Tin mới Xem thêm

  • Thông Báo chuyển Website Hội Nhà Văn TP. Hồ...

    Để có thêm nhiều chuyên mục nhằm phục vụ bạn đọc, Ban Thường vụ Hội Nhà văn TPHCM đã thay đổi giao diện, tên miền cho phù hợp với tầm vóc của một trang văn chương uy tín và chuyên nghiệp.

  • Chi hội Nhà văn Bến Nghé Tổ chức cuộc thi...

    Vừa qua, Ban điều hành Chi Hội Nhà văn Bến Nghé đã quyết định tiến hành tổ chức cuộc thi “Văn Chương Bến Nghé” lần 1 (dành cho Thơ).

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Bút Ký - Tạp Văn

Hoàng Hiền-Lòng Sài thành rất bao dung

08.7.2011-18:25

Cây bút trẻ Hoàng Hiền

>> Để gió cuốn đi

Lòng Sài thành rất bao dung

 

TẠP BÚT CỦA HOÀNG HIỀN

 

NVTPHCM- Sau lũy tre làng có cô gái xách balô rời  miền quê yên ả. Chàng trai tạm biệt Hồ Gươm xanh biếc, có người vẫy chào xứ Huế mộng mơ, có người rời vùng đất miền Trung nắng gíó, người ngược dòng sông nước miền Tây lên Sài Gòn- để tìm kế sinh nhai, tìm cách làm giàu, tìm chốn vẫy vùng trong biển trời tri thức. Có những người thành ông kia bà nọ một bước lên xe, hai bước xuống ngựa. Có những người đòn gánh tre trĩu nặng hai vai đêm đêm tất tả đi về và có cả những người phơi thịt da dưới trời chang chang nắng chờ đợi sự cảm thông của người đời… Sài Gòn dung nạp tất cả.

Không đủ hoa sữa để nhuốm con đường ngan ngát hương thơm mỗi độ thu về, không đủ cái sặc sỡ của bạt ngàn sắc hoa thêu nên bức tranh mộng mơ như đất trời Đà Lạt, cũng chẳng đủ những dòng sông xanh để tắm mát mỗi trưa hè. Sài Gòn hối hả với vòng quay cuộc sống. Để rồi tháng tháng năm năm từ Sài Gòn những người con xứ xa trở về mang theo ít vốn lận lưng, mang theo kinh nghiệm bon chen với cuộc đời, kiến thức tích luỹ trên giảng đường Đại học.

Đừng nhắc tới Sài Gòn là kẹt xe- Bởi lòng Sài Gòn bao dung lắm.

Đừng nhắc tới Sài Gòn là những dòng sông nhuộm màu than đá- bởi Sài Gòn yêu thương nhiều, đã ôm vào lòng mọi thứ của nhân gian.

Đừng nhắc tới Sài Gòn là chật hẹp khi chưa bao giờ thức dậy sớm và hít hà bầu không khí trong lành buổi sớm mai sẽ thấy Sài Gòn chợt rộng như lòng Mẹ, hiền như một chú Mèo ngoan.

Đừng nói Sài Gòn là vô vị khi nắng Sài Gòn vàng như rót mật, khi chưa bao giờ nghe hương ngọc lan thoang thoảng thơm trong gió khi thành phố lên đèn, khi chưa ngồi trên thuyền rồng đi trên bến Bạch Đằng nghe gió nước hòa nhau lồng lộng, chưa vào Suối Tiên thăm Long Hoa Thiên Bảo, Chưa đến Đầm Sen ngắm Vườn đá trầm ngâm.

Đừng trách Sài Gòn ít mộng mơ khi chưa một lần ngước mắt ngắm những hàng me đan vào nhau tha thiết, nhìn ánh đèn đường xuyên qua kẽ lá vẽ tranh xuống lòng đường,

Sài Gòn không cổ kính, Sài Gòn chẳng xanh biếc mây trời nhưng trong tôi Sài Gòn vẫn đẹp, không phải vì Sài Gòn lung linh nguồn sáng vì đâu đó dưới những chân cầu vẫn la liệt những số phận hẩm hiu co ro trong gió lạnh. Cũng chẳng phải vì Sài Gòn thướt tha với những dáng kiều bởi nơi  vỉa hè trước cổng trường vẫn thân quen lắm màu áo nâu bạc phếch.

Càng chẳng phải vì tiếng nói ngọt như khẩu mía lùi vì trong thanh âm cuộc sống vẫn nhận ra tiếng “xứ nẩu” thân thương, tiếng thanh trong của  người con  xứ Bắc.

Tôi yêu Sài Gòn vì ngày ngày tháng tháng năm năm Sài Gòn ôm vào lòng sứ mệnh che chở cho bao sinh mệnh đất nước ta, vì nơi góc phố thân quen có quán cà phê dặt dìu nhạc Trịnh, vì con hẻm nhỏ thánh thót tiếng dương cầm, ngọt ngào khúc dân ca và ngay ngã tư sập sình bản Rock. Đừng vội kết luận Sài Gòn pha tạp vì Sài Gòn biết chiều ý lòng người.

Nếu hỏi đặc sản của Sài Gòn là gì lại càng khó trả lời cho thỏa đáng vì nơi đây ta thấy bánh đậu xanh mộc mạc, thấy bánh ít ngọt thơm, thấy Phở Hà Nội, thấy chả cá Sóc Trăng và không biết bao nhiêu đặc sản làm say lòng thực khách- xin trả lời tất cả ở Sài Gòn đều là đặc sản bởi một điều giản dị là Sài Gòn rất bao dung.

Chẳng biết bao giờ Sài Gòn đã đi “làm dâu trăm họ”? Vậy thì biết thế nào là vừa ý đẹp lòng hết nhân gian? Sao không  một lần “Trưa hè. Kẹt xe. Ngộ chữ nhẫn”? Vậy mới biết Sài Gòn cũng rất kiêu kỳ, muốn thấy hết vẻ đẹp của Sài Gòn phải chiêm  ngưỡng ở nhiều góc độ, thái độ khác nhau. Đừng thắc mắc tại sao khi về chốn cũ lại thấy nhớ Sài Gòn, thấy trống trải tới nao lòng.

Chợt nhận ra Gài Gòn rất đẹp, lòng Sài Gòn bao la lắm!

Phải không? 

 

BÚT KÝ- TẠP VĂN TÁC GIẢ KHÁC:

>> Miên Ca - Ngõ vàng cô độc

>> Ngô Phan Lưu - Tắm mương

>> Thích Thanh Thắng - Đạo Tình

>> Nguyên Trang - Đồi sim của cha và con

>> Diệp Bần Cò - Tình bần ở Cù Lao Dung

>> Bùi Văn Tuấn - Dẫy na?

>> Trần Huy Thuận - Vì sao "treo đầu dê bán thịt chó"?

>> Lại Văn Long - Đà Lạt tuổi thơ không quên

>> Bùi Tuyết Nhung - Đi Cần Giờ, tôi phá lệ...

>> Kim Quyên - Mưa trên phố

>> Trọng Nghĩa - Cháo khuya

>> Bích Ngân - Vòng xoáy sinh tồn

>> Huỳnh Mẫn Chi - Cần Giờ đom đóm lập loè

>> Trần Minh Hợp - Vị cá quê nhà

>> Ngô Thuý Nga - Tôi và em

>> Văn Công Hùng - Pleiku những nhát cắt chập chờn

>> Nguyễn Quang Sáng - Một lần là kẻ thù, mãi mãi là bạn

>> Lê Miên Ca - Hành trình đi tìm chính mình

>> Chân Nhân - Ai điên, ai tỉnh?

>> Nguyên Trang - Tìm nắng

>> Vũ Duy Chu - Phú Quốc cách thiên đường một gang tay

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.