Tin mới Xem thêm

  • Trần Đình Sử, tại sao?

    Có một người thấp đậm, phong cách khá chân phương với nụ cười lành đi từng bước chắc nịch theo cách riêng của mình: Trần Đình Sử

  • Việt Nga - Mùa hoa tam giác mạch

    Ngần ngại mãi, Phong mới quyết định đi Hà Giang cùng cơ quan! Đây là chuyến đi chia tay Phó Tổng giám đốc. Còn gần tháng

  • Thế nào là nhà văn trẻ?

    Đây vẫn là một câu hỏi mở đối với những người sáng tác cũng như những đối tượng quan tâm đến lực lượng sáng tác này. Chúng tôi xin giới thiệu lại một bài viết cách nay đã lâu để mọi người cùng suy nghĩ về câu hỏi này.

  • Nhã Dương & Không thấy Bora

    Mẹ gợi ý con nên đặt tên cho con gái tương lai của con là Bora. Con hỏi tại sao có cái tên đó, mẹ bảo đọc được trên mạng. Con hỏi cái tên ấy có nghĩa gì, mẹ bảo không nhớ, đọc tới mấy dòng người ta giải thích ý nghĩa thấy li ti quá. Con không hỏi tiếp được vì mẹ đã quay đi quét nhà, nên còn nhiều đoạn con không hiểu mà chịu im

  • Một người làm quan

    Luật pháp cần có biện pháp ngăn chặn tình trạng “chồng trưởng vợ phó” hay “cả họ làm quan” từ khâu bổ nhiệm. Sự ngăn chặn này theo

  • Trịnh Bửu Hoài & Có những kẻ…

    Rồi thời gian sẽ cuốn trôi tất cả/ Những vẻ đẹp hào nhoáng của các loài hoa/ Những chân lý của các nhà trá ngụy

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Bút Ký - Tạp Văn

Trần Quốc Cưỡng - Nhãn biển

06.12.2014-09:10

 Nhà văn Trần Quốc Cưỡng

 

 

Nhãn biển

 

TRẦN QUỐC CƯỠNG

 

NVTPHCM- Mùa hè. Những cột nắng dội xuống cát vàng ươm trên làng chài xác xao nắng gió. Và thật diệu kỳ, ở làng biển, trong cái khắc nghiệt của ngày hè, có một loại cây xanh cho nhiều bóng mát, nhú lá non tơ, rồi cho trái trĩu cành. Đó là cây nhãn biển. Chúng mọc ở bất cứ nơi đâu, sống hào phóng ở mọi nơi, làm chiếc dù xanh che nắng, che mưa cho người dân xứ biển. Cây nhãn biển chậm phát triển, cây không cao lớn như các loại cây khác, nhưng tán lá rộng, lớn lên trong sự dẻo dai, thách thức trước sự khắc nghiệt của thiên nhiên. Có lúc tôi chợt nghĩ, giá như ở đảo Trường Sa trồng được nhãn biển thì hay biết mấy! Ngày hè, cây tỏa bóng mát cho bộ đội. Ngày đông, nhãn góp phần ngăn sóng gió trùng khơi.

 

Dọc đường ra bãi biển, trong vườn của ngư dân hoặc bên lăng thờ Ông Nam Hải thường có những cây nhãn “thâm niên”. Trưa hè, già trẻ gái trai thường mượn bóng mát của cây nhãn biển để tâm tình hoặc mải mê đan lưới, củng cố phương tiện hành nghề đánh bắt biển xa và góp phần bảo vệ biển đảo. Ngày còn thơ ấu, tôi nhiều lần mang cơm ra biển cho cha. Những cây nhãn lúc lỉu trái kết thành chùm màu tím than, bằng đầu ngón tay út căng bóng. Chúng cuốn hút tôi bằng sự thèm thuồng, háo hức. Đó là những cây nhãn trong vườn nhà người ta. Tôi không thể chiếm hữu. Những cây nhãn dọc đường đi, lũ trẻ làng biển không bao giờ để cho trái chín trọn vẹn.

 

Tôi được thưởng thức vị nhãn ngọt mát rượi đầu lưỡi khi cha tôi xin của người thân. Cha ngồi ăn cơm dưới cái khum (cái lều di động được đóng sẵn ở nhà, khuân ra đặt một nơi trên bãi biển để trú nắng). Còn tôi say sưa ngồi đặt chùm nhãn vào nón, lặt từng trái cho vào miệng ăn ngon lành. Thú thật, tôi thường xung phong mang cơm cho cha cũng vì những chùm nhãn ngọt mát. Đó là món quà trưa hấp dẫn suốt tuổi thơ còn nhiều thiếu thốn.

 

Gần 50 năm trôi qua, cây nhãn biển vẫn thủy chung với làng biển nắng gió quê tôi. Nay thi thoảng tôi vẫn được vợ ra làng biển thăm người thân, hái nhãn chín mang về đãi chồng. Tôi được dịp thưởng thức món ngon thuở nào và chợt nhận ra một điều: Trẻ con hôm nay sống trong sự đủ đầy nên không để mắt tới những chùm nhãn chín mà ngày xưa lũ trẻ chúng tôi vô cùng ưa thích.

 

 

 

>> ĐỌC TIẾP VĂN HỌC BIỂN ĐẢO…

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.