Tin mới Xem thêm

  • Văn nghệ và kháng chiến qua ống kính Trần...

    Hòa mình với đời sống văn nghệ, hiểu rõ tâm hồn văn nghệ sĩ và chuyên tâm chụp văn nghệ sĩ, cố nghệ sĩ nhiếp ảnh Trần Văn Lưu đã lưu

  • Thân phận con người trong thơ Nguyễn Vỹ

    Góp mặt vào làng thơ Tiền chiến từ năm 1934 - thời điểm thơ Mới phát triển mạnh mẽ nhất, không ồn ào, chạy theo tâm lý đám đông

  • Thiêng liêng hai tiếng “Thầy ơi”

    Khi sang xứ người giảng dạy, khi không còn nhận được nhiều tiếng “Thầy ơi” ấm áp đó, cũng như nhiều ánh mắt yêu mến từ học trò ngoài giờ học, tôi mới nhận ra rằng học trò ở quê nhà sao mà “dễ thương” quá…

  • Lê Hà Ngân - Đò chưa sang

    Trưa tĩnh lặng, con thuyền gà gật bên mép sóng bỗng choàng dậy. Đám khách lũ lượt gọi đò, nói cười râm ran cả khúc sông

  • Lê Mạnh Thường & Trường Sa ngày trở về

    Trong cuộc đời mỗi con người ắt hẳn ai cũng có nhiều dấu mốc kỉ niệm. Mỗi kỉ niệm sẽ theo ta đi suốt hành trình của cuộc đời mình. Với tôi, chuyến đi Trường Sa lần này có lẽ là một sự kiện làm dày thêm cái dấu mốc đã in hằn trong tim bấy lâu nay và lấy đi của tôi không ít cảm xúc. Tôi gọi chuyến đi này là ngày trở về.

  • Việt Nam đánh giá dự án ODA: Nhìn thẳng sự...

    Đến nay, Việt Nam gần như kết thúc việc vay ODA giá rẻ của các tổ chức quốc tế, các quốc gia trên thế giới, do đó việc nhìn nhận, đánh giá lại hiệu quả, tác động của vốn ODA và quá trình sử dụng ODA là việc làm rất quan trọng và cần thiết.

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Bút Ký - Tạp Văn

Quảng Huệ & Cú nhảy định mệnh

13.3.2018-16:10

 Nhà thơ Quảng Huệ với chú chó Raul

 

>> Chữ tình như chú ngựa hoang

>> Bước sông hồ chẳng ngại sóng to

 

Cú nhảy định mệnh

(Mậu Tuất kể chuyện thú cưng)

 

QUẢNG HUỆ

 

NVTPHCM- Cách đây 25 năm, cháu Sơn con trai tôi được bạn tặng một “nàng” chó lông toàn thân màu trắng, mắt mũi màu hồng thắm, bốn chân như chân cheo, nó đặt tên là Raul, tên một cầu thủ mà nó yêu thích. Sơn thường chơi đùa với Raul. Mỗi sáng Sơn tập thể dục trên sân thượng thì Raul nằm mọp xuống nhìn và theo dõi mọi cử động của cậu chủ một cách rất thích thú.

 

Trong nhà còn có “chàng” trắng xám lên năm, giống sói lai, mặt hiền thân thiện, bụng thon ngực nở, được gọi là Fanta, tên một loại nước ngọt thuở ấy Sơn ưa dùng. Fanta đã 2 lần bị bọn cẩu tặc chuẩn bị tắm nước sôi là 2 lần Sơn tìm thấy và cầm cố chiếc xe đạp Nhật của người bạn cho mượn, chuộc Fanta ra với hơn 2 triệu đồng, bằng 4 chỉ vàng thời giá hiện nay.

 

Nhà tôi hướng đông nam, muốn ra đường lớn phải qua hướng tây bắc. Nhà hàng xóm với chúng tôi thường qua lại giao lưu với nhau nhưng con chó Ngao đắt tiền bên ấy luôn luôn khó chịu, hắn vênh váo và tuyên chiến với bất cứ ai đi ngang qua nhất là con Fanta nhà tôi.

 

Một lần nọ Fanta ra đường mà không có Sơn đi kèm. Con Ngao cũng không người canh giữ. Khi Fanta nghe nó gầm, biết mình thế yếu đã quay về cố thủ trước hiên nhà. Con Ngao hung hãn xốc tới ngoạm vào đầu Fanta. Fanta nhanh nhẹn tránh được và táp vào một bên miệng đối thủ. Con Ngao nhấc bổng Fanta lên nhưng Fanta giữ chặt hàm dưới và cắm chiếc nanh của nó vào lưỡi con Ngao. Những con chó chung quanh hằng ngày nô đùa với Fanta chạy ra tiếp ứng nhưng không con nào dám xáp vào trận chiến.

 

Từ trên ban công tầng 2, Raul nhìn thấy đàn anh bị nạn, nó gầm lên và phóng xuống ngay chỗ đang diễn ra cuộc thư hùng. Lúc ấy Fanta đã buông con Ngao ra và bị con Ngao đè bẹp với sức nặng gần cả trăm cân. Raul chồm lên con Ngao với trọng lượng 5 cân từ trên cao 20 mét nhảy xuống, con Ngao hoảng hồn lăn một vòng dùng đôi chân sau búng mạnh con Raul văng vào tường, máu từ miệng mũi con Raul chảy lênh láng.

 

Hung hăng là vậy, khi ngi thấy mùi máu, và bản thân bị thủng lưỡi máu nhòe cả miệng, con Ngao giở chiêu “Dĩ đào vi thượng” của tổ tiên cút về nhà. Fanta tần ngần trước cô bạn dũng cảm của mình. Bọn khuyển hàng xóm ai về nhà nấy.

 

Vừa lúc Sơn đi học về, hốt hoảng ẳm Raul qua trạm thú y, xoa dầu tiêm thuốc. Raul lại chơi đùa như cũ.

 

Sau vài tháng Raul lên cơn co giật sùi bọt mép, bác sỹ thú y cũng bó tay dù đã tiêm thuốc, truyền dịch nhiều lần Raul cũng không qua khỏi.

 

Trước khi lên giảng đường, Sơn dặn tôi đem chôn xác Raul vào bồn hoa bên hông nhà, nhưng tôi lại bỏ nó lên xe rác. Cu cậu về biết chuyện lập tức đi tìm, bất kể mùi hôi thối, nó đào bới sở rác, mang xác Raul về quấn bằng một tấm drap trắng chôn trong bồn hoa và trồng lên đó một cây chanh. Mấy tuần liền Fanta đào bới gốc chanh như đi tìm chút gì thân thương của nó.

 

Raul cứu bạn một bàn thua trông thấy, nhưng cú nhảy định mệnh đã đưa Raul về với đất. Nó chết rồi cây chanh lại kết trái đơm hoa.

 

 

 >> XEM TIẾP BÚT KÝ - TẠP VĂN TÁC GIẢ KHÁC...

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.