Tin mới Xem thêm

  • Mai Hương & Hội xuân con Mén đi đâu?

    Con Mén ném còn giỏi nhất hội xuân ở bản Pá Đén. Những quả còn bay vèo qua cái vòng tre cao tít, trai làng cứ mắt chữ ô, miệng chữ a mà nhìn theo. Con bé cười giòn, má đỏ hồng như hai trái lựu. Chợt nhìn thấy ánh mắt thằng Mua như cái xoáy nước giữa dòng lũ muốn nuốt chửng mình, con Mén lạnh người, bèn lủi nhanh vào đám đông

  • Đường sách TPHCM và cú hích với văn hóa đọc

    Những con số tăng trưởng và thực tế hoạt động nhộn nhịp của Đường sách TP.HCM không chỉ khẳng định thành công của một mô hình văn hóa mà còn là dấu hiệu tích cực của văn hóa đọc. Trong hội nghị sơ kết 2 năm thành lập Đường sách TP.HCM tổ chức gần đây

  • Nguyễn Thị Việt Nga - Trước tờ lịch cũ

    Hết năm rồi đây! Nghe mẹ lẩm bẩm câu này khi đưa tay xé tờ lịch cuối cùng, tôi tung chăn vùng dậy. Nhớ ra hôm nay đúng là 31 tháng 12, ngày cuối cùng

  • Trần Thế Vinh mùa yêu đã cạn

    Không có nước để gọi là lụt/ miền Tây mình không có mùa yêu đâu em/ nụ điên điển bung sáng nở chiều/ chưa tàn vì nước đồng chưa cạn

  • Không chỉ từ phía người sáng tác

    Công nghệ đang tràn ngập khắp các ngõ ngách. Bối cảnh của sáng tác và thưởng thức văn học cũng không ngoại lệ. Văn học mạng Việt Nam đang trong quá trình phát triển không ngừng. Cùng với đó là thách thức: Làm gì để văn học mạng thật sự để lại những dấu ấn lâu dài?

  • Tiểu thuyết vẫn đặt ra những câu hỏi lớn...

    hế giới tưởng tượng của Ishiguro có ưu điểm và giá trị lớn là đồng thời vừa có tính cá biệt cao vừa có cảm giác quen thuộc

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Bút Ký - Tạp Văn

Nguyễn Thế Tường & Chợ Thùi

18.8.2017-23:00

 Nhà văn Nguyễn Thế Tường

 

Chợ Thùi

 

NGUYỄN THẾ TƯỜNG

 

NVTPHCM- Tên chợ là một âm tiết xa lạ không có trong từ điển. Nhưng với tôi, đã hơn nửa thế kỷ nó thân thuộc và ý nghĩa hơn bất kỳ một siêu thị hay trung tâm thương mại nào. Lên sáu tuổi, lần đầu tiên tôi được Mạ cho đi theo đến chợ. Suốt đêm thao thức mơ màng chờ trời sáng để được đi chợ. Xuôi theo tả ngạn Kiến Giang chừng hơn cây số thì đến.

 

Hình như hồi đó cảm giác đầu tiên là vừa lạ lẫm vừa thất vọng. Chợ chỉ là một dãy quán xiêu vẹo dột nát trên một bãi đất rộng. Trên đó người ta bán mua, mặc cả lao xao những thực phẩm cho bữa ăn hàng ngày: Cá, tôm, hến, ngao, rạm, dăm quả bầu bí, mướp, rau muống, rau khoai, vài ba mẹt gạo và nếp, đậu. Mạ dặn tôi đứng chờ rồi nách mẹt đậu ván đi vào giữa chợ.

 

Một ngọn gió Nam buổi sáng lùa tới mang theo mùi ngai ngái nồng nồng của thủy sinh nước lợ. Tôi ngước nhìn lên: Trời đất! Mênh mông mặt nước cùng năn lác và các loại cây ngập nước. Té ra chợ Thùi “ngự tọa” ven phá Hạc hải, vùng nước lợ mênh mông vạn khoảnh tới gần bốn nghìn hecta. Tuổi thơ tôi không thèm tôm cá. Đồng đất Lệ Thủy đặt nơm xuống chỗ có nước là gặp cá. Chúng tôi chỉ thiếu đường mà chất ngọt hồi ấy có cái tên thiêng liêng: kẹo.

 

Lúc rời chợ đi ngang qua hàng tạp hóa tôi níu áo Mạ tay chỉ vào chiếc khăn mặt màu hồng to bằng quyển vở học trò. Đến bây giờ tôi vẫn không lý giải được vì sao ngày ấy tôi lại bạo gan dám thích một vật cao sang đến vậy. Tuyệt nhiên tôi không hề dám có ý thức dùng khăn rửa mặt, chỉ là thèm có một chiếc khăn và thấy Mạ đang dễ tính thì nhõng nhẽo thế thôi. Tôi thấy Mạ ngồi trao đổi khá lâu với cô chủ hiệu rồi đứng dậy cầm tay kéo tôi đi mặt đượm buồn. Sau này tôi mới hiểu, tiền khăn hơi cao so với tiền bán đậu, lại còn bao nhiêu thứ cho bữa ăn gia đình: mắm, muối, ớt, hành…

 

Chừng sáu bảy năm sau cái “bước ngoặt thương mại” ấy, bom đạn đã rơi đầy trời quê tôi. Không lực Hoa Kỳ đã biến dải đất hẹp bắc miền Trung thành tuyến lửa. Dẫu chưa trưởng thành tôi cũng đã phải ba lô khăn gói đi học sơ tán khắp nơi trên đất Bắc. Trên bước đường lưu lạc, tôi đã qua bao nhiêu làng quê phố thị, bao nhiêu chợ to chợ nhỏ họp đêm họp ngày, nếm thử bao nhiêu sản vật các vùng quê. Thi thoảng được ăn vài chiếc kẹo lại cố ý ngậm lâu trong miệng cố tìm lại cái vị ngọt thanh thao ngày xưa. Nhập ngũ, trong bộ quân trang được cấp phát có chiếc khăn xanh rêu to tổ bố lau đủ mười cái bản mặt, lại nôn nao nhớ cái nỗi thèm muốn ngày nào...

 

Nhoằng nhoàng thời gian ngoằn ngoèo như bóng câu qua cửa sổ. Hơn nửa thế kỷ. Tuổi điền viên tôi mới về làng. Một sáng dậy sớm tập thể dục quá bước tới chợ. Ôi, may quá! chữ THÙI vẫn còn, được đắp nổi trên công trình kiên cố. Phải tới tuổi trung niên, tra cứu sách vở mới hay một chữ Thùi không có trong từ điển tiếng Việt, là tiếng Chàm có nghĩa từ vựng là “cái quán lợp bằng lá”.

 

Sử chép, năm 1069 Nam chinh, vua Lý bắt sống vua Chiêm Chế Củ. Vua Chiêm dâng ba châu Bố Chính, Địa Lý và Ma Linh để chuộc mạng. Đất Bố Chính là Lệ Thủy ngày nay, có chợ Thùi thân thiết của tôi. Gần một thiên niên kỷ trôi qua. Bao nhiêu biến thiên lịch sử, bao triều đại, thành quách, đền tháp đã tan theo cát bụi. Còn lại đây một tên chợ với bao nhiêu vui buồn kỷ niệm của bao lớp người hai dân tộc Chàm - Việt. Muôn năm những làng Việt, muôn năm nhưng chợ làng. Thế mới biết, cái gì là của dân lưu giữ trong lòng dân là bất khả chiến bại.

 

 

>> XEM TIẾP BÚT KÝ - TẠP VĂN TÁC GIẢ KHÁC...  

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.