Tin mới Xem thêm

  • Khi có một người đi khỏi thế gian

    Có thể là buổi sáng khi chúng ta đang uống cà phê, có thể là một buổi chiều khi chúng ta đang trở về ngôi nhà của mình, và có thể một buổi

  • Nguyễn Minh Ngọc & Những con sóng

    Ôi biển ở đây sao giống cái ao làng đến vậy! Câu cảm thán bật ra gần như ngay tức thì khi hai người vừa đặt chân lên bãi cát loang lổ ánh trăng mờ ảo xuyên qua những kẽ lá dừa. Không gian vừa hư vừa thực. Cả hai đều biết mình không còn trẻ nữa. Tuổi đôi mươi đắm say giờ đã lùi xa phía sau lưng họ.

  • Như Bình & Tết tình nhân

    Trời đã lập xuân ư? Nhìn lên cây mai trước bồn thấy lác đác những bông trăng trắng. Lạ lùng, năm ngoái khi cây mai trụi lũi hoa, khô xác một cách tội nghiệp, Hoàn Du đã mấy lần định vứt đi. Bởi trước đó chứng kiến nó đẹp quá, rực rỡ quá, cảm thấy bất nhẫn thế nào ấy...

  • Không cần thiết phải có Hội đồng Chức danh...

    TS. Vũ Ngọc Hoàng, Ủy viên Hội đồng Lý luận TW, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, nguyên Phó Trưởng Ban Thường trực Ban Tuyên giáo

  • Ái Duy - Lặng thầm phố chợ

    Cả đời má tôi, chốt lại chỉ gói gọn trong hai từ: nội trợ. Má thất học, biết đọc biết viết nhờ ẵm em đứng lê la ngoài cửa lớp học trường làng

  • Nguyễn Quốc Trung & Cõi U Minh

    Tôi viết Cõi U Minh sau vụ rừng U Minh hạ bị lửa thiêu nhiều mảng lớn, người nông dân lâm vào cảnh khốn cùng. Các nhân vật trong truyện đều gắn bó với tác giả, câu chuyện được sáng tạo thêm để mang thông điệp tới bạn đọc. Cõi U Minh chính là sự u minh, không rõ ràng, sự nổi giận của rừng già

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Dọc đường văn học

Bùi Công Minh & Tuỳ bút Phong Châu

25.4.2018-10:00

 Nhà thơ Bùi Công Minh

 

Tuỳ bút Phong Châu

 

BÙI CÔNG MINH

 

I

 

NVTPHCM- Đất Tổ ngày lặng trời. Ngẩng đầu, mây Nghĩa Lĩnh. Mẫu Thượng ngàn phả cơn gió ấm, lâng lâng sống lại thời hồng hoang, chân ngỡ ngàng trên đất làng Cổ Tích. Xa xa dãy Thậm Thình, 99 voi chầu hướng về đất Tổ. Chuông chùa vẳng trong hồn quấn quýt, khói hương bay cuộn trắng đỉnh trời.

 

Cháu con sáng nay về đây đông đủ cả, giọng nói tự trăm miền sao nghe vẫn thân quen, những gương mặt gặp lần đầu ngỡ đồng bào ruột thịt, tất cả chào nhau bằng tiếng thuở Vua Hùng.

 

Những bước chân nghiêm trang đặt lên từng bậc đá. Này đây Đền Hạ, ngày tổ mẫu Âu Cơ chuyển dạ, gió mây vần vũ thế này chăng. Này đây Đền Trung, hương nếp như còn thơm trong lớp bánh chưng chàng Lang Liêu dâng tổ phụ. Này đây Đền Thượng, cột đá thề sững sững tầng không.

 

Lớp lớp người cuộn như sóng. Người áo nâu sồng. Người khăn rằn vắt vai. Người áo lính chiến trường sờn bạc. Nối nhau nối nhau nối nhau, lẫn trong đội hùng binh lạc hầu lạc tướng. Mây ngũ sắc mang dáng rồng hình phượng, bầy chim Lạc rợp sân đền. Người vạn vạn năm xưa với người của hôm nay trao nhau lễ vật, lâm râm câu chào lẫn vào kinh kệ. Ánh mắt nhìn nhau ngời gương mặt mẹ Âu Cơ.

 

 II

 

Vẳng trong hồn câu hỏi tự ngàn xưa: Cớ sao tổ tiên đến đất này dừng lại, chọn nơi đế vương muôn đời là Nghĩa Lĩnh non thiêng. Bên kia Ba Vì, nơi này Tam Đảo, đất ngã ba sông hợp lưu giao thổ; sông Thao đỏ, dòng Lô xanh, dải lụa mềm bao bọc, sông lượn núi vờn gió nước vây quanh...

 

Có gì đâu, vua anh minh tự bao đời là vậy! Xây cơ nghiệp ngàn đời tụ khí bốn phương, cho cháu con nối dài thêm mãi. Chọn người kế ngôi không màng dâng sơn hào hải vị, không gà chín cựa ngựa chín hồng mao. Chỉ khen chàng Lang Liêu tấm bánh chưng bánh dày dân giã, đầy đặn vuông tròn, cả Đất rộng cả Trời cao.

 

Có gì đâu, vua anh minh tự bao đời là vậy! Đi với thần dân sống giữa thảo dân, định đô nơi rừng thiêng, đẵn tre già đan phên thưa, ngả lưng bên suối nước, nghe muôn tiếng dân gian khóc cười. Gạo dẻo cho vào ống, đốt chín thơm, thịt săn thú rừng nướng trên lửa ấm, hòa rượu nồng cạn chén với ba quân. Tháng tốt ngày lành cùng dân đi cày ruộng. Vua anh minh ngàn đời vẫn vậy, có gì đâu.

 

III

 

Thời thế qua đi, vận hội mai sau, biến cải hưng vong, bao vương triều còn mất. Mái đền xưa cũng gió táp mưa sa. Nước chảy đá cũng mòn non Tản.

 

Nhưng những con dân Vua Hùng, những người từng lên rừng xuống biển, những gương mặt chữ điền, những tấm áo nâu sồng, những chiến binh sờn vai áo trận sẽ mãi còn đây cùng vạn đại thiên niên. Vật sẽ đổi sao sẽ dời, nhưng khói hương vẫn lồng lộng trời cao Đất Tổ, giữ mãi hồn Tổ quốc thiêng liêng không kẻ nào chia cắt, không kẻ nào đến đất này chia cắt. Bao thế hệ cháu con đi từ đất Tổ, tụ về cùng đất Tổ. Lời thề xưa hóa đá, hóa sóng vỗ bờ, từ nơi này vang vọng đến Hoàng Sa.

 

IV

 

Ngày mai ngày mai... Những người áo nâu sồng, khăn rằn vắt vai, áo lính sờn bạc lại trở về cùng muôn nẻo quê hương. Người quai búa thợ rèn quê trạng Bùng một thời đánh giặc. Người vượt thác sông dữ miền Trung. Người về chài lưới bên dòng Cửu Long chín khúc. Dẫu không được tắm nước giếng Ngọc trong lành mẹ Âu Cơ từng tắm cho những người con trước ngày theo mẹ lên rừng, theo cha đi về hướng bể, nhưng vẫn kịp mang theo đây bao áng mây trời. Ánh ngũ sắc trên non thiêng Nghĩa Lĩnh mang hơi ấm từ bàn tay Mẫu thượng ngàn mầu nhiệm. Khói hương này cũng từ đất Tổ bay đi. Bát hương tổ đình mấy nghìn năm chưa một ngày nguội lạnh, dẫu trải bao thăng trầm từ Triệu Đinh Lê Lý Trần Lê.

 

Con ở tận miền xa… Rời đất Tổ sáng nay giữa đại ngàn xanh biếc. Mỗi bước chân đi quay đầu bái biệt, theo dáng núi tượng hình xưa chín mươi chín voi chầu.

 

 

 >> XEM TIẾP BÚT KÝ - TẠP VĂN TÁC GIẢ KHÁC... 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.