Tin mới Xem thêm

  • Bút phê

    Giữa năm 2016, Trần Thị Thành cầm tấm bằng cao đẳng sư phạm khăn gói xa quê làm giáo viên hợp đồng ở Sài Gòn.

  • Khác biệt Chúa trời - khác biệt hành vi

    Trước tình huống người thì cho rằng tôn giáo làm cho mọi người hành động tốt hơn, người lại cho rằng tôn giáo đầu độc mọi thứ, Azim Shariff - trợ lý giáo sư tâm lý học và giám đốc Phòng thí nghiệm Văn hoá và Đạo đức tại UO đã hướng mục tiêu nghiên cứu của mình vào việc khám phá nguồn gốc tiến hoá của hành vi đạo đức

  • Nguyễn Trương Quý & Dị đoan

    Phải mất vài tháng sau khi lấy nhau, Thủy mới biết Việt không ăn đồ biển. Phải ở cảnh một người khác sẽ cảm thấy thiệt thòi nhưng Thủy lại

  • Tô Minh Yến mưa bẻ khoá lòng đêm

    Ngày đã cũ/ Lòng người đã cũ/ Dọn nỗi nhớ/ Cất/ Tháng chín chênh vênh/ Nỗi buồn về trú ngụ/ Em khóa lòng vào đêm/ Mưa bẻ khóa/ Tràn ngập bóng anh/ Ngôn từ bất lực/ Vạn vạn tầng số cảm xúc bị dồn nén/ Một lần/ Hai lần/ Khoảng cách đuổi nụ cười / Cơn sóng tình cao hơn lần sám hối

  • Trả tác quyền nhạc trên tivi là đương nhiên

    Trong tác phẩm Sự sống sau cái chết, tác giả Deepack Chopra đã nêu một thử nghiệm kỳ lạ để chứng minh tình trạng con mèo vừa chết vừa sống

  • Tìm một ai đó giống anh - Bùi Đức Ánh

    Thành công tập truyện ngắn Tìm một ai đó giống anh không chỉ dừng ở đam mê mà còn là sự trải nghiệm của tác giả

Chân dung Xem thêm

  • Thanh Tùng & bất diệt Thời hoa đỏ

    Thanh Tùng qua đời ở tuổi 83 là dịp những câu thơ hay nhất của ông tung ra công chúng đi kèm những giai thoại, cho thấy một sức vóc Thanh Tùng lớn

  • Vũ Quần Phương nghĩ mới và viết mới

    Câu chuyện muôn đời và cũng là nỗi trăn trở muôn đời của văn học nghệ thuật là “sáng tạo”. Sáng tạo khác với mọi người đã đành

  • Võ Văn Trực chuyện đời bao nỗi đục trong

    Tuổi già, sau lần tai biến cứ dần nuốt chửng trí nhớ và sức lực của ông. Ông không nhớ gì nhiều, khoảng ký ức đậm nét nhất là hình bóng quê nhà

  • Chữ bầu lên Lê Đạt

    Một trong những điều tôi và nhiều anh em làng văn nhớ nhất ở Lê Đạt là tiếng cười. Tiếng cười Lê Đạt mới nghe thấy sảng khoái

Thế giới sách Xem thêm

Nhịp sống Sài Gòn

Mượn danh hội hoạ?

03.7.2017-11:00

 

Đã có phản ánh về đường phố ở Sài Gòn bị bôi bẩn với những hình ảnh, con chữ xấu xí. Nó xuất hiện trên tường, tủ điện, trên cửa hàng, trên cửa nhà dân… Người dân phàn nàn đây là những tác phẩm quái dị làm mất mỹ quan thành phố. Tác giả của những “tác phẩm quái dị”, những “bomb bậy” này, chính là những “bomber” trong cộng đồng graffiti Việt Nam (graffiti: tạm dịch tranh phun sơn, một loại hình nghệ thuật công cộng hay nghệ thuật đường phố).

 

Từ Sài Gòn nhìn ra Hà Nội sẽ thấy đâu đó trên đường phố Hà Nội cũng không thiếu “bomb bậy”. Người đi qua đường cũng thắc mắc tại sao lại có những bức vẽ xấu xí thế này? Hay chúng thuộc trường phái gì mình chưa biết chăng? v.v.. Nghĩ rồi để đấy không cần tìm câu trả lời, bởi cuộc sống quá  bận rộn. Thậm chí có những người vui tính còn giải thích những bức tranh kiểu ấy có khác gì “con đường gốm sứ” đâu, hình ảnh khác nhau nhưng đều có tính chất “trang trí” phố phường cả !!!

 

Cách đây vài tháng, rộ lên chuyện chàng thanh niên quốc tịch Mỹ, đang là giáo viên một trung tâm Anh ngữ ở thủ đô, được ca ngợi làm mới phố cổ. Cụ thể, chàng thức trắng đêm, tự bỏ chi phí mua sơn, tự tay sơn sửa lại con ngõ phố Hàng Bạc (Hoàn Kiếm) thành những mảng màu đủ kiểu: Hồng, xanh cốm, xanh đậm, vàng nhạt, vàng cam… Không chỉ mải miết sơn tường, chàng còn tiện tay sơn luôn cả hộp công tơ điện.

 

Nhiều người dân phố cổ thích thú với viêc làm “miễn phí” này của chàng ngoại quốc. Họ đồng tình với mục đích của chàng: Muốn tạo ra sự khác biệt cho con ngõ, để mọi người thích thú với nó và nếu được cho phép, còn sẵn sàng sơn khắp các ngõ nhỏ Hà Nội.

 

Sau khi công việc của chàng hoàn thành, nhìn con ngõ cổ kính bỗng tưởng tượng đến nhà cửa, phố phường màu sắc trong phim truyền hình dài tập Mexico? Té ra, chàng đang “phá hoại” chứ đâu có “làm đẹp” phố phường?

 

Một bộ phận dân ta hình như vẫn dễ tính, sính ngoại? Ai cho phép chàng tự tiện làm những điều như vậy trong một con ngõ thuộc phố cổ, cần bảo tồn? (Cho dù, có người bênh,  chàng chỉ sơn bên trong ngõ chứ không sơn ra mặt tiền). Thế rồi, câu chuyện này cũng trôi đi.

 

Cứ mượn danh hội họa để tự do thể hiện tài năng thì không chỉ Hà Nội, Sài Gòn mà nhiều đô thị, vùng quê khác của Việt Nam chẳng mấy chốc sẽ trôi đầy “tranh thải” hoặc khoác những chiếc áo lạ lẫm không còn là chính mình. Mới đây, người ta nói nhiều đến chuyện các nắp cống Sài Gòn đã hóa thân thành những tác phẩm hội họa dễ thương, thu hút.

 

Đây là việc làm đáng hoan nghênh do các bạn sinh viên mỹ thuật ĐH Sài Gòn thực hiện. Càng hay hơn, khi hoạt động này được xin phép chính quyền đàng hoàng. Đã đến lúc cần “cấp phép” và “thổi còi” nghiêm khắc với loại hình nghệ thuật công cộng?

 

MIU MIU/TPO

 

 

 

>> XEM TIẾP NHỊP SỐNG SÀI GÒN...

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.