Tin mới Xem thêm

  • My Tiên những ký tự mùa…

    Khi đến với anh em chỉ có vài giọt sương/ Liệu chút nắng trong cánh sứ có đủ làm ấm áp mùa đông/ hàng rào nhà anh đã bám đầy dây leo trắng/ buộc mãi bước chân trong những lần trở về/ lối đi vào mang thêm viên gạch vỡ/ đã trót làm đau nhói một cơn say/ nhưng anh cất viên gạch ấy vào tim/ hơi thở nặng buồn đến nỗi loài hoa không dám nở/ sợ vô tư có lỗi bầu trời

  • Kẻ chăn dắt của Đặng Chương Ngạn

    Ám ảnh và day dứt, xót thương và căm giận, sợ hãi và đau đáu truy tìm một giải pháp cấp thiết, cận nhân tình... đó là những phức hợp cảm xúc xâm chiếm người đọc khi gấp lại cuốn truyện dài Kẻ chăn dắt của Đặng Chương Ngạn

  • Đỗ Bích Thuý - Váy ướt quấn vào bắp chân

    Tôi luôn luôn nhìn vào đôi bắp chân ấy. Đôi bắp chân trắng mảnh chi chít vết gai cào. Buổi sáng trong cái giá lạnh tái tê sương mù phủ kín

  • Vụ kiện hy hữu và hai gia phả giá trị

    Ngày trước ông bà thường bảo: “Vô phước, đáo tụng đình” nghĩa là vô phước mới kéo nhau ra tòa. Nhưng chuyện “đáo tụng đình” của hai họ Phạm và Nguyễn Văn ở làng Hương Quế và Đồng Tràm với chính quyền địa phương lại là điều “có phúc” không những cho tổ tiên dòng tộc của họ mà còn cho cả… lịch sử!

  • Văn Nguyên Lương với những vần thơ đẫm nước...

    Văn Nguyên Lương tên thật Nguyễn Văn Lương, sinh năm 1986 ở Quảng Ngãi, tốt nghiệp khoa toán Trường Đại học Sư phạm. Hiện dạy

  • Ngô Kim Đỉnh may không ngã lên trời

    Mảnh đất cũ ủ ê ngôi nhà cũ/ mơ mơ những tán cây, dây leo dăng mắc/ có thật không cái màu xanh/ khi cả tiếng chó, tiếng gà/ và hơi ấm con người thiếu vắng/ Nền nhà ơi, mảnh vườn ơi tôi đang đứng đây/ cái thằng bé nhút nhát, nghịch ngợm/ của bao năm về trước/ mà có lẽ lớp cây nhâng nhâng, dài dại/ thế kia chắc gì hiểu được

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Nhịp sống Sài Gòn

Ngán ngẩm thói nóng vội của người Việt

15.3.2017-08:00

 

Trong bài viết này, tôi chỉ xin mạn phép thuật lại những điều “tai nghe mắt thấy” trong cuộc sống đời thường.

 

Dừng xe trước đèn đỏ

 

Lòng đường trước trụ đèn tín hiệu giao thông thông thường có vạch sơn trắng để xe cộ dừng lại, tạo khoảng cách đúng mực cho làn sơn băng qua đường dành cho người đi bộ. Ấy vậy mà người ta cứ cố nhích xe máy lên chắn ngang vạch sơn bộ hành. Vội vàng đến mức đèn đỏ còn những 5 giây nữa mới xanh vậy mà cứ phóng xe qua. Nói 5 giây là còn “lịch sự”, có người vượt đèn đỏ khi còn đến những 20, 30 giây. Nôn nóng vượt đèn đỏ chắc là có chuyện gấp? Xin thưa chằng gấp gì cả. Có người vượt đèn đỏ xong vẫn cứ chạy chầm chậm, tà tà như dạo phố, vừa lái vừa… nhắn tin smartphone.

 

Điều khó hiểu là có những người ngồi lê lết trong quán cà phê cả mấy tiếng đồng hồ, “tám” đủ thứ chuyện trên đời vẫn không thấy lâu, vậy mà chờ đèn đỏ có vài chục giây thôi đã thấy sốt ruột. Dừng trước đèn đỏ trong giờ cao điểm còn chuyện bực mình nữa là tiếng kèn xe. Cả một rừng xe kẹt cứng chờ đèn đỏ vậy mà cũng có người nhấn kèn. Những khi như vậy, tôi thường ngoáy đầu lại xem có phải người quen gọi mình bằng cách nhấn kèn không. Chẳng có người quen nào gọi cả, chỉ có “người lạ” nhấn kèn hối thúc lớp xe phía trước di chuyển. Mà di chuyển thế nào được, đang đèn đỏ mà!

 

Nói đến đèn đỏ không thể kể hết những vụ ô tô, xe máy bị tàu hỏa tông. Những vụ tai nạn giao thông đường sắt này đa phần lỗi do xe cộ cố tình “qua cho nhanh” trước khi tàu lửa đến hoặc di chuyển thiếu quan sát hai bên đường ray. Một đoàn tàu băng qua trước mặt chúng ta tại những cổng xe lửa có barie thường chỉ vài phút chờ. Tại những đường dân sinh (không có barie), đoàn tàu băng qua chỉ khoảng 1 phút là xong. Vậy hà cớ gì không thể chờ 1 phút, liều mạng cho xe băng qua để lãnh hậu quả thảm khốc?

 

Xếp hàng

 

Văn hóa xếp hàng là đề tài đã được báo chí đề cập khá nhiều, thôi xin phép không “nhắc lại chuyện cũ thêm đau lòng lắm người ơi”. Chỉ xin kể lại vài câu chuyện mà chính tôi là nạn nhân. Tôi rất thích ăn bánh mì nên thường xuyên ghé qua một tiệm trên địa bàn P.Phạm Ngũ Lão, Q.1, TP.HCM, chỉ bán từ 15 - 22 giờ mỗi ngày. Tiệm này nổi tiếng đến mức thực khách lúc nào cũng đông, có cả du khách nước ngoài, buộc phải xếp hàng. Đang chờ đến lượt vậy mà lần nào tôi cũng chứng kiến có một số người đến sau nhưng lại xông thẳng đến người bán đòi mua trước, chẳng thèm để ý đến những du khách nước ngoài và nước trong đang xếp hàng. Chỉ đợi vài phút là mua được ổ bánh mì, vậy hà cớ gì phải chen ngang?

 

So với mua bánh mì như vừa kể thì ở sân bay cũng chẳng khá hơn, chuyện chen ngang vào làm thủ tục check in và khâu kiểm tra an ninh cũng diễn ra như cơm bữa. Chen ngang kiểu này đại đa số là người Việt. Những người chen ngang kiểu này mặt phải “dày” lắm mới làm được, chứ người có lòng tự trọng chẳng dám.

 

Tuy nhiên, cũng có trường hợp chen ngang được “vui vẻ chấp nhận”. Đó là những hành khách sắp trễ chuyến bay. Số là lần đó tôi chờ làm thủ tục hải quan ở phi trường quốc tế Istanbul (Thổ Nhĩ Kỳ) để bay lên thủ đô Moscow của Nga. Istanbul là một phi trường trung chuyển khắp 5 châu nên hành khách đông vui như lễ hội, xếp hàng rồng rắn chờ làm thủ tục là chuyện bình thường. Khi đến lượt tôi chuẩn bị trình hộ chiếu cho nhân viên hải quan thì có một anh chàng tóc vàng mắt xanh hớt ha hớt hãi chạy đến chìa tấm vé lên máy bay nói sắp đến giờ cất cánh, mong tôi nhường cho anh ta đi trước. Nhìn vào giờ khởi hành, tôi thấy đúng là anh ta cận giờ bay lắm rồi. Nhân viên hải quan sân bay nhìn anh ta rồi nhìn tôi. Hơn 1 tiếng đồng hồ nữa chuyến bay của tôi mới cất cánh nên không có gì phải vội, nên nhường cho anh ta qua trước. Tôi vui vẻ nói: OK.

 

Cách đây vài năm, tôi đến Tổng lãnh sự quán Hoa Kỳ ở TP.HCM để xin visa. Khi đã vào bên trong, phải xếp hàng chờ lấy số đến lượt phỏng vấn. Khi người đứng trước nhận phiếu xong, nhân viên lãnh sự quán (LSQ) ra hiệu cho tôi bước lên thì bỗng dưng có một chị không biết từ đâu nhào vô đứng trước mặt. Bất chợt tôi biến thành “linh hồn tượng đá”, chẳng phản ứng gì cả nhưng anh nhân viên LSQ lại tỏ vẻ không hài lòng (nên hiểu trong tình huống ấy chẳng có ai hài lòng cả). Không biết có phải do mắc lỗi chen ngang hay không mà nhân viên LSQ Mỹ bảo chị này…ra về để bổ sung giấy tờ gì đó. Vào đến bên trong LSQ của người ta mà còn chen ngang thì “biết nói gì đây?”.

 

Đi máy bay mà tưởng… xe đò

 

Chỉ cần gõ trên Google cụm từ “hành khách đòi mở cửa máy bay để xuống cho nhanh”, bạn sẽ giật mình vì số vụ như vậy không phải chuyện hiếm. Những ai đã từng ngồi trên máy bay dừng hẳn bên nhà ga (cả nội địa và hải ngoại) đều biết rằng có khi phải mất đến vài chục phút mới bước ra khỏi phi cơ được. Âu đó cũng là chuyện bình thường.

 

Lối đi trên khoang máy bay thường hẹp, chỉ đủ một người di chuyển, nên phải kiên nhẫn, từ từ rồi cũng xuống thôi, không thể nhanh hơn được. Nhưng có một số người xứ mình lại không nghĩ như vậy. Những hành khách này chắc ngồi xe đò quen rồi và hình như mới đi máy bay lần đầu nên không hiểu rằng, tuy máy bay dân dụng được thiết kế nhiều cửa chia đều cho 2 bên, nhưng chỉ có những cửa do nhân viên phi hành đoàn mở thì mới có cầu thang đi xuống hoặc thang ống đi ra. Còn vì nôn nóng mà anh muốn mở cửa thoát hiểm để xuống cho nhanh thì có khi xuống luôn…âm phủ, vì cửa đó không có cầu thang và cao gần cả chục mét so với mặt đất.

 

Thói nóng vội của người Việt có thể kể ra thêm nhiều chuyện nữa. Nhưng thôi, chừng ấy chuyện cũng đã thấy nản lắm rồi!

 

KIM TRÀ MI/TNO

 

 

 

>> XEM TIẾP NHỊP SỐNG SÀI GÒN...  

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.