Tin mới Xem thêm

  • Tô Minh Yến mưa bẻ khoá lòng đêm

    Ngày đã cũ/ Lòng người đã cũ/ Dọn nỗi nhớ/ Cất/ Tháng chín chênh vênh/ Nỗi buồn về trú ngụ/ Em khóa lòng vào đêm/ Mưa bẻ khóa/ Tràn ngập bóng anh/ Ngôn từ bất lực/ Vạn vạn tầng số cảm xúc bị dồn nén/ Một lần/ Hai lần/ Khoảng cách đuổi nụ cười / Cơn sóng tình cao hơn lần sám hối

  • Trả tác quyền nhạc trên tivi là đương nhiên

    Trong tác phẩm Sự sống sau cái chết, tác giả Deepack Chopra đã nêu một thử nghiệm kỳ lạ để chứng minh tình trạng con mèo vừa chết vừa sống

  • Tìm một ai đó giống anh - Bùi Đức Ánh

    Thành công tập truyện ngắn Tìm một ai đó giống anh không chỉ dừng ở đam mê mà còn là sự trải nghiệm của tác giả

  • Thanh Tùng & bất diệt Thời hoa đỏ

    Thanh Tùng qua đời ở tuổi 83 là dịp những câu thơ hay nhất của ông tung ra công chúng đi kèm những giai thoại, cho thấy một sức vóc Thanh Tùng lớn

  • Trần Xuân An suối sông theo những lối vòng

    thương đoá vàng mướp đắng/ đặt lên mũi xinh xinh/ hoa xin em hơi thở/ để hồi sinh cõi tình/ dây mướp đắng hoa vàng/ tìm em trong nhà vắng/ em về nghiêng vai trắng/ hoa thành tay ai quàng/ nắng chiếu đoá hôn vàng/ dây mướp ôm lọ gốm

  • Erich Honecker & bức tường Berlin sụp đổ...

    105 năm trước, vào ngày 25 tháng Tám năm 1912, Erich Honecker, Tổng Bí thư Đảng Xã hội Thống nhất Đức, Chủ tịch Hội đồng CHDC Đức

Chân dung Xem thêm

  • Thanh Tùng & bất diệt Thời hoa đỏ

    Thanh Tùng qua đời ở tuổi 83 là dịp những câu thơ hay nhất của ông tung ra công chúng đi kèm những giai thoại, cho thấy một sức vóc Thanh Tùng lớn

  • Vũ Quần Phương nghĩ mới và viết mới

    Câu chuyện muôn đời và cũng là nỗi trăn trở muôn đời của văn học nghệ thuật là “sáng tạo”. Sáng tạo khác với mọi người đã đành

  • Võ Văn Trực chuyện đời bao nỗi đục trong

    Tuổi già, sau lần tai biến cứ dần nuốt chửng trí nhớ và sức lực của ông. Ông không nhớ gì nhiều, khoảng ký ức đậm nét nhất là hình bóng quê nhà

  • Chữ bầu lên Lê Đạt

    Một trong những điều tôi và nhiều anh em làng văn nhớ nhất ở Lê Đạt là tiếng cười. Tiếng cười Lê Đạt mới nghe thấy sảng khoái

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Kỳ Nam & Cô tĩnh

19.6.2017-11:30

 Cây bút trẻ Kỳ Nam (sinh viên du học ở Mỹ)

 

HƯỚNG TỚI HỘI NGHỊ

NHỮNG NGƯỜI VIẾT VĂN TRẺ TPHCM LẦN THỨ IV

 

Cô tĩnh

>> Nhân duyên

KỲ NAM

 

NVTPHCM- Một đêm, khi tôi tập bản nhạc Impromptu Op. 90, No. 1 của Schubert, bất chợt trong tâm thức hiện ra bức tranh “Impromptu". Có một cảm xúc gì thật mãnh liệt, như muốn đạp cửa mà bay lên, rồi tan vào màn đêm miên man sâu thẳm.

 

Trên đất Mỹ, cuộc sống rất tất bật và sôi động, nhưng lại cũng chính tại nơi đây, tôi học được giá trị của sự tĩnh lặng. Sau một ngày bận với bài tập, náo nhiệt bạn bè, tôi lại có cả một thế giới riêng tư khi đêm về, để bình tĩnh sắp xếp lại mình, chờ sáng mai tiếp tục hoà nhập với cuộc sống nhộn nhịp ngoài kia.

 

Không hiểu sao, tôi trân quý những đêm cô đơn. Trong những đêm đó, mình mới thực sự là mình, mới có thể phát tiết hết mức có thể. Cả vũ trụ tích tụ trong từng thời khắc tĩnh lặng.

 

“Nếu các em không im lặng được, làm sao có thể tạo ra âm nhạc? Không biết lạnh, làm sao biết nóng?”, một người thầy của tôi ở Mỹ đã từng hỏi như thế. Thành thật, tôi không hiểu hết ý thầy đâu. Không biết ông đã phải sống và làm nghề bao nhiêu năm mới đúc kết ra điều đó. Nhưng câu nói đó đã lặng lẽ nhập vào tâm hồn tôi, lặng lẽ chờ một ngày tôi có thể giác ngộ được hoàn toàn. Chí ít, hôm nay, tôi nhận ra ý đó tương đồng với triết lý âm dương của phương Đông. Cuộc sống chỉ là một chỉnh thể tròn đầy và hài hoà khi âm và dương cân bằng.

Bức tranh Impromptu của tác giả Kỳ Nam

 

Người ta hay chuộng sự huyên náo hơn tĩnh lặng. Càng đông càng vui. Khi ngồi một mình trong phòng, người ta dễ cảm thấy bức bối, muốn chạy ra ngoài quậy một trận. Nếu không, công nghệ hiện đại cũng nhanh chóng lấp đầy sự cô đơn. Facebook, Youtube, Netflix, v.v. thay nhau chiếm giữ từng khoảnh khắc riêng tư. Để rồi, giữa một rừng lựa chọn, người ta dễ sinh ra cả thèm chóng chán, khát khao cái mới thật nhiều, lao đầu đi kiếm cái mới trong một mớ ngoại vật hỗn loạn.

 

Ha ha, tôi không chê bai ai đâu. Tôi cũng là đang nói mình đó thôi. Nhiều khi, tôi quên mất niềm vui sâu xa vi tế của cái tĩnh để lao đầu đi kiếm những cái động đâu đâu, rồi nhận ra chính lúc nhộn nhạo đó là lúc tâm mình đang cực kỳ trống trải.

 

Sự cô tĩnh đích thực càng ngày càng giống như một báu vật ẩn giấu trong một hoang mạc chán ngắt, không ai muốn vào.

 

Và tôi cũng tự nhắc mình cẩn thận với hai chữ “cô tĩnh”. Nó không đồng nghĩa với lánh xa con người. Sự thật, chẳng ai vừa thành công vừa hạnh phúc khi không có gia đình, bạn bè, cộng đồng. Thậm chí những bậc tu hành “ly gia cắt ái”, bế quan, diện bích các kiểu cũng không thể đắc đạo nếu chỉ mong cầu sự giải thoát cho bản thân mà mặc kệ chúng sinh. Sự tĩnh lặng tuyệt đối đó chỉ là công cụ hỗ trợ đắc lực cho họ chứ không thay thế được lòng từ bi, bác ái.

 

Thế nên, dù thưởng thức cô đơn, tôi cũng hân hoan đón chào những người bạn đã tìm đến với tôi bất cứ lúc nào. Ngày sinh nhật thứ hai mươi của tôi, tuy ở xa gia đình, tôi cũng cảm nhận được tình yêu thương từ mọi người ở bờ bên kia đại dương. Ngay trên đất Mỹ, tôi cũng như có một gia đình mới. Dù là ngày Cá tháng Tư, bạn bè cũng chân thành tin đó là sinh nhật của thôi, chân thành chúc “Happy birthday!” và tặng cho tôi những lời ấm áp. Tình yêu thương đối với tôi là một nguồn năng lượng quá tuyệt vời, hiệu quả còn hơn cà phê và socola nữa.

 

Chỉ mong sao những gì tôi làm được trong bao đêm cô đơn quý giá có thể đem lại cho cuộc sống.

 

TIN LIÊN QUAN:

>> Vị của lá nho

>> Ví dụ ta hôn nhau

>> Ăn lạt

>> Nhân duyên

>> Song trùng

>> Bên trời mây bay

>> Bồ công anh tha hương

>> Từ trái bắp khổng lồ nhìn xuống

>> Không thấy Bora

>> Hương ngọc lan

>> Hoàng tử tuổi xế chiều, công chúa tuổi hoàng hôn

>> Phận bèo

 

 

>> XEM TIẾP BÚT KÝ - TẠP VĂN TÁC GIẢ KHÁC...    

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.