Tin mới Xem thêm

  • Nguyễn Quang Thân & Chàng thi nhân đầu...

    Nguyễn bước ra khỏi bóng những tán cây. Nhiều năm sau, khi đặt bút viết Truyện Kiều, Nguyễn Du đã thêm một dòng lạc thảo đề tặng Xuân Hương

  • Bình Địa Mộc cánh chim bạt gió tung tăng

    nghĩ về quả tên lửa được Triều Tiên phóng đi/ có thể đã bay qua/ giấc mơ vượt lên chính mình của người khuyết tật

  • Sức sáng tạo và cá tính văn chương Đồng bằng...

    Văn chương đòi hỏi người viết phải sống chết với nó để nảy ra cá tính. Không có cá tính, không bay cao ý tưởng thì coi như chẳng thể tồn tại một thể loại văn chương đích thực. Văn chương dường như không còn chỗ dung thân ở Đồng bằng sông Cửu Long...

  • Không có trường phái viết văn Nguyễn Du!

    Mới đây, nhà văn - PGS. TS Văn Giá cho tôi biết, anh và một số nhà văn đang đề nghị cấp trên cho lấy lại tên ngôi trường xưa vì thực chất cho đến

  • Quà trung thu từ một trại viết ở rừng Mã Đà

    Nhằm tạo hứng khởi sáng tác và tìm vùng đề tài mới cho các nhà văn, Hội Nhà văn TP Hồ Chí Minh đã ký kết văn bản hơp tác với Khu Bảo tồn thiên nhiên - văn hoá Đồng Nai thuộc Uỷ ban nhân dân tỉnh Đồng Nai. Tính đến nay Hội đã tổ chức được 3 trại sáng tác tại khu bảo tồn này. Sau khi tham gia trại, nhiều trại viên đã có sách được xuất bản.

  • Tài xế Grabbike, một cổ nhiều tròng

    Người nước ngoài có câu: “High risk, high return” (Rủi ro càng nhiều, quyền lợi càng cao), tuy nhiên trong trường hợp này, có vẻ tài xế GrabBike chỉ mới nhận

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Nhịp sống Sài Gòn

Quà của đàn ông

08.3.2017-15:45

 

Nếu ai chưa tìm ra hướng xử lý "gánh nặng" quà cáp cho phái đẹp ngày hôm nay thì tôi nghĩ, món quà của phụ nữ là đàn ông, chính xác hơn là sự thay đổi của đàn ông, trong từng ngày, từng giờ, từng việc nhỏ, việc lớn…

 

Sáng 7.3, tôi khám cho một cháu bé bị khối dị dạng tĩnh mạch vùng lưng. Người mẹ trẻ vừa lo trông túi đồ, vừa dỗ đứa con khóc ngặt nghẽo vì hoảng sợ, vừa tranh thủ trả lời những câu hỏi của bác sĩ.

Bên ngoài phòng khám, anh chồng đang mải mê chơi điện thoại ở hàng ghế đợi.

 

Buổi chiều, trong bữa liên hoan chúc mừng chị em nhân ngày mùng 8.3, chúng tôi phiếm chuyện về phụ nữ - đàn ông. Ý kiến mọi người tựu trung lại, thì bình đẳng giới là tôn trọng phụ nữ, là câu chuyện của các nhà hoạch định chính sách sao cho phụ nữ được trao quyền và cơ hội.

 

Cuộc nói chuyện chỉ dừng lại ở đó. Không một ai đề cập đến vai trò đặc biệt quan trọng của chính họ, những người đàn ông đang giữ trọng trách chính từ gia đình, cho đến các công ty, các cơ quan quản lý và cộng đồng. Cuối cùng, chúng tôi than thở với nhau về "gánh nặng" phải nghĩ ra món quà tặng vợ, bạn gái vào ngày hôm nay.

 

Tôi từng sống trong một gia đình ở châu Âu có vợ chồng và hai con nhỏ. Sáng nào cũng vậy, anh chồng dậy sớm lo bữa ăn sáng cho cả nhà, anh còn tranh thủ đi siêu thị, sau đó mới đưa con đến lớp. Chiều tan giờ làm, anh đón con đưa đi dạo chơi. Trở về nhà, anh lại bắt tay vào công việc bếp núc. 9 giờ tối, anh đọc truyện cho con trước khi đi ngủ.

 

Không phải tất cả, nhưng đàn ông châu Âu thường như thế. Họ sẽ vào bếp, chăm sóc con cái, dành thời gian cho gia đình bất cứ lúc nào có thể. Nhiều người không nề hà, không sợ "mất mặt đàn ông", sẵn sàng xách bỉm, sữa, mắm muối... miễn là việc đó khiến cho người phụ nữ của họ đỡ khệ nệ mang vác. Với những việc không thể nào... mang vác thay phụ nữ, họ sẽ đưa ra những chính sách thỏa đáng, phù hợp. Ví dụ, Thụy Điển cho phép người chồng "nghỉ thai sản" 18 tháng để chăm sóc gia đình trong thời gian vợ sinh con.

 

Ở ta thì khác. Phụ nữ sinh con thường chỉ được "miễn trừ" nghĩa vụ nội trợ, chăm chồng chừng... một tháng rồi mọi trách nhiệm sẽ trở lại... "lợi hại" hơn xưa.

 

Tôi rất ngại khi đi ăn cỗ ở quê. Có điều gì đó không ổn khi phụ nữ phải đầu tắt mặt tối dưới bếp, cánh đàn ông chỉ việc ngồi uống rượu và yêu cầu phục vụ. Sau mỗi bữa cỗ, bao nhiêu bát đũa đổ lên đầu đàn bà, chưa kể đến việc phục vụ những ông chồng thích say rượu.

 

Nhiều vùng nông thôn mà tôi có dịp đến, vẫn còn cảnh vợ và con gái ăn riêng dưới bếp. Họ chỉ được phép ăn khi chồng và con trai đã ăn xong, có miếng ngon nào dành hết cho chồng. Ăn đói mặc rách vì chồng vì con được coi là đức tính cần phải có ở bất cứ người phụ nữ Việt Nam nào.

 

Không chỉ phụ nữ nông thôn mới bị coi là yếu thế. Ngay cả những người phụ nữ thành đạt, làm cán bộ công chức, hay sống ở thành phố, họ vẫn bị đối xử thiệt thòi.

 

Theo số liệu thống kê từ Cơ quan Phát triển Quốc tế (USAID): trên khắp thế giới, có 98 triệu trẻ em gái không được đi học, cứ 3 phụ nữ lại có một người phải hứng chịu bạo lực liên quan đến giới trong suốt cuộc đời, 1/7 cô gái kết hôn dưới tuổi 15, có những cô dâu mới chỉ 8 - 9 tuổi, mỗi năm có gần 300 nghìn phụ nữ ở các nước đang phát triển tử vong liên quan đến tai biến thai nghén.

 

Ở Việt Nam, tôi rất muốn biết những con số cụ thể là bao nhiêu? Là một bác sĩ, tôi đã được lắng nghe nhiều câu chuyện của chị em phụ nữ. Tôi nhận ra rằng, những cuộc đấu tranh về bình đẳng giới đã thay đổi rất nhiều vai trò và sự đóng góp của giới nữ nói chung đối với thế giới. Nhưng để thay đổi cuộc sống riêng của từng người phụ nữ, quan trọng nhất là sự thay đổi của những người đàn ông bên cạnh họ.

 

Nếu ai chưa tìm ra hướng xử lý "gánh nặng" quà cáp cho phái đẹp ngày hôm nay thì tôi nghĩ, món quà của phụ nữ là đàn ông, chính xác hơn là sự thay đổi của đàn ông, trong từng ngày, từng giờ, từng việc nhỏ, việc lớn.

 

Bác sĩ TRẦN VĂN PHÚC/ VNEXPRESS

 

 

 

>> XEM TIẾP NHỊP SỐNG SÀI GÒN...  

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.