Tin mới Xem thêm

  • Lê Mỹ Ý trong một khoảnh khắc

    Con bướm/ Đêm đâm vào bức tường/ Hóa thạch/ Trong một khoảnh khắc/ Bạn cũng đụng vào bức tường/ Chỉ thấy bụi vôi rơi xuống/ Có tiếng động ở bên kia tường đối diện/ Một người sẽ bước ra/ Hay một con mèo đuổi chuột/ Chỉ có con bướm đêm mới hay/ Cái lạnh phút giây nằm trên nền xi măng/ Lạnh đến thế nào

  • My Tiên những ký tự mùa…

    Khi đến với anh em chỉ có vài giọt sương/ Liệu chút nắng trong cánh sứ có đủ làm ấm áp mùa đông/ hàng rào nhà anh đã bám đầy dây leo trắng/ buộc mãi bước chân trong những lần trở về/ lối đi vào mang thêm viên gạch vỡ/ đã trót làm đau nhói một cơn say/ nhưng anh cất viên gạch ấy vào tim/ hơi thở nặng buồn đến nỗi loài hoa không dám nở/ sợ vô tư có lỗi bầu trời

  • Kẻ chăn dắt của Đặng Chương Ngạn

    Ám ảnh và day dứt, xót thương và căm giận, sợ hãi và đau đáu truy tìm một giải pháp cấp thiết, cận nhân tình... đó là những phức hợp cảm xúc xâm chiếm người đọc khi gấp lại cuốn truyện dài Kẻ chăn dắt của Đặng Chương Ngạn

  • Đỗ Bích Thuý - Váy ướt quấn vào bắp chân

    Tôi luôn luôn nhìn vào đôi bắp chân ấy. Đôi bắp chân trắng mảnh chi chít vết gai cào. Buổi sáng trong cái giá lạnh tái tê sương mù phủ kín

  • Vụ kiện hy hữu và hai gia phả giá trị

    Ngày trước ông bà thường bảo: “Vô phước, đáo tụng đình” nghĩa là vô phước mới kéo nhau ra tòa. Nhưng chuyện “đáo tụng đình” của hai họ Phạm và Nguyễn Văn ở làng Hương Quế và Đồng Tràm với chính quyền địa phương lại là điều “có phúc” không những cho tổ tiên dòng tộc của họ mà còn cho cả… lịch sử!

  • Văn Nguyên Lương với những vần thơ đẫm nước...

    Văn Nguyên Lương tên thật Nguyễn Văn Lương, sinh năm 1986 ở Quảng Ngãi, tốt nghiệp khoa toán Trường Đại học Sư phạm. Hiện dạy

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Bút Ký - Tạp Văn

Đào An Duyên - Mưa trôi theo tiếng ve ngân

07.7.2017-22:00

               Nhà văn trẻ Đào An Duyên

 

Mưa trôi theo tiếng ve ngân

 

ĐÀO AN DUYÊN

 

NVTPHCM- "Cơn mưa đưa mình vào tháng sáu. Thời gian trôi theo tiếng ve ngân...". Tiếng ghi ta réo rắt, giọng nam trầm buồn theo lời bài hát và cơn mưa đưa tôi vào tháng sáu day dứt mưa ở xứ mây mù có đến một nửa thời gian trong năm dành cho mưa.

 

Pleiku neo vào tôi bắt đầu cũng bằng những ngày mưa dằng dặc. Những cơn mưa triền miên từ ngày này sang ngày khác tưởng không thấy mặt trời. Mưa có lẽ thường khiến con người ta buồn, những nỗi buồn rất ư vô cớ.

 

Đêm nằm nghe những giai thanh của mưa lúc khoan lúc nhặt, lúc mau lúc thưa, lúc dìu dặt lúc khoan thai, lúc dịu dàng khi cuồng nộ... mới thấy mưa sao cũng nhiều trạng cảm. Như thấy trời cũng chất chứa những nỗi niềm, sai mưa làm sứ giả gửi gắm những nỗi niềm ấy đến với cỏ cây vạn vật và con người.

 

Dưới tiếng mưa rơi hiện ra khu vườn mướt xanh hoa trái, những đứa trẻ nấp dưới những tàu lá chuối trú mưa, thích thú ngửa cổ lên nghe tiếng lộp độp ngay trên đầu, những ngày trốn học lang thang dưới mưa cho ướt sũng, lòng không khỏi cười thầm vì những điều ngớ ngẩn như vậy.

 

Mưa khiến cho người ta trở nên "lười biếng". Hẳn nhiên, ai chẳng ngại di chuyển trong mưa, áo mưa áo gió bùng nhùng, lướt thướt và bất tiện. Những ngày mưa, chỉ thích nằm trên sofa đọc sách, xem phim, nghe nhạc. Thích hơn là ngồi một mình trong góc quán nhỏ ấm áp nhâm nhi ly cà phê nóng, nghe tiếng mưa tí tách hoà vào những bản nhạc không lời, nhìn những hạt mưa xiên chéo xuống mặt đất, lăn dài trên khung cửa kính, hay rơi đều đều từ mái hiên nhà...

 

Chợt nhớ lâu lắm rồi mình đã từng có những khoảnh khắc như thế cùng một cô bạn học, và cũng lâu lắm rồi mình không còn dành cho mưa những buổi cà phê dịu êm đến vậy. Mưa cứ đến rồi đi, theo vòng tuần hoàn của đất trời, trước sự vô tâm và hờ hững đến nhạt nhẽo của con người. Đôi khi thấy lòng như có lỗi trước những thân thuộc cũ xưa đã từng yêu thương gắn bó.

 

Tháng sáu trời buồn, bầy chim sẻ tha những sợi mưa về trong day dứt nhớ thương. Ngồi nhìn sân trường im vắng, cành hoa phượng lặng lẽ nở trong mưa, mưa làm sắc đỏ dịu lại giữa tiết trời mùa hạ.

 

Trở về khi phố đã vào đêm, con đường loang loáng ánh đèn, như vừa vớt lên từ dòng sông sũng nước. Bao nhiêu tháng ngày đã đi trên con đường ấy, trải qua cảm giác ấy, nhưng vẫn thấy mới mẻ lạ lẫm, như thể mưa luôn làm cho vạn vật trở nên tươi mới dưới làn nước mát. Rồi sáng mai thức dậy, một ban mai trong lành đang đón đợi. Lòng lại dâng lên những cảm xúc thân thuộc khi thức giấc được nghe thấy dìu dịu tiếng mưa rơi.

 

Tiếng ghi ta vẫn réo rắt theo lời bài hát, trôi đi trong ngày mưa tháng sáu thiết tha...

 

CÙNG MỘT TÁC GIẢ:

 

>> Sức sống hoa quỳ vàng

>> Lục bát độc hành nợ chợ đời

>> Mưa du ca

>> Ước trở về tuổi thơ

>> Về tập thơ Ngày đã qua

 

 

>> XEM TIẾP BÚT KÝ - TẠP VĂN TÁC GIẢ KHÁC...    

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.