Tin mới Xem thêm

  • Nguyễn Vũ Quỳnh nỗi nhớ những con người

    Có ai về thăm chiến trường xưa/ Xem lại cho em Tình yêu và Đôi mắt/ Nơi kỷ niệm sâu xa và nụ hôn rất thật/ Yêu Trường Sơn ra trận với cung đường

  • Không dân nào đóng thuế nuôi nổi bộ máy này

    Đó là phát biểu của đại biểu Trần Du Lịch tại diễn đàn quốc hội, khi bàn về việc tăng lương cho cán bộ công chức. Bởi vì, để cải cách tiền lương theo đúng lộ trình, cần phải có 40.000 tỉ đồng. Vác cuốc đào

  • Thị hiếu không luỵ đề tài

    Từ khuôn thước của loại sách do nhà nước đặt hàng, tài sáng tạo có thể làm nên tác phẩm ăn khách - ngay như đề tài lao động sản xuất cũng đi vào thị hiếu người đọc thời nay. Và đến chung khảo giải thưởng “Sách bán chạy toàn Nga” năm nay có năm tiểu thuyết: 1993 (từ những sự kiện lộn xộn tháng 10.1993 ở Moscow đến lý giải chuyện gia đình, xã hội) của Sergei Shagunov

  • Nguyễn Anh Nông gửi Bill Gates và trời xanh...

    Bin Ghết (Bill Gates)/ Cậu khoẻ không?/ Tớ với cậu chưa gặp nhau/ Nhưng tớ biết cậu/ Cậu giỏi thế, ai mà chẳng biết

  • Văn hoá phẩm ngôn tình: Con sâu bệnh hoạn?

    Truyện XXX (truyện người lớn), các loại truyện tranh hentai, ecchi, xuất phát từ Nhật Bản, một thời đã từng là những ấn phẩm làm mưa làm gió trong giới trẻ thì nay đã trở thành lỗi mốt. Những thể loại truyện đó nếu muốn xem phải lén lút truy cập, giấu giếm phụ huynh, nếu bị phát hiện thì sẽ trở thành tội lỗi tày đình.

  • Nhớ và tiễn biệt Phạm Ngọc Cảnh

    Nhà thơ Phạm Ngọc Cảnh sinh ngày 20.7.1934 tại thị xã Hà Tĩnh, tỉnh Hà Tĩnh. Ông sớm tham gia quân đội, từng là

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Tư Liệu Văn Học

Một cơn đau đẻ kéo dài tới… 25 năm!

29.10.2011-00:10

Nhà văn Tô Hoàng

 

Kỷ lục đáng ghi vào sách Guinness:

Một cơn đau đẻ kéo dài tới… 25 năm!

 

TÔ HOÀNG

 

NVTPHCM- “Bác Cương bảo: “… không thể rũ tung ra để trở thành một mớ rối hơn, trừ khi anh là Putin”. Một câu thách đố! Tự nhiên nẩy sinh ngay một câu hỏi: Do đâu, vì sao, cơn cớ gì, quằn quại, vật vã trong cơn đau đẻ kéo dài suốt 25 năm, ngay trên chiếc bàn đẻ đã một thời “ra ngõ gặp anh hùng” mà Bà Mẹ Việt Nam phải ước ao, mong đợi sinh nở ra… một ông Putin xứ tuyết?”- nhà văn Tô Hoàng đã thốt lên như vậy trước những ý kiến của Thiếu tướng Lê Văn Cương về hiện tình đất nước nhân nói về “hiện tượng Đinh La Thăng”. Những phân tích từ trải nghiệm sâu sắc của nhà văn Tô Hoàng đáng để mỗi chúng ta suy ngẫm…

 

 

Trên Tuanvietnam (VietNamNet) số này nhà báo Hoàng Hường đã có bài phỏng vấn khá thú vị Thiếu tướng Lê Văn Cương, nguyên viện trưởng Viện Chiến lược, Bộ Công An quanh “hiện tượng Đinh La Thăng”.

Trước hết xin hoan nghênh tướng Cương đã bày tỏ mối thiện cảm, sự ủng hộ với những lời tuyên bố, những động thái của Bộ trưởng Bộ Tài chính Vương Đình Huệ, đặc biệt là của Bộ trưởng Bộ Giao thông Đinh La Thăng. Sau nữa, qua cách suy nghĩ, đánh giá “hiện tượng Đinh La Thăng” chúng ta thấy tướng Cương đã bộc lộ một cách nhìn thẳng thắn, sâu sắc và tinh tường.

Ấy thế nhưng ý kiến của tướng Cương không làm cho tôi vui mà lại gợi nên nhiều nỗi buồn về thân phận dân tộc mình, đất nước mình…

Tướng Cương gọi ra rất đúng rằng, Việt Nam ta không phải là nước chậm phát triển, đang phát triển hay đã phát triển mà là một xứ sở… khó phát triển. Cụm từ ba chữ như vậy, có lẽ từ nay về sau nên xuất hiện trên mặt báo đài, trong các văn bản chính thức của Nhà nước chăng? Để bè bạn năm châu bốn biển nhận ra sự tỉnh táo và đức khiêm tốn của dân tộc ta; còn bà con mình cũng liều liệu đừng đòi hỏi lãnh đạo đặt ra những tiêu chí phấn đấu, những chỉ tiêu cho ngành này ngành nọ cao vời quá (!?)

Giải thích vì sao, Việt Nam ta “anh hùng biết mấy, đánh đâu được đấy” mà bước qua thời bình bỗng trở thành đất nước khó phát triển, tướng Cương giải thích rằng, “… bởi cơ chế của ta đã trì trệ cả chục năm rồi, rất nặng nề níu kéo” và “muốn làm những điều tốt đẹp như ông ấy (ông Đinh La Thăng) mong muốn là cả một chặng đường lâu dài, và là một quá trình đau đẻ rất nặng nề..”. Tướng Cương đã cụ thể cho sự trì trệ, níu kéo kia khi chỉ ra, nói và làm như hai ông Bộ trưởng Huệ và Thăng vẫn còn là những biểu hiện lẻ tẻ, mới lạ; hai ông sẽ khó thực thi ước muốn của mình vì hai ông đơn độc lắm. Bởi như tướng Cương nhận xét “Có thể tôi hơi cầu toàn, nhưng thật tình, đến trước Đại hội XI, không có một bộ trưởng nào để lại cho tôi một ấn tượng tích cực. Tôi không nói tất cả họ là yếu kém nhưng bảo họ để lại ấn tượng tích cực thì tôi không yên tâm”.

Khoan hãy bàn, ấn tượng tích cực của các vị bộ trưởng là điều gì? Hãy trở lại với lời tướng Cương khi ví cơ chế trì trệ, nặng nề của chúng ta kéo dài hàng chục năm như một quá trình đau đẻ.

Ôi, có một cơn đau đẻ kinh thiên động địa, kỳ vĩ, hoành tráng pha lẫn bi thảm như thế thật sao?

Thôi, không cần ngoái nhìn tít tắp về quá khứ làm gì! Chỉ cần tính từ mùa hè năm 1986, khi trên báo chí xuất hiện ông NVL- mà thuở ấy mọi người coi như một ông Trạng Trình, một Vị Cứu tinh- dám lên tiếng khuyên mọi người “hãy nhìn thẳng vào sự thật”, hãy tự cứu lấy mình, cho tới những ngày sắp hết năm 2011 này vỏn vẹn cũng đã 25 năm, một phần tư thế kỷ rồi! Hồi ấy ông NVL chả mong muốn và quyết tâm thực thi nhiều điều tốt đẹp như Bộ trưởng Thăng sao? Nhưng sản phụ Việt Nam cứ quằn quại, cứ vật vã đến cạn sức, hết hơi mãi. Hãy giở Y văn thế giới ra xem đã từng có “ca” sinh nở nào như thế chưa? 25 năm trước, anh bạn đang hí hửng sẽ là thế hệ “kế cận” bây giờ anh đã đứng trong danh sách sẵn sàng bị sa thải khi cơ quan ít việc hay cho về hưu non. 25 năm trước, con chị con em cất tiếng khóc chào đời với bao viễn cảnh tốt đẹp; bây giờ cháu trai đã quá tuổi được nhận làm công nhân các khu chế xuất; cháu gái hết tơ tưởng được làm ca ve hoặc tiếp viên trong quán cà phê, quán nhậu…

Cũng vì từng sống trải cơn đau đẻ một phần tư thiên niên kỷ ấy, tướng Cương (và có lẽ là cả tôi và anh) khuyên Bộ trưởng Thăng, muốn hạ đồn thì phải “vừa đánh trực diện vừa đánh vu hồi”, rằng“Ở Việt Nam chỉ có thể tìm ra từng nút rối để gỡ chứ không thể rũ tung ra để trở thành một mớ rối hơn…”.

Bác Cương ơi, chúng em hiểu tấm lòng đau nước thương nòi và sự cân nhắc trước sau kỹ càng của bác. Ấy thế nhưng những kẻ đang “đục nước béo cò” tức đang lợi dụng sự nhập nhằng, tranh tối tranh sáng này để vơ vét tài sản của nhà nước, thuế má của nhân dân, đồng vốn vay từ nước ngoài để biến thành tài sản của riêng, họ không mong mỏi gì hơn chúng ta hãy gỡ từng mối rối, gỡ thật từ từ, gỡ từ năm này qua năm khác, gỡ càng lâu càng tốt. Để chúng đủ thời gian kịp biến từ giai tầng dốt nát, biếng nhác thành các đại gia, các nhà tư bản. Để chúng kịp chuyển hóa tiền bạc, tài sản cho con cho cháu, xoá sạch hai bàn tay nhơ nhớp, bẩn thỉu trong cuộc bần cùng hoá đồng bào mình mà trà trộn vào cộng đồng...  

Mươi, mười lăm năm trước lừa đảo, tham nhũng 5, 7 tỉ đã là chuyện động trời, nay con số đã lên tới cả ngàn tỉ cũng là chuyện bình xoàng. Số tiền thất thoát ở VINASHIN nghe đâu lớn gấp cả ngàn lần thất thoát của vụ Lã Thị Kim Oanh. Cách bức giàu nghèo giữa thành thị và nông thôn, giữa miền xuối miền ngược càng ngày càng ghê gớm. Mươi, mười lăm năm trước con bệnh thập tử nhất sinh đưa đến bệnh viện còn được cứu chữa đến cùng bằng đồng tiền của nhà nước; nay nếu người nhà bệnh nhân không đủ tiền chi phí, bệnh viện sẽ xua tay để con bệnh về nhà tự chết lấy. Ngó qua lĩnh vực văn hóa giáo dục, sự nhốn nháo, lai căng, băng hoại đạo đức càng là điều mươi, mười lăm năm trước khó mà hình dung ra...

Muốn rũ tung các mối rối sẽ là mạo hiểm, liều lĩnh, đâm đầu vào chỗ chết? Còn kiềm chế, bình tĩnh, thong thả, nhẫn nại gỡ từng mối rối ư? Hỏi phải mất bao năm tháng nữa mới gỡ xong tấm lưới bùng nhùng, rối tung mà hình như càng ngày càng rối hơn, các mối rối càng xoắn bện, nhằng nhịt vào nhau hơn.

Bác Cương bảo: “… không thể rũ tung ra để trở thành một mớ rối hơn, trừ khi anh là Putin”. Một câu thách đố! Tự nhiên nẩy sinh ngay một câu hỏi: Do đâu, vì sao, cơn cớ gì, quằn quại, vật vã trong cơn đau đẻ kéo dài suốt 25 năm, ngay trên chiếc bàn đẻ đã một thời “ra ngõ gặp anh hùng” mà Bà Mẹ Việt Nam phải ước ao, mong đợi sinh nở ra… một ông Putin xứ tuyết?

 

Mời bạn đọc tham khảo thêm bài trên Tuanvietnam:

Thiếu tướng Lê Văn Cương

 

Tướng Lê Văn Cương bình về

"hiện tượng Đinh La Thăng"

 

Trong chiến trận có hai cách đánh: một là trực diện, hai là vu hồi, tức là đánh vòng quanh. Trong bài toán giao thông và tài chính Việt Nam, theo tôi cả Vương Đình Huệ - Đinh La Thăng nên chọn cả hai phương án vừa trực diện, vừa vu hồi. Trong cơ chế này, phương án vu hồi xem ra hiệu quả hơn, từng khâu một, chậm mà chắc - Thiếu tướng Lê Văn Cương khuyên.

 

Bộ trường Bộ giao thông Đinh La Thăng có thể đang là người xứng đáng nhận được danh hiệu: Bộ trưởng nổi tiếng trong thời gian ngắn nhất. Hàng loạt động thái của ông, cũng như một loạt văn bản, kiến nghị ông vừa ban hành đang gây chú ý. Kẻ khen, người chê.

Để mong giúp Bộ trưởng Thăng có điều kiện soi chiếu về những động thái của mình, cũng như xã hội có một tiếng nói khách quan về cá nhân ông Thăng nói riêng và một vài vấn đề xã hội nói chung, Tuần Việt Nam trò chuyện với Thiếu tướng Lê Văn Cương, nguyên Viện trưởng Viện nghiên cứu chiến lược, Bộ Công an.

 

Tỉnh táo và thực tế

 

Báo chí và dư luận đang được dịp ồn ào với 'hiện tượng Đinh La Thăng', hẳn thiếu tướng cũng biết. Ông có nhận định gì về tân Bộ trưởng Giao thông, cũng như một loạt động thái đang gây chú ý của ông ấy?

Trước hết, dù có nhiều luồng dư luận khác nhau về ông Thăng, nhưng quan điểm cá nhân tôi là ủng hộ ông ấy.

Thứ nhất, trong điều kiện xã hội hiện nay còn nhiều bức bách, nhức nhối, chất chứa nhiều vấn đề bức xúc như hiện nay thì chuyện đồng chí Bộ trưởng Bộ giao thông Đinh La Thăng công khai thể hiện quan điểm và ý chí hành động ở một loạt vấn đề - tôi cho rằng - là những động thái tích cực. Nó khơi gợi và củng cố niềm tin vào bộ máy quản lý của Nhà nước. Dưới góc độ này tôi ủng hộ và mong muốn hơn 20 bộ trưởng còn lại cũng thể hiện như ông Thăng.

Thứ hai, 'hiện tượng Đinh La Thăng' chỉ ra rằng: không phải bây giờ, mà đã hàng chục năm nay, xã hội đã tích dồn rất nhiều vấn đề bức xúc đến độ sớm hay muộn cũng sẽ xuất hiện những nhân tố mới, tích cực hơn nhằm tích cực tháo gỡ.

Về mặt khoa học, sự tích dồn khi đến một độ nào đó sẽ chuyển sang một trạng thái khác thì dù là một cá nhân đơn lẻ, vẫn có thể phản ánh xu hướng mới của một xã hội, cụ thể đây là Nhà nước Việt Nam, là nhận thức mới của Đảng. Điều này thể hiện rõ tại Hội nghị Trung ương Đảng III vừa rồi, đã thẳng thắn hơn trước và tiếp cận gần tới tinh thần của Đại hội 6 là nhìn thẳng vào sự thật; và lần đầu tiên tại Hội nghị TW Tổng bí thư phê phán lối 'tư duy nhiệm kỳ' và tệ 'lợi ích nhóm' trong bộ máy công quyền.

Tuy nhiên, tôi cũng cho rằng, những vấn đề ông Thăng nêu ra sẽ không thể đạt được nhanh chóng. Bởi lẽ, đến giờ phút này Đinh La Thăng chỉ là thiểu số. Hơn nữa cơ chế của ta đã trì trệ cả chục năm rồi, rất nặng nề níu kéo. Một người nổi lên khó mà lay chuyển được.

Chúng ta ủng hộ ông Thăng, nhưng nên tỉnh táo và thực tế đánh giá tình hình. Nói cho cùng ông Thăng chỉ là một bộ trưởng, muốn hay không muốn bộ trưởng cũng chỉ có một số quyền hạn nhất định, rất nhiều vấn đề nằm ở chỗ khác; và ngay trong nội bộ Bộ giao thông.

Tôi ủng hộ ông Thăng. Tôi cũng chia sẻ những khó khăn của ông ấy. Ông ấy sẽ vấp rất nhiều cản trở. Muốn làm những điều tốt đẹp như ông ấy mong muốn là cả một chặng đường lâu dài, và là một quá trình đau đẻ rất nặng nề; nhưng dù sao đó cũng là những đột phá ban đầu, mở ra hy vọng mới cho một thời kỳ mới.

 

Không thể nào 'đẻ' mà không đau

 

Chính phủ vừa bắt đầu một nhiệm kỳ. Cùng với Bộ trưởng Giao thông Đinh La Thăng, Bộ trưởng Tài chính Vương Đinh Huệ với những quan điểm mạnh mẽ về nhóm lợi ích trong thị trường xăng dầu cũng làm người dân phấn chấn. Nhiều người gọi ông Thăng - Huệ là "thế hệ bộ trưởng mới" và kỳ vọng nhiều vào họ. Nhưng như ông vừa phân tích, những ông Thăng - Huệ liệu có vượt qua cơn 'đau đẻ' khó nhọc này?

Đúng là khi nhiệm kỳ này bắt đầu, ngoài hai ông Thăng - Huệ còn có một số bộ trưởng khác cũng được dư luận cho là có những dấu hiệu tích cực.

Cuộc sống luôn có những lối đi riêng không có lực lượng nào cản trở được. Những người này là những nhân tố mới, xu hướng mới, tư tưởng mới. Ở chừng mực nào đó có thể nói đây là những nhân cách mới. Nó báo hiệu rằng đã có sự chuyển mình sau Đại hội 11, rải rác từ những cá nhân, quá trình này sớm muộn cũng sẽ lan tỏa và trở thành phổ biến.

Trở lại những năm 1980s, trong bối cảnh bao cấp nặng nề, những đốm lửa như Bí thư tỉnh ủy Vĩnh Phúc Kim Ngọc đã phải trả giá bằng cả sinh mệnh chính trị của ông ấy. Không có quá trình 'đau đẻ' nào không đau đớn.

Tôi không dám so sánh ông Thăng - Huệ với những người như ông Kim Ngọc, nhưng dù sao họ cũng là những đốm lửa. Đây là cuộc đấu tranh giữa cái mới với cái cũ, và sẽ còn kéo dài, theo tôi cũng phải mất 1 - 2 kỳ Đại hội Đảng chứ không thể diễn ra đơn giản trong 1 nhiệm kỳ.

Ông có thể nêu nhận xét thẳng thắn về những bộ trưởng trước, theo ông, phẩm chất cần có của một bộ trưởng trong thời điểm này là những gì?

Có thể tôi hơi cầu toàn, nhưng thật tình, đến trước Đại hội 11, không có một bộ trưởng nào để lại cho tôi một ấn tượng tích cực. Tôi không nói tất cả họ là yếu kém nhưng bảo họ để lại ấn tượng tích cực thì tôi không yên tâm.

Bộ nào thì cuối năm tổng kết cũng hoan hô, "chúng ta tiến một bước", hoàn thành tốt nhiệm vụ, thậm chí hoàn thành xuất sắc. Bộ Giao thông cũng vậy. Các con đường thì vẫn thế, tai nạn giao thông vẫn thế, ùn tắc vẫn vậy, hết Văn Thánh 1 sang Văn Thánh 2 rồi đến đường sắt cao tốc... tổng kết lại gắn huy chương, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Đố ai tìm được một bộ nào tổng kết cuối năm không hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ?

Nhất thiết phải xuất hiện những con người phản ánh được những xu thế phản biện tích cực. Anh Huệ, anh Thăng cũng không phải những con người gì toàn diện, siêu việt ghê gớm nhưng họ phản ánh một xu thế mới tích cực.

Tôi tin dần dần chúng ta sẽ có những thế hệ bộ trưởng dám nói dám làm, với bàn tay sạch, trí tuệ cao; mà trí tuệ bộ trưởng không nằm ở chỗ ông ta giỏi chuyên môn thế nào, mà ông ta biết tập hợp những người tài giỏi trong bộ máy của mình. Nhìn vào đội ngũ cố vấn, cán bộ chuyên môn của các bộ trưởng có thể thấy được vận của đất nước.

Một người trợ lý của của cựu Thủ tướng Singapore Lý Quang Diệu từng nói với tôi: "Các ông cứ thần thánh hóa ông Lý Quang Diệu chứ ông Diệu chỉ là một người bình thường. Chỉ là ông ta đi khắp thế giới và rút ra được mấy vấn đề: Một đất nước nhỏ như vậy, muốn phát triển được trước hết phải có một bộ máy hành chính tử tế; hai là nguồn nhân lực có chuyên môn cao; ba là hệ thống hạ tầng thông suốt. Việc lớn nhất ông Diệu làm được chính là tập hợp được một đội ngũ những người giỏi xung quanh ông ấy; và đến giờ phút này, chưa có ai kêu ca gì về gia đình ông Lý Quang Diệu, họ hoàn toàn trong sáng"

Làm sao hơn 20 vị bộ trưởng, 63 vị bí thư tỉnh ủy của ta làm được những việc như thế.

Bộ trưởng Giao thông vận tải Đinh La Thăng

 

Nếu tôi ở cương vị ông Đinh La Thăng...

 

Bên cạnh những lời khen ngợi, loạt động thái của Bộ trưởng Thăng: trảm tướng giữa công trường, bắt nhân viên đi xe buýt, đòi tiêu hủy xe đua, cấm xe cá nhân lưu hành... bị cho là "ngẫu hứng bộp chộp", "thích thể hiện". Với tư cách một chuyên gia nghiên cứu chiến lược, ông hãy vạch giúp ông Thăng một lộ trình. Hay nói cách khác, nếu đặt ông vào cương vị ông Thăng hiện nay, ông sẽ làm những gì?

Trước đây cũng có một đồng chí ở địa phương lên phụ trách một bộ. Đây là một người có đầu óc, ông ta muốn cải cách những cái mới, tốt đẹp hơn. Tôi rất mừng, nhưng khi ông ngồi ghế bộ trưởng thì tôi nghĩ ngay ông ấy sẽ không thực hiện được những ý định tốt đẹp đó, thậm chí sẽ rơi vào cực đoan. Bộ máy trì trệ sẽ cản trở ông ấy trong việc thực hiện cải cách.

Hơn nữa, tôi không nói tất cả, nhưng những người như vậy dễ rơi vào cực đoan. Họ rất đáng quý trọng, nhưng mọi việc không thể sốt ruột giải quyết được theo kiểu " chiến dịch", "ra quân"... được.

Ở Việt Nam chỉ có thể tìm ra từng nút rối để gỡ chứ không thể rũ tung ra làm lại để trở thành một mớ rối hơn, trừ khi anh là Putin.

Nếu đặt tôi vào cương vị ông Thăng hiện nay, tôi phải đi tìm lời giải đáp cho 4 vấn đề sau: 1, Điểm "nghẽn" hay "nút thắt" của giao thông hiện nay nằm ở đâu. Nguyên nhân? Giải pháp? 2, Vì không thể có tiềm lực để cùng một lúc giải quyết mọi vấn đề nên phải xây dựng lộ trình và bước đi khả quan, hiệu quả. Tôi sẽ huy động mọi chuyên gia có tài ở trong và ngoài Bộ giao thông giúp tôi lý giải 2 vấn đề nêu trên. Đây là việc đầu tiên và quan trọng nhất Bộ trưởng Bộ Giao thông cần làm.

Tất cả các câu hỏi này đòi hỏi phải hết sức bình tĩnh, tỉnh táo để tìm hiểu và giải quyết từng việc một.

Việt Nam đang thiếu nhất là trí tuệ chứ không phải là tiền, vì tiền ở trí tuệ mà ra. Anh Vương Đình Huệ dù có tâm huyết thật, thì anh ấy cũng đang ở giữa một cơ chế phức tạp rất khó giải quyết, mà Bộ trưởng Tài chính thì có được bao nhiêu quyền?

Trong chiến trận có hai cách đánh: một là trực diện, hai là vu hồi, tức là đánh vòng quanh. Trong bài toán giao thông và tài chính Việt Nam, theo tôi cả Vương Đình Huệ - Đinh La Thăng nên chọn cả hai phương án vừa trực diện, vừa vu hồi. Trong cơ chế này, phương án vu hồi xem ra hiệu quả hơn, từng khâu một, chậm mà chắc.

Tôi đố ông Thăng giải quyết được vấn đề xe buýt trong ngày một ngày hai. Tôi cũng đố ông Thăng cấm được phương tiện cá nhân trong nhiệm kỳ của ông ấy. Chưa nói đó là quyết định cực đoan, chắc chắn bị xã hội bác bỏ như hàng loạt những kiến nghị kiểu ngày chẵn đi biển chẵn hay xe ngoại tỉnh không vào Hà Nội đã từng được đề cập trước đây.

Thành phố Hồ Chí Minh có 3414 xe buýt và hơn 5000 taxi cũng chỉ giải quyết được 4,5% lượng vận tải hành khách công cộng. Nếu cấm phương tiện cá nhân thì 95% dân TP HCM sẽ đi lại như thế nào? Ra lệnh cấm xe tư nhân thì dễ, nhưng sẽ bị xã hội bác bỏ.

Nếu không cẩn thận, ông Thăng sẽ rơi vào cái bẫy cực đoan do chính mình dựng lên.

Ở Việt Nam không làm cái gì nhanh được khi anh là thiểu số. Tôi đã nói với nhiều người: Việt Nam không phải nước đang phát triển, đã phát triển hay chậm phát triển; mà là khó phát triển.

Ông Huệ - Thăng phải biết rõ các ông ấy đang ở đâu, và văn phòng của các ông ấy không phải điện Kremlin hay Nhà Trắng.

Chắc vì thế có người đã nhắn nhủ đến bộ trưởng Đinh La Thăng câu: "Con đường dài nhất không phải từ Lạng Sơn đến Cà Mau, mà là từ mồm đến tay".

Câu đó đúng đấy. Tôi cũng xin nhắn tới ông Thăng một câu: "Trong cuộc đời, đôi khi đường thẳng lại là đường dài nhất, và đường vòng là đường ngắn nhất"

Xin cảm ơn thiếu tướng!

HOÀNG HƯỜNG (TVN)

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.

  • Sat, 10/29/2011 - 09:14 — quanghuy

    Xin cảm ơn trang web đã đưa cả 2 bài viết bổ ích. Đọc mà thấy vẫn còn nhiều người từ các vị tướng tới các nhà văn luôn trăn trở trước đất nước, dân tộc ta. Bài viết của nhà văn Tô Hoàng rất kịp thời, nó tôn thêm những lời chân thành mà chí lý của thiếu tướng Lê Văn Cương. Tôi đọc mà cứ miên man suy nghĩ hoài.

  • Sat, 10/29/2011 - 09:39 — Thuý Nguyên

    "Do đâu, vì sao, cơn cớ gì, quằn quại, vật vã trong cơn đau đẻ kéo dài suốt 25 năm, ngay trên chiếc bàn đẻ đã một thời “ra ngõ gặp anh hùng” mà Bà Mẹ Việt Nam phải ước ao, mong đợi sinh nở ra… một ông Putin xứ tuyết?" Nhiều phụ nữ như chúng tôi cũng thích đất nước mình xuất hiện một Putin thời bình để trừ tham nhũng, cửa quyền.

  • Mon, 10/31/2011 - 09:23 — Que Lua

    Mừng cho đất nước còn những con người tâm huyết vì sự nghiệp chung chứ không phải chỉ lo vu vén cho cá nhân.