Tin mới Xem thêm

  • Bùi Sim Sim giữa hai chiều quên nhớ

    Chưa đủ nhớ để gọi là yêu/ Chưa đủ quên để thành người xa lạ/ Em ám ảnh anh hai chiều nghiệt ngã/ Nghiêng bên này lại chống chếnh bên kia / Ngôi sao nào thổn thức giữa trời khuya/ Dịu dàng quá lời thì thầm của gió/ Ngủ ngoan thôi ngọn cỏ mềm bé nhỏ/ Biết đâu chừng thiên sứ đến vây quanh

  • Nguyên Trân giữa song khuya thanh vắng

    Phố thị say ngủ/ Thâm u đầy quyến rũ/ Những con đường cong cong mềm mại/ Mang dáng dấp dậy thì/ Mảnh trăng non dướn mình soi bóng/ Khẽ nhoẻn cười lay động mặt hồ êm/ Bao chấm sao li ti huyền bí giữa trời đêm/ Giữ ước mơ thần thoại nơi dải Ngân Hà xa thẳm/ Làn gió mơn vi vu trở về tự vạn dặm/ Ru lá cành lao xao

  • Thảo Phương dường như ai đi ngang cửa...

    Khi nhà thơ Thảo Phương còn trên cõi nhân gian, hơn một lần tôi dự định viết về thơ chị, nhưng cứ lưỡng lự vì thấy trong thơ chị có

  • Nguyễn Thị Hạnh Loan ngọt ngào dâng hiến đam...

    Nụ hôn đưa ta về chốn thần tiên/ Ngôi nhà ấy ngày xưa anh đứng đợi/ Đóa hoa đẫm sương vườn khuya hái vội

  • Cầm tấm bằng cử nhân mà vẫn cứ... ngơ ngác!

    Theo các chuyên gia, chương trình đại học của VN đang đào tạo theo mô hình chuyên ngành hẹp (trong khi thị trường việc làm hiện rất khác so

  • Dạ Ngân - Nhìn từ phía khác

    Một buổi trưa, lúc đó thường nhà hàng chưa mở cửa, một cô gái cứng tuổi hơn tôi và nền nã như mọi cô gái miệt vườn đi xích lô đến Vĩnh Thịnh

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Bút Ký - Tạp Văn

Hữu Bình - Ký ức tháng tư

29.4.2017-10:00

 Nhà báo Hữu Bình (ngoài cùng bên trái) tại buổi giao lưu bạn đọc tại

Hội Sách tỉnh Phú Yên lần I/2017

 

Ký ức tháng tư

 

HỮU BÌNH

 

NVTPHCM- Đến Huế vào dịp cuối tháng 3 đầu tháng 4 dương lịch, những hàng cây lộc vừng vừa thay lá… tôi chợt nghĩ gần cuối xuân sắp đến tháng 4 rồi mà cây vẫn còn thay áo mới?!

 

Có lẽ vạn vật nơi đây như vẫn muốn níu kéo mùa xuân ở lại và trong tôi ký ức về câu hát “ai đó” vẫn văng vẳng đâu đây, như chưa hề muốn tiễn biệt “tháng 3 mùa con ong đi lấy mật, mùa đốt rẫy làm nương”- câu hát nhẹ nhàng trầm bỗng của những nữ sinh viên Ngữ văn của trường Đại học Sư phạm Huế một thời “chảy” trong tôi, giờ chỉ còn trong kí ức của một thời sinh viên xa vắng.

 

Tháng tư về trong tôi trỗi dậy bộn bề bao cảm xúc về đất nước, về gia đình về một thời sinh viên, có đôi lúc ngu ngơ giữa sân trường Đại học rợp đỏ màu hoa phượng để “ngọng ngịu đứng làm thơ”… 42 năm trước, cũng những ngày tháng 4 lịch sử những đại đoàn quân tiến về Sài Gòn làm nên cuộc cách mạng giải phóng miền Nam thống nhất đất nước 30.4.1975, mọi người dân vỡ òa trong hạnh phúc, đường phố Sài Gòn ngập tràn sắc màu cờ hoa lộng lẫy.

 

42 năm non sông đất nước nối liền một dải, từng ngày phát triển, nhưng những ca khúc cách mạng của tháng 4 luôn bất tử trên con đường tìm khát vọng của độc lập tự do, hòa bình và đoàn tụ. Cha mẹ, ông bà tôi đong đầy kỷ niệm tháng 4 bằng cuộc đoàn viên sau 21 năm xa cách. Những ký ức về giọt nước mắt dành cho ngày gặp mặt nay nhớ lại vẫn bâng khuâng xao xuyến, xúc động biết dường nào.

 

Tháng 4 trong tôi là những trang viết đầu đời thuở sinh viên về những năm tháng đi qua chiến tranh - lớp sinh viên chúng tôi thuộc khóa I Đại học Huế ngành Ngữ văn (1975-1979) là cuộc hội tụ của anh em các trường đại học phía Bắc chuyển vào (Đại học Hà Nội, Đại học Vinh, Đại học Việt Bắc…) còn nữa là anh em đi bộ đội chuyển về và lớp trẻ sau ngày  giải phóng (30.4.1975) thi vào, khóa I sau giải phóng hay gọi là khóa đầu tiên ngày đất nước độc lập.

 

Đại học Huế vừa kỷ niệm 60 năm xây dựng và phát triển, ngày trở lại trường kí ức tháng 4 lại ùa về, lớp sinh viên đầu tiên sau giải phóng, nay gặp lại giờ ai cũng có “chức ông, chức bà” mái đầu cũng đã điểm hai thứ tóc, sau gần 40 năm rèn luyện, phấn đầu, trưởng thành từ Đại học Huế ra đi. Tuổi đời trẻ nhất giờ cũng vừa trọn một vòng hoa giáp.

 

Tháng 4, hàng cây lộc vừng đầu phố nơi tôi sống nay lại thay lá, mùa lá rụng đã qua, lộc non chồi biếc xanh thẫm, đất trời vạn vật nhuốm màu thời gian, không gian và cả kí ức của con người. Thiên nhiên chứa đựng sức sống diệu kì, hàng cây là nhân chứng, chứng kiến mọi đổi thay đất nước có được như hôm nay là biết bao thế hệ đã ngã xuống, tháng 4 lịch sử hào hùng, tháng 4 đong đầy kí ức, kí ức tháng 4 sẽ là hành trang để bước tiếp trên dặm dài lịch sử vinh quang.

 

 

 

>> XEM TIẾP BÚT KÝ - TẠP VĂN TÁC GIẢ KHÁC...   

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.