Tin mới Xem thêm

  • Nguyễn Trương Quý & Gió thu

    Duy báo sẽ ra Hà Nội vào tuần sau, đúng dịp mùa thu. “Sẽ mặc áo xanh nhé. Màu áo xanh là màu anh trót yêu mà”. Thảo hơi buồn cười, sến đâu sến thế. Đầu đuôi câu chuyện là từ một comment bình luận của Duy trong bài tản mạn của Thảo về nhạc tiền chiến. Bài của Thảo sụt sùi lãng mạn nhưng đầy cái sai về thời gian của các bài hát.

  • Phạm Đình Ân những cái giật mình

    Em tặng tôi sợi tóc của em/ Rồi ngày tháng vèo trôi em không còn nhớ nữa/ Năm mươi năm sau/ Khi tìm được về chốn cũ

  • Trần Tuấn viết trong bóng tối…

    Nhà báo, nhà thơ Trần Tuấn (báo Tiền Phong) gắn bó trang viết của mình với mảnh đất Đà Nẵng, mảnh đất của những sự kiện lịch sử, những sự kiện

  • Nguyễn Thị Hạnh Loan đi qua những màn đêm

    Đêm xuống rồi/ Anh hãy tìm trên gương mặt em/ Giọt nước mắt của mưa/ Nỗi u buồn của nắng/ Nét bí ẩn của ngày/ Sự minh tường của đêm/ Anh cũng hãy tìm trên thân thể em/ Sự cuồng nhiệt của nước/ Nét gợn dịu dàng cuồng phong/ Nỗi cô đơn và lạnh lùng của lửa/ Cả sự nhẫn nại và kiêu kỳ của đá...

  • Văn hóa nơi công cộng

    Cục Hàng không đã ra quyết định cấm bay 1 năm với hành khách có hành vi ném điện thoại vào mặt nhân viên hàng không xảy ra vào tối

  • Bùi Phan Thảo - không chờ những giấc mơ

    Qua tập thơ "Không chờ những giấc mơ", Bùi Phan Thảo đã ít nhiều thể hiện tư duy trăn trở của mình. Anh thả niềm bao dung lên thế sự, được bao

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Bút Ký - Tạp Văn

Khi quá buồn, hãy tưới nước cho một cái cây

23.5.2017-16:30

 Nhà văn Trương Huỳnh Như Trân

 

Khi quá buồn, hãy tưới nước cho một cái cây

 

TRƯƠNG HUỲNH NHƯ TRÂN

 

NVTPHCM- Một chậu cây nhỏ, xanh bên bậu cửa sổ, một ngày bỗng gây tò mò cho cô con gái ba tuổi của tôi:

 

- Vì sao mình trồng cái cây này hả mẹ?

 

- Vì cây xanh rất tốt cho mình. Cây cho mình oxy…

 

Không để ý đến vẻ bận rộn, trả lời theo quán tính của mẹ nó, con gái ngẫm nghĩ một chút rồi hỏi tiếp:

 

- Vì sao cái cây này thích ở trong nhà mình hả mẹ?

 

Đến đây thì tôi ngớ ra. Câu này không nằm trong phạm vi “hỏi đáp khoa học”. Tôi cũng phải ngẫm nghĩ để tìm ra câu trả lời thích hợp:

 

- Vì cái cây muốn có bạn. Cây muốn làm bạn với con.

 

- Cây thích điều gì hả mẹ?

 

- À… Thích được tưới nước, và thỉnh thoảng được phơi nắng.

 

Kể từ đó, con gái tôi xem cái cây là bạn. Con tưới nước và mang cây phơi nắng mỗi ngày, theo dõi, xuýt xoa từng cái lá non nhú ra, rầu rĩ khi có chiếc lá vàng rụng xuống.

 

Một ngày con đi học về, vẻ mặt không vui:

 

- Bạn Na nghỉ chơi với con rồi. Na không cần con nữa. Con buồn…

 

Tôi phì cười trước nỗi buồn thơ trẻ của con, nhưng cố kìm lại và tỏ vẻ rất thông cảm với con.  Sau khi thử đưa ra các giải pháp cho vấn đề mà con vẫn khăng khăng “con buồn”, tôi bèn gợi ý:

 

- Hay là con thử tưới nước cho cây đi.

 

- Để làm gì hả mẹ?

 

- Vì cây cần con. Khi nào con buồn, hãy tưới nước cho một cái cây.

 

Không hồ nghi về ý tưởng đó, con gái nhanh nhẹn cầm cái bình tưới của mình để tưới nước cho chậu cây bên cửa sổ. Những chiếc lá bé xíu rung rinh và con gái tôi đang mỉm cười.

 

Tôi bỗng chợt nhận ra một “chân lý” đơn giản mà tôi chưa từng nghĩ tới trước khi nói với con gái tôi: Khi nào buồn, hãy tưới nước cho một cái cây.

 

Ừ, khi quá buồn, hãy tưới nước cho một cái cây. Để thấy rằng có một đối tượng nào đó đang cần mình. Con gái tôi vui lại ngay vì cảm thấy mình đang đem lại niềm vui cho cái cây. Đem lại niềm vui cho ai đó là bớt đi một chút nỗi buồn của mình. Một đứa bé 3 tuổi sẽ hiểu ngay điều đó, nhưng người lớn thì chưa chắc. Người lớn ủ mình trong một vỏ bọc dày, và gặm nhấm nỗi buồn của mình trong đó. Người lớn không tin rằng khi đang ở cảm xúc tồi tệ, họ có thể làm được điều gì đó cho ai khác.

 

Nhưng hãy cứ nhìn một đứa bé đang tưới một cái cây, bạn sẽ thấy mọi thứ đơn giản hơn nhiều. Đứa bé ba tuổi biết cầm cẩn thận bình tưới, nghiêng vừa phải đủ để cho nước tưới vừa phải xuống chậu cây nhỏ bé. Nỗi buồn tuần tự tan đi. Đứa bé sẽ cảm nhận được bài học mới mẻ trong đời mình: những nỗi buồn đến như là tất yếu, và cũng sẽ ra đi như tất yếu, chỉ cần mình khéo một chút, kiên nhẫn một chút thôi.

 

Chợt nhớ, một người phụ nữ lớn tuổi, cuộc sống cơ cực nhưng vẫn ôm đàn hát say mê trên một chương trình truyền hình, với câu nói làm xúc động cư dân mạng: “Không sao đâu, cứ bình tĩnh sống!”

 

Ừ cứ bình tĩnh. Bình tĩnh để tìm cách xử lý những nỗi buồn của mình. Bình tĩnh để đi qua nỗi buồn một cách tỉnh táo. Nhưng làm sao để giữ được bình tĩnh những khi lòng mình quá dậy sóng? Thì hãy hít một hơi thở dài rồi đi tưới nước cho một cái cây. Bạn sẽ có thêm một nhịp thời gian để chặn đứng những ý nghĩ tiêu cực, chặt những chiếc rễ ý nghĩ ma quỷ đang chực bò lan thao túng toàn bộ ý nghĩ và cơ thể mình.

 

Nhắm mắt lại và mở ra xem. Giọt nước trong lúc quá buồn của bạn đã tưới xanh chậu cây.

 

Tất nhiên, nỗi buồn của những kẻ đã lớn chẳng thể nào nhanh chóng tan đi như nỗi buồn của đứa trẻ ba tuổi. Nhưng, ít ra, nó sẽ được phân tán đi phần nào khi bạn có một động thái nào đó.

 

Vì vậy, khi nào quá buồn, hãy thử tưới nước cho một cái cây.

 

Riêng tôi, khi nỗi buồn đến định kỳ phôi pha, tôi vẫn muốn giữ lại một ít trong lòng, để làm chất đề kháng cho những cơn buồn định kỳ tiếp nối.

 

Con gái tôi đã tưới nước xong cho chậu cây, quay lại nhoẻn cười:

 

- Mẹ ơi, con vẫn để lại một ít nước ở đáy bình mẹ nhé! Để dành cho những lần sau con buồn.

 

 

 

>> XEM TIẾP BÚT KÝ - TẠP VĂN TÁC GIẢ KHÁC...    

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.