chim chích bấu víu những cọng lác làm tổ. Chúng sinh con ngay trong mùa đông

  • Hội nhà văn và chuyện hỗ trợ sáng tác, xuất...

    Một thực tế không thể phủ nhận là tại các hội nhà văn, điều thường được hội viên nhắc mỗi kỳ hội nghị là tác phẩm viết ra nhưng không tìm được nguồn xuất bản, trong khi ngược lại, các nhà xuất bản lại luôn than rằng không có bản thảo của tác giả trong nước để xuất bản

  • Ngôn ngữ độc thoại trong truyện ngắn Nguyễn...

    Ngôn ngữ độc thoại là một phần quan trọng của tác phẩm văn chương. Cùng với ngôn ngữ đối thoại nó hoàn chỉnh tác phẩm ở góc độ

  • Thanh Quế một chấm nhỏ muôn đời xê dịch

    Anh không thể quên em/ Chiếc hôn đằm thắm/ Dưới vòm cây xao động/ Một đêm hè đầy sao/ Anh không thể quên em

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Trần Văn Khang & Biển Việt Nam

01.3.2015-10:10

>> Bẫy Hằng Nga  

>> Lạc vào sân khấu cuộc đời

 

BIỂN VIỆT NAM

 

Không gian mênh mông

Biển mênh mông

Muôn lớp sóng, muôn năm rào rạt

Ôm ấp quanh dải đất “S”.

 

Thuở xa xưa

Những đoàn ngư Việt giong buồm Hoàng Sa, Trường Sa

Giờ biển cho dầu khí, hàng hải, hàng không

Xóa đói nghèo biển chung sức, chung lòng.

 

Biển ta đó! Hồn thiêng sông núi

Máu thịt ông, cha kiêu hãnh, tự hào

Biển bao phen giận dữ, thét gào

Nhấn chìm lũ giặc hung tàn tới đây

 

Ta yêu quý hòa bình, nhưng khí phách tràn đầy

Đường chín đoạn! Chỉ là đường hoang tưởng

Thế giới bên ta xiết chặt vòng tay

Cả nước một lòng, bá quyền phải phách lạc, hồn bay!

 

Mồng 3 Tết Ất Mùi - 21.02.2015

 

 

ĐẢO VIỆT NAM

 

Biển ba­o la ta thấy mình bé nhỏ

Sóng rạt rào như tình mẹ thân yêu

Gió vuốt ve như tay mẹ sớm chiều

Tim rạo rực một tình yêu vô giá.

 

Những đảo nhỏ giữa trùng khơi sóng cả

Biên phòng canh Tổ quốc được bình yên

Bao lần sóng gió đảo vẫn trung kiên

Máu đã đổ hòa biển Đông thêm mặn.

 

Từng hòn đá đất liền xây đảo thắm

Là thịt xương đất mẹ kết linh thiêng

Là tấm lòng từ Tổ quốc mẹ hiền

Đảo càng vững trong muôn ngàn sóng gió.

 

Đảo Việt Nam mỗi lần trong bão lửa

Tổ quốc thương đau khúc ruột yêu thương

Đáp lại đảo xa đồng vọng muôn phương

Thành sắt thép khiến kẻ thù khiếp sợ.

 

Mồng 5 Tết Ất Mùi - 23.02.2015

 

Nhà thơ Trần Văn Khang

 

 

ƠI! HOÀNG SA

 

Từ Lý Sơn nhìn ra Hoàng Sa

Sóng và gió đưa ta về thời xa nhớ

Người lính giữ Hoàng Sa đi vào lịch sử

Thân xác hòa biển khơi, hồn uất ức quanh đây.

 

Bao ký ức tràn về tâm tưởng

Những đoàn lính Hoàng Sa năm xưa…

Những mộ gió tiễn đưa!

Những di khảo, văn thư còn lưu đến bây giờ.

 

Ơi! Hoàng Sa tiếng gọi non sông

Ơi! Hoàng Sa máu thịt xương ta

Người Việt Nam chung một mẹ cha

Cùng sát vai giành lại Hoàng Sa!

 

Mồng 5 Tết Ất Mùi - 23.02.2015

 

 

ANH - LÍNH TRƯỜNG SA

 

Ra thăm đảo, em hỏi anh: bao tuổi?

Anh sinh ngày cha mất trận Gạc Ma

Anh lớn lên không biết mặt cha

Qua di ảnh anh hệt cha như đúc

 

Giờ là lính Trường Sa thường trực

Nhìn biển bao la, đây nấm mộ cha

Lòng quặn đau cha vất vưởng không mộ, xa nhà

Mắt nhòa lệ ngày cầu siêu, đưa hồn cha siêu thoát

 

Những mảnh gốm Việt cổ khai quật nằm rải rác

Quần đảo này có chủ rất xưa rồi

Bọn bá quyền cướp đảo, giết người

Anh - lính Trường Sa càng vững vàng tay súng!

 

Sáng mồng 6 Tết Ất Mùi - 24.02.2015

 

TRẦN VĂN KHANG

 

 

 

>> ĐỌC TIẾP VĂN HỌC BIỂN ĐẢO…

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.