Tin mới Xem thêm

  • Thơ Lê Đạt: Cha tôi

    Đất quê cha tôi/ đất quê Đề Thám/ Rừng rậm sông sâu/ Con gái cũng theo đòi nghề võ/ Ngày nhỏ/ cha tôi dẫn đầu/ lũ trẻ đi chăn trâu/ Phất ngọn cờ lau/ Vào rừng Na Lương đánh trận/ Mơ làm Đề Thám/ Lớn lên/ cha tôi đi dạy học/ Gối đầu trên cuốn Chiêu hồn nước/ Khóc Phan Chu Trinh/ Như khóc người nhà mình/ Ôm mộng bôn ba hải ngoại/ Lênh đênh khói một con tàu

  • Trần Hữu Thung ‘ở quê’ như tôi biết

    Chỉ đến khi nghe về Trần Hữu Thung qua anh em, bè bạn, đọc thơ văn của ông, trực tiếp nghe ông nói thật khẽ, thật sâu, tôi mới hiểu, rằng, càng trở về quê

  • Trần Quốc Cưỡng - Mùa chim chích

    Mùa mưa, đồng lác làng Hạ nước trắng xóa. Những chú chim chích bấu víu những cọng lác làm tổ. Chúng sinh con ngay trong mùa đông

  • Hội nhà văn và chuyện hỗ trợ sáng tác, xuất...

    Một thực tế không thể phủ nhận là tại các hội nhà văn, điều thường được hội viên nhắc mỗi kỳ hội nghị là tác phẩm viết ra nhưng không tìm được nguồn xuất bản, trong khi ngược lại, các nhà xuất bản lại luôn than rằng không có bản thảo của tác giả trong nước để xuất bản

  • Ngôn ngữ độc thoại trong truyện ngắn Nguyễn...

    Ngôn ngữ độc thoại là một phần quan trọng của tác phẩm văn chương. Cùng với ngôn ngữ đối thoại nó hoàn chỉnh tác phẩm ở góc độ

  • Thanh Quế một chấm nhỏ muôn đời xê dịch

    Anh không thể quên em/ Chiếc hôn đằm thắm/ Dưới vòm cây xao động/ Một đêm hè đầy sao/ Anh không thể quên em

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Bút Ký - Tạp Văn

Trần Quốc Cưỡng - Nhãn biển

06.12.2014-09:10

 Nhà văn Trần Quốc Cưỡng

 

 

Nhãn biển

 

TRẦN QUỐC CƯỠNG

 

NVTPHCM- Mùa hè. Những cột nắng dội xuống cát vàng ươm trên làng chài xác xao nắng gió. Và thật diệu kỳ, ở làng biển, trong cái khắc nghiệt của ngày hè, có một loại cây xanh cho nhiều bóng mát, nhú lá non tơ, rồi cho trái trĩu cành. Đó là cây nhãn biển. Chúng mọc ở bất cứ nơi đâu, sống hào phóng ở mọi nơi, làm chiếc dù xanh che nắng, che mưa cho người dân xứ biển. Cây nhãn biển chậm phát triển, cây không cao lớn như các loại cây khác, nhưng tán lá rộng, lớn lên trong sự dẻo dai, thách thức trước sự khắc nghiệt của thiên nhiên. Có lúc tôi chợt nghĩ, giá như ở đảo Trường Sa trồng được nhãn biển thì hay biết mấy! Ngày hè, cây tỏa bóng mát cho bộ đội. Ngày đông, nhãn góp phần ngăn sóng gió trùng khơi.

 

Dọc đường ra bãi biển, trong vườn của ngư dân hoặc bên lăng thờ Ông Nam Hải thường có những cây nhãn “thâm niên”. Trưa hè, già trẻ gái trai thường mượn bóng mát của cây nhãn biển để tâm tình hoặc mải mê đan lưới, củng cố phương tiện hành nghề đánh bắt biển xa và góp phần bảo vệ biển đảo. Ngày còn thơ ấu, tôi nhiều lần mang cơm ra biển cho cha. Những cây nhãn lúc lỉu trái kết thành chùm màu tím than, bằng đầu ngón tay út căng bóng. Chúng cuốn hút tôi bằng sự thèm thuồng, háo hức. Đó là những cây nhãn trong vườn nhà người ta. Tôi không thể chiếm hữu. Những cây nhãn dọc đường đi, lũ trẻ làng biển không bao giờ để cho trái chín trọn vẹn.

 

Tôi được thưởng thức vị nhãn ngọt mát rượi đầu lưỡi khi cha tôi xin của người thân. Cha ngồi ăn cơm dưới cái khum (cái lều di động được đóng sẵn ở nhà, khuân ra đặt một nơi trên bãi biển để trú nắng). Còn tôi say sưa ngồi đặt chùm nhãn vào nón, lặt từng trái cho vào miệng ăn ngon lành. Thú thật, tôi thường xung phong mang cơm cho cha cũng vì những chùm nhãn ngọt mát. Đó là món quà trưa hấp dẫn suốt tuổi thơ còn nhiều thiếu thốn.

 

Gần 50 năm trôi qua, cây nhãn biển vẫn thủy chung với làng biển nắng gió quê tôi. Nay thi thoảng tôi vẫn được vợ ra làng biển thăm người thân, hái nhãn chín mang về đãi chồng. Tôi được dịp thưởng thức món ngon thuở nào và chợt nhận ra một điều: Trẻ con hôm nay sống trong sự đủ đầy nên không để mắt tới những chùm nhãn chín mà ngày xưa lũ trẻ chúng tôi vô cùng ưa thích.

 

 

 

>> ĐỌC TIẾP VĂN HỌC BIỂN ĐẢO…

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.