Tin mới Xem thêm

  • Tranh giả: Chống bằng cách nào?

    Chuyện thị trường tranh Việt Nam ngập tràn tranh giả, tranh chép dẫn đến việc các nhà sưu tầm mất niềm tin và khiến cho hội họa khủng hoảng

  • Nguyễn Chí Hoan - Thân thể như tinh thần và...

    Có thể nói mà không sợ quá lời, rằng sự khám phá tính ẩn dụ của thân thể và mọi thứ thuộc về hay liên quan của thân thể chính là đặc tính bao trùm

  • Cần thêm nhiều ý tưởng “nuôi” sáng tác văn...

    Có không ít ý tưởng, sáng kiến tốt cho hoạt động sáng tác văn học nhưng còn le lói hay đang chờ đợi ở đâu đó, cần khai thác, chào đón. Từ ý tưởng đến hiện thực, lại cần thêm nhiều điều kiện thiết thực để hỗ trợ hiệu quả cho lao động của những người cầm bút

  • Nhìn nhận công lao nhà Mạc và chúa Nguyễn

    Nhìn nhận công lao nhà Mạc cùng chúa Nguyễn và các vương triều nhà Nguyễn, không gọi chính quyền Việt Nam cộng hoà là ngụy quân, ngụy quyền như trước, chỉ đích danh quân Trung Quốc xâm lược Việt Nam... Đó là những điểm mới của bộ sách Lịch sử VN.

  • Đào Đức Tuấn viết thơ vào thinh không

    Ai đến thăm Hồ Gươm, chắc sẽ nhớ ngọn tháp bút với 3 chữ tương truyền của cụ “Thần Siêu” - Nguyễn Văn Siêu (thế kỷ XIX) là

  • Nguyễn Thế Tường & Chợ Thùi

    Tên chợ là một âm tiết xa lạ không có trong từ điển. Nhưng với tôi, đã hơn nửa thế kỷ nó thân thuộc và ý nghĩa hơn bất kỳ một siêu thị

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Bút Ký - Tạp Văn

Nguyễn Thị Bích Nhàn - Mưa mùa hè

03.8.2017-09:30

 Nhà văn trẻ Nguyễn Thị Bích Nhàn

 

Mưa mùa hè

 

 BÍCH NHÀN

 

NVTPHCM- Tôi thích những cơn mưa mùa hè, đến và đi rất nhanh nhưng khi cơn mưa ngang qua, để lại sau lưng những niềm vui dai dẳng.

 

Đó là niềm vui của mẹ, người cả đời “bán mặt cho đất bán lưng cho trời”.

 

Sau một thời gian nắng nóng, khi cơn mưa đầu tiên của mùa hè xuất hiện thì mẹ sẽ ra mé hiên đưa tay hứng mưa, nheo nheo mắt vui mừng nói, mưa nữa đi, mưa to lên, còn bao nhiêu nước ông (trời) trút hết xuống đây cho con. Đôi mắt sâu trũng những quầng thâm bỗng sáng lên khi những giọt mưa thi nhau rơi rụng. Niềm vui vỡ òa cùng những giọt mưa. Cũng phải thôi, mẹ đã trông mưa cả tháng mà. Mấy sào đất thổ (đất pha cát) trồng đậu, trồng khoai đang quéo quắt vì thiếu nước. Đầu hè nắng đổ lửa, mẹ ngày nào cũng rầu, mẹ than trời không mưa thì đậu chết, khoai chết và mẹ thì chẳng thể tươi nổi vì mấy sào ruộng không đủ ăn giáp hạt nếu thiếu đậu thiếu khoai.

 

Thứ đến là niềm vui của tôi, của em tôi.

 

Mùa hè, chị em tôi cũng trông mưa nhưng không phải mưa cho tươi tốt ruộng đồng, mưa cho quả mãng cầu, quả mít mở mắt mà chúng tôi trông mưa để tắm. Chao ôi, tuổi thơ đồng ruộng còn có niềm vui nào hấp dẫn bằng những buổi chiều mùa hè được tắm mưa.

 

Tôi nhớ hồi ấy, chiều nào cũng chong ngóc ngồi trông mưa. Hễ nghe lộp bộp trên mái tôn là vui mừng thiểu điều nhảy cẫng, lật đật xin mẹ được tắm mưa. Mưa to, hơi đất bốc lên, ra dầm mưa hít mùi đất vào đặng bệnh rồi báo đời hả? Mẹ không “chiếu cố” cái nguyện vọng được tắm mưa của con cái đâu. Bất mãn gớm! Chừng nào ba thấy mắt con gái rơm rớm thì sẽ năn nỉ dùm: Kệ, bà cho nó dầm mưa chút, hồi nhỏ tui cũng ghiền tắm mưa lắm. Mẹ lườm ba rồi gật đầu, điều kiện là tắm nhanh rồi vô…

 

Mẹ thiệt là, dễ dầu gì bệnh, còn có giọt nước nào trong mát hơn giọt ngọc của trời. Tôi trả treo rồi chạy ù ra sân.

 

Từ từ, từng công đoạn một, tắm mưa cũng có “bài” của nó. Ban đầu là đứng dưới mưa, ngửa mặt lên để nước rỏ xuống cổ, thấm vào mình… làm ướt sũng quần áo, tôi thích cảm giác này. Đứng yên dưới mưa, thấy đất dưới chân bỗng mềm mại, thấy bầu trời trên đầu thật rộng lớn nhưng gần gũi, mát mẻ. Ngửa mặt lên, nước mưa chảy tràn mặt, hả miệng ra hớp vài giọt nước mưa rồi chép chép khen ngọt… Thật tuyệt, cảm giác thiệt là khoan khoái. Xong màn đứng dưới mưa thì sẽ tới tiết mục đi tìm cục gạch và cái áo cũ nhét cái lỗ thoát nước trước sân lại để nước mưa dâng tràn sân. Khi đã có một sân nước rồi thì nằm xuống lăn lộn, đập chành chạch như con cá mắc cạn. Trò này hay lắm nhưng tắm một mình không vui, thường thì rủ ba bốn đứa, cứ nằm sắp lớp như cá trên sàng rồi thi nhau đạp quẫy… Tới chừng nào mẹ hét, vô mau chớ nhiễm nước thì mới co cẳng chạy vô.

 

Khi đã vô nhà thay bộ đồ ấm áp rồi, nhìn thấy trời còn mưa vẫn tiếc hùi hụi, trách mẹ “khó khăn”…

 

* * *

 

Chiều nay lại có mưa, lộp bộp, lộp bộp... Con trai năn nỉ mẹ để được tắm mưa, tôi nhứt quyết không cho, cu cậu mếu xệch, lầm lầm đứng nhìn mưa thèm thuồng. Chồng tôi lại xin dùm: Kệ, cho hắn tắm chút cho đỡ thèm (rồi ghé tai nói nhỏ với tôi, hồi xưa mình cũng thế mà…).

 

Tôi không nỡ làm căng nên gật đầu. Trời thì mưa xối xả, con trai quăng áo lăn lộn ngoài mưa, la hét cùng bạn bè. Thấy cảnh đó, tôi lại nhớ cảnh tắm mưa ngày nhỏ của mình nhưng nhìn con bết mưa xót quá, gắt: Vô nhanh kẻo bệnh. Khi nói ra câu ấy thì bỗng mủi lòng, nước ở đâu ứ đầy mắt.

 

Tôi nhớ mẹ tôi, nhớ một buổi chiều hè mẹ đội mưa đội gió gánh củi về tới nhà, không thấy con đâu thì sấp ngửa chạy đi tìm, khi thấy tôi đứng tắm mưa cùng lũ bạn ngoài sân bóng thì hét, về nhanh kẻo nhiễm nước. Giờ thì hiểu rồi nỗi “sợ” những cơn mưa hè của người làm mẹ…

 

 

>> XEM TIẾP BÚT KÝ - TẠP VĂN TÁC GIẢ KHÁC...  

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.