Tin mới Xem thêm

  • Phan Thanh Bình trong căn nhà Đỗ Quyên

    Sóng vẫn luôn đến trễ/ Em đợi/ dễ chừng tan/ gió câu vọng cổ vút lên ngàn/ nắng bài chòi ấm sâu lòng đất

  • Lạm dụng PR không làm nên giá trị!

    Nhằm lôi kéo sự chú ý của công chúng, thời gian qua không chỉ trong lĩnh vực thương mại, kinh doanh, mà trong nhiều hoạt động văn học, nghệ thuật, hiện tượng lạm dụng hình thức quảng bá, truyền thông thật đáng lo ngại. Một số tổ chức, cá nhân bất chấp thuần phong mỹ tục cố gắng thực hiện các chiêu trò đánh bóng tên tuổi một cách phản cảm

  • Phan Khôi với việc dịch thuật

    Nhà văn, nhà báo lão thành Phan Khôi có nhiều đóng góp cho văn hóa, văn học nước nhà. Đặc biệt là trong lĩnh vực dịch thuật.

  • Trần Thế Tuyển & khúc tưởng niệm

    Mọi người về nhà đã mấy chục năm/ Đồng đội vẫn ở miền xa thẳm/ Rừng Thốt nốt mùa này lạnh lắm/ Gió Biển Hồ cứ da diết, thúc thôi.

  • Đa số giáo viên dạy thêm vì….tiền

    Nếu dạy thêm mong giáo viên chỉ dạy thêm những em học sinh trung bình và yếu, dành thời gian học tập nâng cao chuyên môn, đổi mới phương pháp

  • Bữa cơm từ thiện và lòng tự trọng

    Sinh viên xếp hàng ăn cơm từ thiện với giá 2 nghìn đồng có thể được coi là “thiếu tự trọng”, vì đã “cướp miếng ăn của người nghèo” hay không là một chủ đề có thể tạo ra những cuộc tranh luận không có hồi kết như đã xảy ra mới rồi trên mạng xã hội

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Bút Ký - Tạp Văn

Nguyễn Thị Bích Nhàn - Mưa mùa hè

03.8.2017-09:30

 Nhà văn trẻ Nguyễn Thị Bích Nhàn

 

Mưa mùa hè

 

 BÍCH NHÀN

 

NVTPHCM- Tôi thích những cơn mưa mùa hè, đến và đi rất nhanh nhưng khi cơn mưa ngang qua, để lại sau lưng những niềm vui dai dẳng.

 

Đó là niềm vui của mẹ, người cả đời “bán mặt cho đất bán lưng cho trời”.

 

Sau một thời gian nắng nóng, khi cơn mưa đầu tiên của mùa hè xuất hiện thì mẹ sẽ ra mé hiên đưa tay hứng mưa, nheo nheo mắt vui mừng nói, mưa nữa đi, mưa to lên, còn bao nhiêu nước ông (trời) trút hết xuống đây cho con. Đôi mắt sâu trũng những quầng thâm bỗng sáng lên khi những giọt mưa thi nhau rơi rụng. Niềm vui vỡ òa cùng những giọt mưa. Cũng phải thôi, mẹ đã trông mưa cả tháng mà. Mấy sào đất thổ (đất pha cát) trồng đậu, trồng khoai đang quéo quắt vì thiếu nước. Đầu hè nắng đổ lửa, mẹ ngày nào cũng rầu, mẹ than trời không mưa thì đậu chết, khoai chết và mẹ thì chẳng thể tươi nổi vì mấy sào ruộng không đủ ăn giáp hạt nếu thiếu đậu thiếu khoai.

 

Thứ đến là niềm vui của tôi, của em tôi.

 

Mùa hè, chị em tôi cũng trông mưa nhưng không phải mưa cho tươi tốt ruộng đồng, mưa cho quả mãng cầu, quả mít mở mắt mà chúng tôi trông mưa để tắm. Chao ôi, tuổi thơ đồng ruộng còn có niềm vui nào hấp dẫn bằng những buổi chiều mùa hè được tắm mưa.

 

Tôi nhớ hồi ấy, chiều nào cũng chong ngóc ngồi trông mưa. Hễ nghe lộp bộp trên mái tôn là vui mừng thiểu điều nhảy cẫng, lật đật xin mẹ được tắm mưa. Mưa to, hơi đất bốc lên, ra dầm mưa hít mùi đất vào đặng bệnh rồi báo đời hả? Mẹ không “chiếu cố” cái nguyện vọng được tắm mưa của con cái đâu. Bất mãn gớm! Chừng nào ba thấy mắt con gái rơm rớm thì sẽ năn nỉ dùm: Kệ, bà cho nó dầm mưa chút, hồi nhỏ tui cũng ghiền tắm mưa lắm. Mẹ lườm ba rồi gật đầu, điều kiện là tắm nhanh rồi vô…

 

Mẹ thiệt là, dễ dầu gì bệnh, còn có giọt nước nào trong mát hơn giọt ngọc của trời. Tôi trả treo rồi chạy ù ra sân.

 

Từ từ, từng công đoạn một, tắm mưa cũng có “bài” của nó. Ban đầu là đứng dưới mưa, ngửa mặt lên để nước rỏ xuống cổ, thấm vào mình… làm ướt sũng quần áo, tôi thích cảm giác này. Đứng yên dưới mưa, thấy đất dưới chân bỗng mềm mại, thấy bầu trời trên đầu thật rộng lớn nhưng gần gũi, mát mẻ. Ngửa mặt lên, nước mưa chảy tràn mặt, hả miệng ra hớp vài giọt nước mưa rồi chép chép khen ngọt… Thật tuyệt, cảm giác thiệt là khoan khoái. Xong màn đứng dưới mưa thì sẽ tới tiết mục đi tìm cục gạch và cái áo cũ nhét cái lỗ thoát nước trước sân lại để nước mưa dâng tràn sân. Khi đã có một sân nước rồi thì nằm xuống lăn lộn, đập chành chạch như con cá mắc cạn. Trò này hay lắm nhưng tắm một mình không vui, thường thì rủ ba bốn đứa, cứ nằm sắp lớp như cá trên sàng rồi thi nhau đạp quẫy… Tới chừng nào mẹ hét, vô mau chớ nhiễm nước thì mới co cẳng chạy vô.

 

Khi đã vô nhà thay bộ đồ ấm áp rồi, nhìn thấy trời còn mưa vẫn tiếc hùi hụi, trách mẹ “khó khăn”…

 

* * *

 

Chiều nay lại có mưa, lộp bộp, lộp bộp... Con trai năn nỉ mẹ để được tắm mưa, tôi nhứt quyết không cho, cu cậu mếu xệch, lầm lầm đứng nhìn mưa thèm thuồng. Chồng tôi lại xin dùm: Kệ, cho hắn tắm chút cho đỡ thèm (rồi ghé tai nói nhỏ với tôi, hồi xưa mình cũng thế mà…).

 

Tôi không nỡ làm căng nên gật đầu. Trời thì mưa xối xả, con trai quăng áo lăn lộn ngoài mưa, la hét cùng bạn bè. Thấy cảnh đó, tôi lại nhớ cảnh tắm mưa ngày nhỏ của mình nhưng nhìn con bết mưa xót quá, gắt: Vô nhanh kẻo bệnh. Khi nói ra câu ấy thì bỗng mủi lòng, nước ở đâu ứ đầy mắt.

 

Tôi nhớ mẹ tôi, nhớ một buổi chiều hè mẹ đội mưa đội gió gánh củi về tới nhà, không thấy con đâu thì sấp ngửa chạy đi tìm, khi thấy tôi đứng tắm mưa cùng lũ bạn ngoài sân bóng thì hét, về nhanh kẻo nhiễm nước. Giờ thì hiểu rồi nỗi “sợ” những cơn mưa hè của người làm mẹ…

 

 

>> XEM TIẾP BÚT KÝ - TẠP VĂN TÁC GIẢ KHÁC...  

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.