Tin mới Xem thêm

  • Tiết tháng bảy mưa dầm sùi sụt…

    Bên cạnh những việc làm hợp đạo lý đối với những người đã nằm xuống, hiện vẫn còn nhiều hiện tượng đáng chê trách. Chẳng hạn, nhân danh “công nghiệp hoá, hiện đại hoá”, có nơi giải toả nghĩa trang một cách tùy tiện để xây dựng cơ quan, nhà máy, mở đường cao tốc hay thành lập khu du lịch…

  • Phong cách diễn đạt của Chủ tịch Hồ Chí Minh

    Phong cách nói và viết của Hồ Chí Minh luôn để lại những ấn tượng hết sức sâu sắc cho tất cả những ai từng được gặp cũng như đã đọc tác phẩm

  • Người của một thời của Nguyễn Đông Nhật - Lê...

    Đọc xong "Người của một thời”, tác phẩm mới nhất của nhà văn Nguyễn Đông Nhật và nhà giáo ưu tú Lê Công

  • Ngọc Anh sống chết dưới bóng cây Kơnia

    Vào khoảng những năm 1956, 1957, rải rác trên các báo miền Bắc có đăng những bài thơ của các dân tộc Tây Nguyên, dưới bài ghi cái tên nhỏ

  • Thành Chung sờ lên dòng chữ quặn đau

    Đồng Xoài Bốn mươi năm nay trở lại đây/ Trường Sơn chống mòn cây gậy/ Hòa ơi! Từ ngày ấy/ Hết chiến tranh lại

  • Lòng tin bị đánh mất!

    Dư luận những ngày qua không khỏi xót xa khi 2 phụ nữ yếu đuối, nghèo khó phải cam chịu những trận đòn của đám đông

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Nhịp sống Sài Gòn

Mượn danh hội hoạ?

03.7.2017-11:00

 

Đã có phản ánh về đường phố ở Sài Gòn bị bôi bẩn với những hình ảnh, con chữ xấu xí. Nó xuất hiện trên tường, tủ điện, trên cửa hàng, trên cửa nhà dân… Người dân phàn nàn đây là những tác phẩm quái dị làm mất mỹ quan thành phố. Tác giả của những “tác phẩm quái dị”, những “bomb bậy” này, chính là những “bomber” trong cộng đồng graffiti Việt Nam (graffiti: tạm dịch tranh phun sơn, một loại hình nghệ thuật công cộng hay nghệ thuật đường phố).

 

Từ Sài Gòn nhìn ra Hà Nội sẽ thấy đâu đó trên đường phố Hà Nội cũng không thiếu “bomb bậy”. Người đi qua đường cũng thắc mắc tại sao lại có những bức vẽ xấu xí thế này? Hay chúng thuộc trường phái gì mình chưa biết chăng? v.v.. Nghĩ rồi để đấy không cần tìm câu trả lời, bởi cuộc sống quá  bận rộn. Thậm chí có những người vui tính còn giải thích những bức tranh kiểu ấy có khác gì “con đường gốm sứ” đâu, hình ảnh khác nhau nhưng đều có tính chất “trang trí” phố phường cả !!!

 

Cách đây vài tháng, rộ lên chuyện chàng thanh niên quốc tịch Mỹ, đang là giáo viên một trung tâm Anh ngữ ở thủ đô, được ca ngợi làm mới phố cổ. Cụ thể, chàng thức trắng đêm, tự bỏ chi phí mua sơn, tự tay sơn sửa lại con ngõ phố Hàng Bạc (Hoàn Kiếm) thành những mảng màu đủ kiểu: Hồng, xanh cốm, xanh đậm, vàng nhạt, vàng cam… Không chỉ mải miết sơn tường, chàng còn tiện tay sơn luôn cả hộp công tơ điện.

 

Nhiều người dân phố cổ thích thú với viêc làm “miễn phí” này của chàng ngoại quốc. Họ đồng tình với mục đích của chàng: Muốn tạo ra sự khác biệt cho con ngõ, để mọi người thích thú với nó và nếu được cho phép, còn sẵn sàng sơn khắp các ngõ nhỏ Hà Nội.

 

Sau khi công việc của chàng hoàn thành, nhìn con ngõ cổ kính bỗng tưởng tượng đến nhà cửa, phố phường màu sắc trong phim truyền hình dài tập Mexico? Té ra, chàng đang “phá hoại” chứ đâu có “làm đẹp” phố phường?

 

Một bộ phận dân ta hình như vẫn dễ tính, sính ngoại? Ai cho phép chàng tự tiện làm những điều như vậy trong một con ngõ thuộc phố cổ, cần bảo tồn? (Cho dù, có người bênh,  chàng chỉ sơn bên trong ngõ chứ không sơn ra mặt tiền). Thế rồi, câu chuyện này cũng trôi đi.

 

Cứ mượn danh hội họa để tự do thể hiện tài năng thì không chỉ Hà Nội, Sài Gòn mà nhiều đô thị, vùng quê khác của Việt Nam chẳng mấy chốc sẽ trôi đầy “tranh thải” hoặc khoác những chiếc áo lạ lẫm không còn là chính mình. Mới đây, người ta nói nhiều đến chuyện các nắp cống Sài Gòn đã hóa thân thành những tác phẩm hội họa dễ thương, thu hút.

 

Đây là việc làm đáng hoan nghênh do các bạn sinh viên mỹ thuật ĐH Sài Gòn thực hiện. Càng hay hơn, khi hoạt động này được xin phép chính quyền đàng hoàng. Đã đến lúc cần “cấp phép” và “thổi còi” nghiêm khắc với loại hình nghệ thuật công cộng?

 

MIU MIU/TPO

 

 

 

>> XEM TIẾP NHỊP SỐNG SÀI GÒN...

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.