Tin mới Xem thêm

  • Thông Báo chuyển Website Hội Nhà Văn TP. Hồ...

    Để có thêm nhiều chuyên mục nhằm phục vụ bạn đọc, Ban Thường vụ Hội Nhà văn TPHCM đã thay đổi giao diện, tên miền cho phù hợp với tầm vóc của một trang văn chương uy tín và chuyên nghiệp.

  • Chi hội Nhà văn Bến Nghé Tổ chức cuộc thi...

    Vừa qua, Ban điều hành Chi Hội Nhà văn Bến Nghé đã quyết định tiến hành tổ chức cuộc thi “Văn Chương Bến Nghé” lần 1 (dành cho Thơ).

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Bút Ký - Tạp Văn

Bích Ngân - Vòng xoáy sinh tồn

08.6.2011-15:15

Nhà văn Bích Ngân

>> Say sóng

>> Thế giới xô lệch và dư luận 

>> Phần thưởng không ngờ

Vòng xoáy sinh tồn

 

BÍCH NGÂN

 

NVTPHCM- Mắt thấy tai nghe rồi va chạm, chống đỡ, vấp ngã, tôi càng hiểu tâm trạng giằng xé đớn đau của nhà thơ Việt Phương khi ông viết: “Ta giãy giụa trong vòng xoáy sinh tồn. Chỉ mong một môi trường không ô uế”.

 

Càng thêm tuổi càng ít bạn nên càng quý bạn. Hẹn nhau cà phê, ăn uống nhưng thật ra để được nhìn thấy nhau và trò chuyện cùng nhau. Và khi được ngồi lại bên nhau, chuyện trò quanh quẩn cũng lại là chuyện buồn vui của mình, của bạn và những người bạn cùng quen biết.

Câu chuyện vòng vèo dẫn đến chuyện một người quen đang bị nghi là nhập nhèm công tư trong một vụ kiện từ một người đàn bà viết kịch bản. Bạn buông lời bình: “Ai chớ chị ấy thì tôi tin là không dính chuyện bầy hầy!”. Tôi nói: “Tôi cũng cầu mong được vậy!”. Bạn ngạc nhiên hỏi lại: “Sao lại cầu mong?”.

Ờ, sao lại cầu mong, sao chỉ dừng ở mức độ cầu mong mà không tin, một niềm tin tuyệt đối là chị ấy bị nghi oan, rằng chị ấy trong sạch như đã từng trong sạch. Tại sao trong đầu tôi vẫn lướng vướng cái ý nghĩ thật quá khó để làm người trong sạch trong một môi trường không còn trong sạch.

Mà sự vẩn đục, sự nhiễm bẩn, lại càng xót xa khi nó không chỉ khoanh lại ở những nơi mà sức mạnh đồng tiền dễ làm khuynh đảo các giá trị, nó đã lan ra, ngấm vào cả ở môi trường của những người làm văn hóa nghệ thuật. Ở chỗ này chỗ khác, rải rác vẫn thấy những bộ mặt lấm lem quyền lợi, dù họ có khéo léo che đậy bằng chiếc mặt nạ nhiệt tâm và lịch lãm.

Tôi chợt nhớ, mà thật ra tôi cũng đã cố quên nhưng lại không sao quên được khoảnh khắc ấy. Cái khoảnh khắc tôi lạnh toát người khi đặt bút ký tên để lãnh khoản tiền nhuận bút mà mình là tác giả của một vở diễn. Bạn tôi, một người viết kịch bản sân khấu chuyên nghiệp, nhìn gương mặt thất thần của tôi nói: “Bà đừng choáng, đó là chuyện bình thường!”. Tôi bàng hoàng. Chuyện bình thường ư? Vài chục triệu tuy là số tiền không nhỏ nhưng tiền bạc mất đi ta có thể tìm lại được bằng mồ hôi tim óc của mình. Điều làm ta choáng, làm ta đau là ta bị tước đi cái niềm tin về sự trung thực và sự tử tế của con người.

Rồi tôi cũng được biết chuyện bất thường như vậy quả là diễn ra hết sức bình thường. Dù phải nuốt đi cái “cục tức” khi phải “chia” đồng nhuận bút nhọc nhằn của mình cho những người không viết chữ nào, một người bạn viết kịch bản cho phim truyện nhiều tập lại tự an ủi: “Mình chưa phải là tác giả tên tuổi. Vả lại bị xà xẻo nhuận bút vẫn hơn là không có nhuận bút!”.

Không chỉ bị ăn chặn nhuận bút, một anh bạn tôi còn bị người biên tập ngang nhiên đề tên mình trước tên tác giả, thế mà anh ấy vẫn cam chịu, vẫn dốc hết sức viết, viết hết tập này đến tập khác cho đến khi cơn bạo bệnh quật ngã anh.

Mắt thấy tai nghe rồi va chạm, chống đỡ, vấp ngã, tôi càng hiểu tâm trạng giằng xé đớn đau của nhà thơ Việt Phương khi ông viết: “Ta giãy giụa trong vòng xoáy sinh tồn. Chỉ mong một môi trường không ô uế”.

Lâu nay tôi hay thấy mình buột miệng cầu mong cũng là vì thế.

 

BÚT KÝ- TẠP VĂN TÁC GIẢ KHÁC:

>> Huỳnh Mẫn Chi - Cần Giờ đom đóm lập loè

>> Trần Minh Hợp - Vị cá quê nhà

>> Ngô Thuý Nga - Tôi và em

>> Văn Công Hùng - Pleiku những nhát cắt chập chờn

>> Nguyễn Quang Sáng - Một lần là kẻ thù, mãi mãi là bạn

>> Lê Miên Ca - Hành trình đi tìm chính mình

>> Chân Nhân - Ai điên, ai tỉnh?

>> Nguyên Trang - Tìm nắng

>> Vũ Duy Chu - Phú Quốc cách thiên đường một gang tay

>> Trần Hữu Lục - Có một thời thanh xuân như thế...

>> Kim Quyên - Người con gái đất Rạch Gầm

>> Cao Vĩ Nhánh - Mẹ và dòng sông

>> Nguyễn Ngọc Minh Châu - Bí ẩn Solaris

>> Tô Nhuận Vỹ - Con đường từ trái tim

>> Chuyện tình không có trong trang sách

>> Tô Hoàng - Xin đừng mê gái kiểu "Ông Tuyệt Vời"!

>> Nguyễn Quang Lập - Lại... khách văn đến nhà

>> Lê Lệ Hằng - Đẹp lạ lùng hoa tường vi

>> Phan Thị Thanh Nhàn - Đà Lạt văn chương lẫn trong sương mù

>> Tô Hoàng - Sex với lính tráng cánh Bắc Kon Tum

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.