Tin mới Xem thêm

  • Nguyễn Thị Ánh Huỳnh & Bạn của má tôi

    Những đứa con mà má dắt đi qua hết những nắng mưa cay cực của đời, đang lần lượt xa tay má, để lại nơi mái nhà một khoảng

  • Nhà văn bị hay… được 'tuýt còi'?!

    Có một sự thật trớ trêu đang diễn ra hiện nay: Tác phẩm văn học bị “tuýt còi” lại gây ra tác dụng ngược, độc giả không những quay lưng mà còn háo hức đi tìm sản phẩm bị cấm, vô tình tạo điều kiện cho cuốn sách ấy trở nên nổi tiếng.

  • Đoàn Lê đa tài, đa đoan

    Bà Đoàn Lê vẽ rất nhiều, hàng trăm bức sơn dầu khổ lớn. Tranh bà được bán rất chạy, đúng ra, bà đã sống khoẻ bằng hội hoạ

  • Nhìn lại các vụ đại án tham nhũng...

    Rồi đây những cán bộ tha hóa, biến chất sẽ phải chịu những hình thức xử phạt tương ứng với tội lỗi họ gây ra. Nhưng điều dư luận quan tâm, mong mỏi hiện nay là vấn đề thu hồi tài sản tham nhũng cần phải được thực hiện ráo riết, quyết liệt, hiệu quả hơn nữa

  • Tư duy vành móng ngựa

    Thời làm phóng viên nội chính, có ba thứ thuộc về phòng xử án vẫn luôn ám ảnh tôi. Đó là vành móng ngựa, còng tay và áo tù.

  • Trần Thế Tuyển gõ cửa một thời

    Mưa xuân như níu bước chân/ Ta về thăm lại làng gần, thôn xa./ Năm dài tháng rộng như hoa/ Lối về xưa nhớ lối ra bây giờ./ Những năm lúa chín ngập bờ/ Trai làng ra trận, đêm mơ hội mùa./ Mưa xuân ai đợi ai chờ/ Hoa xoan dẫn lối câu thơ mơ màng./ Chiếu chèo em hát tặng chàng/ “Bài ca năm tấn”, có sang đón về.

Chân dung Xem thêm

  • Đoàn Lê đa tài, đa đoan

    Bà Đoàn Lê vẽ rất nhiều, hàng trăm bức sơn dầu khổ lớn. Tranh bà được bán rất chạy, đúng ra, bà đã sống khoẻ bằng hội hoạ

  • Bùi Giáng 20 năm về chín suối đá vàng

    Bùi thi sĩ lúc sinh thời vốn đã gieo vào nhân gian những cái nhìn không đồng nhất, sau khi qua đời lại “thách đố” mọi người tiệm cận với bản lai

  • Triệu Lam Châu lá rụng về miền biên ải

    Gần 40 năm sống ở miền đất Tuy Hoà hiền hoà và mến khách, với mức sống rẻ và ổn định, nhà cửa ổn định, sức khoẻ ổn định, con cái học hành thành

  • Từ Kế Tường còn những bóng mưa tan trong mắt

    Những vần thơ lãng đãng gieo rắc, quyện chặt áng văn Từ Kế Tường. Truyện ông dành cho tuổi hoa mộng. Tuổi đã biết yêu, tuổi đã chớm buồn

Thế giới sách Xem thêm

Bút Ký - Tạp Văn

Tôi hiện hữu trong tồn tại của dân tôc tôi

17.3.2016-23:00

Giáo sư Lý Chánh Trung 

 

Tôi hiện hữu trong tồn tại của dân tộc tôi

 

TRIỆU CÔNG TINH TRUNG

 

NVTPHCM- Thưa thầy, cho phép em có mấy suy nghĩ về những dòng chữ tâm huyết được khắc vào đá trắng trên mộ phần của thầy. Đây là một tuyên ngôn làm người trên nền tảng minh triết phương Đông và luận giải theo triêt học phương Tây.

 

Thầy Lý Chánh Trung viết: “Tôi sinh ra giữa lòng dân tộc… dính liền với dân tộc như lá với cành”,  lá là luôn dính với cành, lá lìa xa cành là lá chết, quan trọng hơn không có lá mọc từ đá hay mọc từ kim loại, càng không có lá nào mọc từ hư vô. Như một nhà hiền triêt thầy khẳng định không có người nào sống ngoài vòng tay dân tộc được, như chiếc lá xa cành sẽ không còn màu xanh biếc của sức sống. Hơn nữa, bao nhiêu loài cây là bấy nhiêu loài lá, lá xoài không sống đươc trên cành cây mít, lá quit không ở cành bơ, cành sầu riêng không thể mọc lá đu đủ… Như vậy mỗi người đêu thuộc về dân tộc của mình, hiện hữu được là nhờ dân tôc mình như bào thai trong bụng mẹ.

 

Xác tín điều đó để trước tiên giữ vững tinh thần dân tộc, truyền thống dân tộc, văn hoá dân tộc, không vì bất kỳ lý do gì mà bị nô dịch tư tưởng ngoại lai. Một học thuyết, một giải pháp, một đức tin được sinh ra  từ bối cảnh lịch sử của dân tộc nào là giải pháp tình thế của dân tộc ấy. Dân tôc khác không nên tôn thờ nó là thần dươc của mình, kim chỉ nam của mình, nhất là nơi sản sinh ra nó đã thấy công cụ ấy cùn mằn, tư duy lạc hậu, là mớ giẻ rách từ lâu rồi. Lá của cây này không thể sống bằng dưỡng chất nhựa của cây khác, và đổi lại lá quang hợp cho sự sống của chính gốc rễ nuôi mình. Vì vậy thầy viết tiếp: “… bắt đầu ý thức về tôi thì cũng ý thức về tôi như một phần tử của dân tôc…”  

 

Nghĩa là phần tử  có nghĩa vụ với tổng thể, tôi là chiêc lá xanh, không phải lá sâu càng không phải chiếc lá chết trên cành. Thân xác, tinh thân và tâm linh của cá nhân tôi thuộc về dân tộc, sẳn sàng dâng hiến hết cho dân tộc.

 

Lịch sử chứng minh dân tộc nào chỉ vay mượn trí tuệ của ngoại bang sẽ suy yếu dần dẫn đến bị đồng hoá và lụi tàn. Không có nhân tài nào được trọng dụng trong một dân tộc bị nô lệ, kẻ thống trị chỉ khai thác những khã năng của tay sai cho ý đồ đen tối biến họ thành tội đồ thiên cổ. Đoạn lời cuối thầy dóng lên hồi chuông cảnh báo:

 

 “… Khi tôi tim cho tôi một vị trí, một thể thức hiện hữu như một con người trong vũ trụ thì con người đó chỉ có thể là con người Viêt Nam, sống trên đất nước Viêt Nam.”

 

Vật lý hiên đại cho biêt chẳng những có vũ trụ đang chứa trái đất, hệ mặt trời của chúng ta mà còn có những vũ trụ song song với vũ trụ đa chiều không- thời gian khác nữa. Tuy nhiên, thầy vẫn chung tình với hành tinh có đại dương, lục địa và không khí, nghĩa là thầy muốn mình có chỗ đứng nhỏ bé trên đất nước của mình như bao nhiêu người Việt Nam khác. Phải chăng vì thầy cũng trực cảm được giữa thân tâm mình có vô số chuỗi tương tác với lòng đất mẹ, nhờ đó mình có không gian sống trên hành tinh này trong vũ trụ này. Không gian sống khiêm tốn đó đã đánh đôi bằng xương máu, mồ hôi, nước mắt của biết bao thế hệ người Việt Nam ít ra cũng hơn bốn ngàn năm qua.

 

Thầy Lý Chánh Trung thể hiện lòng tin sắt đá vào những thế hệ người Việt Nam mai sau, nên viết mở đầu tràn đầy tâm huyết:

 

Dân tộc này đã có trước khi tôi sinh ra và sẽ tồn tại sau khi tôi chết đi.”

 

Gia Đinh, ngày 16  tháng 3 năm 2016

Học trò của thầy: Triệu Công Tinh Trung

 

 

>> XEM TIẾP BÚT KÝ - TẠP VĂN TÁC GIẢ KHÁC...  

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.