Tin mới Xem thêm

  • Về cuộc họp Ban Chấp hành Hội giữa năm 2018

    Ngày 5.7.2018, Ban Chấp hành Hội đã tiến hành phiên họp thường kỳ với sự có mặt của 7 thành viên: Trần Văn Tuấn, Phạm Sỹ Sáu, Phan Hoàng, Bích Ngân, Trầm Hương, Lê Thị Kim, Phan Trung Thành

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố để đi chỗ khác chơi vì

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

  • Nguyễn Quang Sáng cánh chim sếu đầu đỏ

    Tài năng và tác phẩm của Nguyễn Quang Sáng không chỉ được ghi nhận bằng những đánh giá cao của các đồng nghiệp, nhà văn đàn anh đàn chị

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Nhịp sống Sài Gòn

Công lý từ... Facebook

30.8.2017-06:30

 

Những sự việc dạng nửa thật nửa hư xôn xao “dư luận Facebook” gần đây đang đặt ra một câu hỏi nghiêm túc: công lý được săn tìm từ mạng xã hội liệu có phải là nguồn công lý bền vững?

 

Có một xu hướng đáng lo ngại cho cấu trúc xã hội Việt Nam: công lý đang có xu hướng đến từ Facebook, thay vì các thể chế công truyền thống. Đơn cử vụ cán bộ phường Văn Miếu ở Hà Nội mất chức do bị tố cáo nhũng nhiễu dân, chẳng hạn, nếu không có Facebook thì còn lâu mới được giải quyết, hoặc sẽ giải quyết một cách qua loa.

 

Facebook hội tụ sức mạnh của đám đông, trong nhiều trường hợp là nơi dồn tụ các áp lực cần thiết để thúc đẩy sự phát triển, lên án sự bất công. Tuy vậy, cái nguy hại là ý chí của đám đông, trong nhiều trường hợ p, chưa thể được gọi là công lý. Chính đám đông thúc ép các cấu trúc quyền lực truyền thống thực hiện ý chí của đám đông, và lúc đó có thể xảy ra rủi ro cho công lý. Sự việc mạng xã hội lên tiếng bảo vệ cậu bé hát rong bờ hồ Hoàn Kiếm chỉ theo... phản ánh của gia đình, rồi sau đó gia đình lại xin lỗi khiến “dư luận Facebook”... việt vị, là một minh chứng của dạng công lý “thiếu bền vững” này!

 

Sự việc trên là chỉ dấu đáng báo động cho các cấu trúc bảo vệ và săn tìm công lý truyền thống của nhà nước đang có vấn đề. Bản thân nguồn công lý đến từ mạng xã hội không phải gây hại, thậm chí nó là công cụ tích cực để cải tạo chất lượng quản trị xã hội của nhà nước. Chính tình trạng để nó kiêm chức năng bảo vệ và săn tìm công lý (việc lẽ ra của nhà nước) mới là mối nguy cho xã hội, vì lúc đó chứng tỏ năng lực của các cấu trúc quyền lực công đang có vấn đề.

 

Mạng xã hội được tạo ra với chức năng chính là kết nối, không phải là công cụ bảo vệ hay săn tìm công lý. Facebook không có lỗi khi tạo ra dư luận thúc ép sự hành động của các cấu trúc quyền lực truyền thống, thay vào đó các cấu trúc này phải tự vấn lại năng lực và sự thích ứng mới của mình. Tự thân thiết kế bộ máy nhà nước phải tìm ra và bảo toàn, duy trì được công lý cho xã hội. Một khi các vụ việc bị dẫn dắt bởi mạng xã hội, thay vì bởi công năng của các cơ quan chức năng được thiết kế bởi nhà nước, sẽ gây hại cho xã hội.

 

Rõ ràng, các cấu trúc quyền lực công truyền thống không thể suốt ngày chạy theo sau để giải quyết từng sự vụ được phản ánh bởi mạng xã hội, bộ máy nhà nước cần được thiết kế và tu chỉnh để hướng tới tạo ra những khuôn thước, chuẩn mực nhằm bảo toàn công lý cho xã hội, tiên phong giải quyết các bài toán quản trị xã hội.

 

Do đặc tính hoang dã, sơ khai và bất khả tín (vì thiếu cơ chế kiểm chứng) của Facebook, nó sẽ là một dạng “công lý thiếu bền vững” và chứa đầy rủi ro. Thực tế cho thấy một vài chính trị gia đã nhận diện được “quyền lực của Facebook”. Tuy nhiên, thay vì có những thay đổi thực chất và tích cực về bản chất cốt lõi và cấu trúc quản trị, nhằm đáp ứng các nhu cầu thiết thực của thực tiễn xã hội, thì xu hướng dân túy, vuốt ve chiều chuộng đám đông để ghi điểm lại thịnh hành.

 

Thực tế cũng cho thấy, một chính trị gia từng được tung hô vang trời trong thế giới ảo, lại là một chính trị gia bị phát hiện có nhiều sai phạm về quản lý và bị kỷ luật nặng nề về mặt Đảng. Do đó, việc thay đổi kiểu “làm màu” này, về cơ bản, không làm giảm đi những áp lực và thách thức đổi mới từ thực tiễn. Về lâu dài, công lý đến từ các cấu trúc công vẫn sẽ là một nhu cầu cơ bản và quan trọng của người dân, nhất là trong các xã hội có cấu trúc lỏng lẻo và nền tảng hoang sơ về pháp quyền.

 

Nhà nước kiến tạo là một khái niệm phù hợp với mục đích săn tìm và duy trì công lý bởi các thể chế quyền lực truyền thống. Mạng xã hội chỉ nên là một chất gia cường cho động lực săn tìm công lý của các thể chế công, thay vì đóng vai là những thanh tra/công an/thẩm phán/quan tòa... để tìm ra chân lý. Nó vừa thiếu chuyên nghiệp, vừa tiềm ẩn nhiều rủi ro.

 

LÊ NGỌC SƠN

(Chuyên gia về truyền thông và quản trị khủng hoảng;

 Đại học Công nghệ Ilmenau, CHLB Đức)/ NĐT

 

 

 

>> XEM TIẾP NHỊP SỐNG SÀI GÒN...

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.