Tin mới Xem thêm

  • Tích cũ dạy con

    Tôi giở những câu chuyện cổ ra định lấy đó làm bài học cho con. Bỗng tôi giật mình. Tôi nhận ra mình không thể dạy cho con cách vẽ mười con giun trong cuộc thi vẽ của Trạng Quỳnh. Tích xưa chuyện cũ vốn được xem là kho báu trong văn hóa người Việt. Ở đó, vừa chất chứa niềm tự hào về ông cha, vừa có những bài học thâm thúy về trí thông minh, về cách ứng xử.

  • Người đương thời Thơ mới bàn về thơ Huy Cận...

    Từ bốn năm trước khi in tập thơ Lửa thiêng (NXB Đời nay, Hà Nội, 1940), Huy Cận đã có thơ trên các báo Tràng An, Sông Hương

  • Báo chí kết nối xã hội

    Trong khi chúng ta đang thảo luận, loay hoay về ứng xử với cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ tư (cách mạng 4.0) thì Thung lũng Silicon đang thao tác

  • Chùm thơ Haiku của Hà Thiên Sơn

    Trăng mờ/ Hơi thở nhẹ/ Ngực em đang rằm.// Đồi cát/ Dấu chân em/ Ngoài kia biển động.

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Chúc mừng Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam

    Hàng năm cứ đến ngày 21.6, chúng ta cùng chào mừng kỷ niệm Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam, gửi những lời chúc tốt đẹp nhất đến những người cầm bút của làng báo, trong đó có nhiều nhà văn đồng thời cũng là nhà báo.

Chân dung Xem thêm

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Tôn Nữ Thu Thủy dạy con sống nghĩa tình

    Con trẻ luôn nhìn vào tấm gương của cha mẹ mà làm theo. Mình sống đàng hoàng, tử tế thì các con cũng học được cách phân định những điều đúng sai

  • Trần Tuấn viết trong bóng tối…

    Nhà báo, nhà thơ Trần Tuấn (báo Tiền Phong) gắn bó trang viết của mình với mảnh đất Đà Nẵng, mảnh đất của những sự kiện lịch sử, những sự kiện

  • Cao Linh Quân người lữ hành lặng lẽ

    Trong số các nhà văn từng sống và viết ở Nha Trang, Khánh Hòa, thì Cao Linh Quân là một gương mặt khá đặc biệt, nếu như không muốn nói là lạ lẫm

Thế giới sách Xem thêm

Nhịp sống Sài Gòn

Nỗi xấu hổ mang tên 'hôi của'

08.01.2018-07:30

 

Một ông bạn nước ngoài rất sõi tiếng Việt chìa chiếc iPad ra trước mặt tôi bảo: "Đọc đi, rồi cho tôi hỏi một câu".

 

Đập vào mắt tôi là những dòng thông tin và hình ảnh cho rằng có hiện tượng 2 lái xe taxi "hôi Coca Cola" trên đường Pháp Vân (Hà Nội) xảy ra chiều ngày 2/1 vừa qua. Vụ việc còn đang được bên công an làm rõ, và cho tới nay mới chỉ có những phản ánh trên mạng xã hội, chưa xác minh được vụ việc.

 

Cô bạn ngồi kế bên cũng ghé đầu "đọc ké", chưa gì đã bô bô: "Hôi của thôi mà, có gì lạ đâu! Chả cần search Google tớ cũng có thể kể được vài vụ như: hôi bia ở Đồng Nai, hôi tiền của người bị cướp giật, hôi dầu khi xe tải bị lật".

 

Ông bạn Tây hỏi: "Việt Nam có cả một kho tàng lời hay ý đẹp về cái gọi là "tinh thần tương thân tương ái", giúp nhau lúc hoạn nạn, mà sao lại có cảnh... ăn cướp của nhau như thế này?

 

Tôi và cô bạn chỉ biết câm nín. Không biết cô bạn của tôi cảm thấy thế nào? Với tôi, cảm giác chỉ gói gọn trong 3 từ: Xấu hổ quá!

 

Và, cùng với nỗi xấu hổ, nhớ đến câu các cụ dạy "Đói cho sạch, rách cho thơm", tôi còn cảm thấy bị tổn thương. Đành rằng những kẻ hôi của chỉ là thiểu số.

 

Diễn biến của vụ việc này xin không kể lại nữa, phần vì "xấu hổ quá", phần vì  nó sẽ còn lưu lại mãi trên môi trường mạng (như những vụ trước) mà nếu muốn bạn đọc có thể đọc nó bất cứ lúc nào.

 

Chỉ xin qua vụ việc này để nói ra một vài suy nghĩ về một hành động mà ông bạn Tây của tôi gọi là “cướp”.

 

Thấy người khác gặp nạn không những giúp một tay mà còn trắng trợn xông vào hôi của rồi bỏ chạy thì đó là ăn cướp. Cướp giữa ban ngày, cướp giữa đường giữa chợ, hay nói theo luật là: "công khai cưỡng đoạt tài sản của người khác".

 

Tôi đồng ý với nhiều ý kiến cho rằng với loại tội này, ngoài sự trừng trị của pháp luật, cần phải có sự trừng trị của xã hội vì cái gọi là "con sâu làm rầu nồi canh", thậm chí đã "làm nhục" cả cộng đồng.

Vụ "cướp bia tập thể" ở Đồng Nai cách đây 4 năm đã khiến hai đối tượng cầm đầu lĩnh án 6 tháng tù giam (cho mỗi người).

 

Tương tự, tôi tin rằng, những người tham gia các vụ hôi của, dù không bị ghi hình và bị pháp luật xử lý thì cũng sẽ bị trừng phạt bởi lương tâm sau khi đọc được những thông tin cùng những "lời tuyên án" mà dư luận đã và đang "ban" ra cho "vụ cướp" của mình.  Bởi lẽ nếu họ biết nhìn ra cái sai, biết xấu hổ, nghĩa là còn nhân tính, sẽ tiến bộ và rồi từ đó biết phải ứng xử có văn hóa, biết thể hiện mình là một công dân chân chính trước những sự cố không may của đồng loại hơn là tranh thủ hoạn nạn bộc lộ bản năng tranh cướp chỉ có ở loài dã thú.

 

Có câu: "Sống không biết hổ, như chim ăn dơ mặt mày chịu nhục, gọi là sống dơ. Liêm sỉ tuy khổ, giữ nghĩa thanh bạch, tránh nhục chẳng dối, gọi là sống sạch".

 

Không biết xấu hổ thì dễ phơi bày những thói xấu, không biết xấu hổ, làm nhiễm bẩn văn hóa và tinh thần dân tộc!

 

PHẠM HUY/ TTVH

 

 

 

>> XEM TIẾP NHỊP SỐNG SÀI GÒN...

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.