Tin mới Xem thêm

  • Mai Hương & Hội xuân con Mén đi đâu?

    Con Mén ném còn giỏi nhất hội xuân ở bản Pá Đén. Những quả còn bay vèo qua cái vòng tre cao tít, trai làng cứ mắt chữ ô, miệng chữ a mà nhìn theo. Con bé cười giòn, má đỏ hồng như hai trái lựu. Chợt nhìn thấy ánh mắt thằng Mua như cái xoáy nước giữa dòng lũ muốn nuốt chửng mình, con Mén lạnh người, bèn lủi nhanh vào đám đông

  • Đường sách TPHCM và cú hích với văn hóa đọc

    Những con số tăng trưởng và thực tế hoạt động nhộn nhịp của Đường sách TP.HCM không chỉ khẳng định thành công của một mô hình văn hóa mà còn là dấu hiệu tích cực của văn hóa đọc. Trong hội nghị sơ kết 2 năm thành lập Đường sách TP.HCM tổ chức gần đây

  • Nguyễn Thị Việt Nga - Trước tờ lịch cũ

    Hết năm rồi đây! Nghe mẹ lẩm bẩm câu này khi đưa tay xé tờ lịch cuối cùng, tôi tung chăn vùng dậy. Nhớ ra hôm nay đúng là 31 tháng 12, ngày cuối cùng

  • Trần Thế Vinh mùa yêu đã cạn

    Không có nước để gọi là lụt/ miền Tây mình không có mùa yêu đâu em/ nụ điên điển bung sáng nở chiều/ chưa tàn vì nước đồng chưa cạn

  • Không chỉ từ phía người sáng tác

    Công nghệ đang tràn ngập khắp các ngõ ngách. Bối cảnh của sáng tác và thưởng thức văn học cũng không ngoại lệ. Văn học mạng Việt Nam đang trong quá trình phát triển không ngừng. Cùng với đó là thách thức: Làm gì để văn học mạng thật sự để lại những dấu ấn lâu dài?

  • Tiểu thuyết vẫn đặt ra những câu hỏi lớn...

    hế giới tưởng tượng của Ishiguro có ưu điểm và giá trị lớn là đồng thời vừa có tính cá biệt cao vừa có cảm giác quen thuộc

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Bút Ký - Tạp Văn

Đào An Duyên - Mùa mưa bão

15.8.2017-22:30

>> Thư viện Đào An Duyên

 

Mùa mưa bão

 

ĐÀO AN DUYÊN

 

NVTPHCM- Mấy hôm nay mưa. Mưa như nghiêng vò trút nước xuống khắp mọi miền đất nước, từ Bắc chí Nam, đâu đâu cũng ngập chìm trong mưa. Nhìn cảnh mọi người vất vả trong biển nước, lòng thắt lại, chênh chao về phía bão giông đã neo dấu tuổi thơ tôi.

 

Cái miền quê nghèo ven biển ấy, mỗi năm hứng chịu vài trận bão. Hễ nghe tin bão xa, mẹ lại lo lắng chuẩn bị mọi thứ đối phó với bão. Từ việc chằng chống nhà cửa, cây cối, dọi lại mái nhà phòng gió lốc, mưa dột, đến chuẩn bị rơm rạ chất đốt và nhu yếu phẩm. Bởi khi đã mưa xuống, nước dâng lên thì nội bất xuất, ngoại bất nhập, ngồi trong nhà nghe gió rít mưa tuôn còn thấy sợ nói gì chuyện đi ra ngoài.

 

Sợ nhất là những lần bão ập đến vào ban đêm, trở tay không kịp. Bởi ngày trước phương tiện thông tin còn nghèo nàn, chủ yếu dựa vào kinh nghiệm dân gian mà dự báo thời tiết. Chuyện đêm hôm đang ngủ say sưa mà đám trẻ con chúng tôi bị dựng dậy (chính xác là “dựng dậy” theo đúng nghĩa đen của từ này) đi chạy bão là chuyện thường xảy ra. Bị gọi dậy giữa đêm, nghe tiếng gió rít, tiếng mưa dội ầm ầm, thì tự động tìm áo mưa quấn vào người, với cây đèn bão rồi đi theo mẹ ra ngõ.

 

Tới tận bây giờ, lòng tôi vẫn cảm phục lắm cái người nào đã "phát minh" ra cây đèn bão rất đơn giản mà hữu ích ấy. Ai cũng có thể tự làm, và nhà nào cũng có một chiếc. Chỉ cần lấy cái vỏ chai thủy tinh, hơ trên lửa cho thật nóng, rồi cắt rời phần đáy chai độ 4-5 cm, quấn ba sợi dây thép lại như cái quang bé xíu, kết nối phần đáy với phần thân chai rồi đặt vào cái quang ấy. Uốn một sợi dây thép nhỏ thành cái lò xo dính chặt vào đáy chai, bên trên lò xo đặt đồng xu có cái lỗ tròn, luồn một sợi bấc đèn qua lỗ đồng xu, đổ dầu vào phần đáy chai. Phía trên cổ chai được cắt ngắn bớt, che lại bằng một chiếc chụp đèn thường được làm rất khéo từ vỏ cây măng phơi khô.

 

Thế là có một chiếc đèn bão (hay còn gọi là đèn chai) vô cùng hữu dụng trong mùa mưa bão. Chỉ có nó mới chống chọi nổi sức gió giật các cấp kèm theo mưa lớn trong những trận bão. Có hôm, gió xoay tít mù cây đèn trong bàn tay bé xíu của tôi, gió tưởng như có thể xô ngã cả tôi nếu không có cánh tay mẹ tôi giữ lại. Ấy thế mà ngọn lửa bé tí trong cái vỏ chai kia chẳng hề hấn gì, vẫn lấp lánh sáng trong đêm dẫn lối cho chúng tôi. 

 

Mẹ tôi khi ấy cõng đứa em trên lưng, một tay nắm tay tôi dò dẫm bấm chặt mười ngón chân đến tấy đỏ trên mặt đường đất thịt mưa trơn như đổ mỡ, luôn miệng nhắc tôi cẩn thận kẻo ngã và phải cầm thật chắc cây đèn. Mưa vuốt mặt không kịp, chiếc nón cũ mẹ đội trên đầu luôn bị hất ngược ra phía sau, manh áo mưa cũng chỉ đủ giữ cho đứa em tôi trên lưng mẹ khỏi ướt. Dò dẫm được vào xóm phía trong đê để gửi được con, khi nào trời cũng đã quá nửa đêm. Mẹ lại một mình trở về lo chống chọi với bão để giữ cửa nhà và hoa màu, sao cho tổn hại ở mức thấp nhất. Còn chúng tôi, cùng với những đứa trẻ khác trong làng, lăn lóc ngủ trong ổ rơm nhà người quen, chờ bão tan để được mẹ đón về. 

 

Sau này về thăm quê, chuyện được chúng tôi nhắc đến nhiều nhất chính là những lần đi tránh bão. Đáng nhớ nhất là chuyện một đứa ngày ấy phải đi ngủ nhờ lúc còn bú tí mẹ, đêm thèm sữa rúc vào ti bác chủ nhà bú nhờ, bị đứa con bác ấy đánh cho vì dám tranh mẹ của nó. Đứa đi tránh bão bú nhờ ấy, giờ cũng đã thành tiến sỹ. Nhắc chuyện cũ, mắt nó xa xăm.

 

Bao nhiêu mùa mưa bão đã qua, cũng không ít giông gió trôi ngang cuộc đời. Những đêm lạnh nằm nghe mưa gió, nhớ đến quặn lòng cái ánh đèn chai leo lét hắt xuống mặt đường trơn như đổ mỡ. Và mỗi lần nghe tin bão xa, ruột gan như thắt lại, cầu mong mưa bão đừng nghiêng về phía quê nhà.

 

TIN LIÊN QUAN:

 

>> Ký vào tim khất nợ tình

>> Mưa trôi theo tiếng ve ngân

>> Sức sống hoa quỳ vàng

>> Lục bát độc hành nợ chợ đời

>> Mưa du ca

>> Ước trở về tuổi thơ

>> Về tập thơ Ngày đã qua

 

 

>> XEM TIẾP BÚT KÝ - TẠP VĂN TÁC GIẢ KHÁC... 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.