Tin mới Xem thêm

  • Phan Khôi với việc dịch thuật

    Nhà văn, nhà báo lão thành Phan Khôi có nhiều đóng góp cho văn hóa, văn học nước nhà. Đặc biệt là trong lĩnh vực dịch thuật.

  • Trần Thế Tuyển & khúc tưởng niệm

    Mọi người về nhà đã mấy chục năm/ Đồng đội vẫn ở miền xa thẳm/ Rừng Thốt nốt mùa này lạnh lắm/ Gió Biển Hồ cứ da diết, thúc thôi.

  • Đa số giáo viên dạy thêm vì….tiền

    Nếu dạy thêm mong giáo viên chỉ dạy thêm những em học sinh trung bình và yếu, dành thời gian học tập nâng cao chuyên môn, đổi mới phương pháp

  • Bữa cơm từ thiện và lòng tự trọng

    Sinh viên xếp hàng ăn cơm từ thiện với giá 2 nghìn đồng có thể được coi là “thiếu tự trọng”, vì đã “cướp miếng ăn của người nghèo” hay không là một chủ đề có thể tạo ra những cuộc tranh luận không có hồi kết như đã xảy ra mới rồi trên mạng xã hội

  • Trương Văn Tuấn - Người chạy theo người

    Đó là một buổi chiều hơi hơi giống bao buổi chiều khác. Phúc đi đến trước cổng nhà Thủy, đứng đợi cô quay mặt ra, đợi cô bắt gặp ánh mắt chất chứa

  • Nguyễn Thanh Huyền đói những mùa thương nhớ

    Đất mẹ, nơi đon mạ thâm bầm chết nửa vẫn ngẩng lên màu lúa nơi những đêm hanh luống cầy của cha xô nghiêng gối vụ cho mùa

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Lê Thanh Hồng & Sầu riêng thầm kín tình riêng

22.7.2017-20:10

Tác giả Lê Thanh Hồng

 

Sầu riêng thầm kín tình riêng

 

LÊ THANH HỒNG

 

NVTPHCM- "Ai mua sầu riêng, có ai mua sầu riêng hãy dừng chân ghé quán em, em đây bán trái sầu riêng, nhưng em không bán tình duyên"... Câu hát của cô gái bán trái sầu riêng nghe vui tai nhưng cũng không khỏi làm tôi cảm thấy bùi ngùi, khiến tôi nhớ câu vọng cổ "hoa mua ai bán mà mua".

 

Tích xưa kể rằng tên gọi của các loại cây trái đều do trời đặt. Nhưng có những cái tên không phải sinh ra do trời. Những cái tên gắn với những yêu thương rất đời, chỉ nghe đã thấy tình người ấm nồng, chỉ nghe đã thấy rất đỗi thân thương. Cũng như con người, cây có đời sống riêng, cốt cách riêng. Hiểu rồi sẽ yêu, sẽ trọng. Trân quí lắm!

        

Hồi chị em tôi còn nhỏ, cha tôi trồng quanh bờ rào rất nhiều mít. Tôi thuộc lòng vị trí từng cây mít dai, mít mật, cây nào quả múi to, múi dày… Đã trồng rồi cha tôi không bao giờ chặt dù cây mít quả không sai, gai không thưa, không ngọt... Cha nói cây có đời sống của cây, khi nào trật gốc vì bão, gãy cành vì mưa dông, hay chịu không nổi nắng mưa thì phận cây sẽ hết. Cho nên cây mít nào đến mùa ra trái cũng được mấy chị em tôi chào đón. Lúc trái mít mới ra, mấy chị em thường bứt quả kẹ, chấm muối ăn. Chúng tôi, không biết được ai dạy nhưng cũng biết phân biệt, dái mít nào có da nhẵn màu xanh tươi thì đậu thành quả, dái mít nào có một lớp phấn trắng phủ bên ngoài, màu kém xanh thì về sau sẽ thui. Ăn xong miệng đứa nào cũng như bị nút chặt, cười nói không thành tiếng vì dái mít chát xít, khiến giọng đứa nào cũng khê đặc.

 

Tụi trẻ con chúng tôi khều nhựa mít ở cuống quả để dính le ồ mỗi buổi trưa trốn cha, không ngủ. Khi mít chín là lúc hào hứng nhất. Mít thường chín rộ khi nắng mùa hè vào lúc chói chang nhất, gió nồm nam thổi mạnh nhất. Có thể phát hiện có mít chín nhờ mùi thơm. Biết vậy nhưng thăm mít vẫn là một thú vui của bọn trẻ. Để xem mít đã gần chín chưa, với những quả trên cao thì phải dùng gậy gõ, hoặc trèo lên tận nơi để vỗ. Quả mít chín da sẽ căng, gai mít dãn thưa ra như quả na mở mắt, gõ gậy thấy bụp bụp, sờ mềm tay. Một quả mít chín cũng đủ mang hương thơm lan toả khắp vườn.

 

Khi nhỏ tôi vẫn ngỡ trái sầu riêng của miền Nam là trái mít, chỉ là tên gọi khác nhau như lê ki ma của miền Nam quê tôi gọi quả trứng gà, trái mận của miền Nam quê tôi gọi là quả doi... mà thôi. Chưa bao giờ tôi thắc mắc nghi ngờ về sự riêng khác giữa sầu riêng và mít dù có tò mò về tên gọi. Câu chuyện tình yêu cảm động cũng không đủ khiến tôi nghĩ nhiều về sự đặc biệt của trái sầu riêng. Có chăng ấn tượng nhiều hơn và rồi hồi đó tôi cũng từng tưởng tượng ra sự ngọt ngào, thơm mát của một thứ quả ở miền xa. Để rồi lần đầu tiên được mắt thấy, tay sờ, được nếm thử tôi mới thực sự ngỡ ngàng. Có phải khi người ta yêu, vì một nhẽ gì đó cảm xúc như tấm gương chỉ soi được từ một phía. Mọi cảm xúc bị chi phối bởi chỉ có sự nồng nàn của yêu thương mà thôi. Ai đó có thể thấy mùi hương của trái sầu riêng thật kì dị, ngậm vào miệng, thở ra mũi rồi lấy cớ gì đó mà hắt hủi sầu riêng. Người Nam bộ nói ăn sầu riêng nghĩ đến mùi gì thì sẽ thấy mùi ấy.

 

Sầu riêng là thứ quả kén người thưởng thức. Có lẽ ngay từ khi ngắm nhìn những trái sầu riêng xếp ngay ngắn trong đôi quang gánh trên vai mềm của cô gái Nam bộ, khi dùng tay bửa trái sầu riêng và ngắm nhìn những múi sầu riêng vàng lịm, cho đến khi nhâm nhi vị ngọt đậm đà của sầu riêng thì hãy đừng nghĩ gì khác ngoài tình yêu và lòng chung thuỷ. Có lẽ thưởng thức sầu riêng cũng nên chầm chậm như thưởng thức cốm Hà Nội, chậm rãi, khoan thai từng chút để vị sầu riêng thấm vào ta, yêu thương lan toả trong máu thịt ta...

 

Vừa ăn vừa ngẫm nghĩ mới thấy vị sầu riêng đậm đà sâu lắng lắm. Có thể, tôi đã cảm thấy muốn khóc chỉ là tôi cố gắng kiềm chế khi biết thêm những điều thật lạ về sầu riêng. Từ thân gỗ có thể nói mảnh mai hơn nhiều so với thân cây mít, cây sầu riêng có thể cho ra những chùm trái xum xuê, lúc lỉu. Không biết mỗi mùng năm tháng năm âm lịch tụi trẻ có phải phân công nhau như chị em tôi ngày trước đứa trèo trên cây đứa đứng dưới gốc, gõ gậy vào thân cây và hỏi: sầu riêng, năm nay có ra quả không? Đáp rằng, năm nay ra quả. Hỏi: ra quả ra sao? Đáp rằng: ra từ gốc đến ngọn, ra từ đầu cành đến cuối cành...

 

Đa số cây sầu riêng đều sai quả, quả mọc ra từ những cành khẳng khiu có khi thành từng chùm, màu quả vàng xanh từa tựa như màu lá. Quả sầu riêng nhìn đã thấy gai góc, sờ tay càng cảm nhận gai góc hơn. Có lẽ sầu riêng là thứ cây đặc biệt nhất biết giấu đi để rồi đem đến nhiều lắm sự bất ngờ, bất ngờ và xúc động. Trái sầu riêng không đẹp để người ta ngắm, không đáng yêu để người ta nâng niu, quả nào cũng sù sì, gai góc, sắc nhọn. Sầu riêng giấu mùi, giấu màu cho đến khi đủ chín không cho phép người ta tò mò thăm vỗ như quả mít. Trái sầu riêng đã chín sẽ tự rời cành, rụng xuống gốc vào ban đêm. Từ lúc này trái sầu riêng mới toả hương, gai mới thôi sắc nhọn để được tìm thấy, đưa về.

 

Tự trong sâu thẳm lòng mình tôi cảm nhận sầu riêng thực sự có đời sống tâm hồn. Ngày đó, họ kết đôi từ trong hoạn nạn, bên nhau vượt qua khó khăn bằng những yêu thương. Cái nghĩa của người chồng, cái tình của người vợ khiến cái chết cũng không thể chia lìa. Trong thớ vỏ xù xì gai góc là ngọt lịm yêu thương, đâu cứ phải nồng nàn hương mới làm nên sự quyến rũ. Tình riêng ai dễ gì hiểu được, cứ thầm kín mà bền lâu, chẳng mĩ miều mà đậm sâu đó mới thực sự là thứ tình cảm muôn đời bất diệt. Nếu sầu riêng cũng giống như muôn vàn thứ hoa trái khác thì sao thêu dệt được bức hoạ về tình yêu và sự thuỷ chung luôn nhắc nhớ mọi người, đến muôn đời được vậy. Cho nên nhắc đến sầu riêng người ta dù thế nào cũng nhớ về một câu chuyện ấm áp tình người. Giờ đến mùa trái chín, sầu riêng có mặt ở mọi miền đất nước như một thứ quà, một đặc sản. Nhưng hẳn không phải ai cũng biết về những điều đặc biệt chỉ có ở sầu riêng. Nếu hiểu cái hồn của sầu riêng ắt hẳn sẽ trân quí sự khiêm nhường của sầu riêng nhiều nhiều hơn nữa.

         

Đêm nay, giờ này ngoài kia có gió. Những cây thông già cũng rùng mình vì hơi lạnh. Nghe trong gió những quả thông va vào nhau phát ra những tiếng khốc khốc như tiếng mõ của một bầy trâu vẳng lại từ lưng đồi xa. Không biết có trái sầu riêng nào đêm nay chín buông mình chạm đất, dậy hương thơm nức góc vườn khuya. Không biết có con chim nào giật mình vì tiếng buông lơi của một thứ trái quen thân nhưng luôn luôn là một ẩn số. Sầu riêng vẫn vậy, ẩn trong thớ vỏ xù xì xấu xí, ẩn mình trong đêm, trong lặng yên, trong tĩnh mịch... nào là nồng nàn, nào là quyến luyến, tha thiết với đời như tình người rất đỗi vấn vương, rất đỗi yêu thương...

 

Sầu riêng đấy mà tâm tình toả lan lắm đấy!

 

Đà Lạt, tháng 7.2017

 

 

 

>> XEM TIẾP BÚT KÝ - TẠP VĂN TÁC GIẢ KHÁC...     

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.