Tin mới Xem thêm

  • Hoàng Hiền - Làng ăn khói

    Tôi về quê vào mùa gặt, xa quê mười mấy năm bây giờ trở lại, mọi thứ đã khác xa những mùa gặt ngày xưa.

  • Phan Thị Thanh Nhàn & Chuyện đàn bà

    Cô Vân và thằng con trai hai tuổi ở trên tầng năm khu tập thể lắp ghép, cả hai bên cầu thang có tới bốn mươi căn hộ. Vân đi làm suốt cả ngày, không biết ai với ai, nhưng khi lên xuống cầu thang, gặp ai cô cũng chào. Với riêng bà Tư còm trông xe máy mà cô phải gửi xe

  • Lê Đại Thanh người thơ, kịch sĩ Tử vì đạo

    Lê Đại Thanh sinh năm 1907 tại Hải Phòng. Năm 1927 - 1932, ông học Trường Bưởi, Hà Nội, ngồi cùng bàn với Nguyễn Gia Trí

  • Nguyễn Như Bá lỡ chuyến bay bóng em vời vợi

    Con đường dài cơn mưa đến lạ/ không dịp này vỡ vụn khát khô/ lỡ chuyến bay bóng em vời vợi/ biệt mù nghe ám ảnh

  • Khi có một người đi khỏi thế gian

    Có thể là buổi sáng khi chúng ta đang uống cà phê, có thể là một buổi chiều khi chúng ta đang trở về ngôi nhà của mình, và có thể một buổi

  • Nguyễn Minh Ngọc & Những con sóng

    Ôi biển ở đây sao giống cái ao làng đến vậy! Câu cảm thán bật ra gần như ngay tức thì khi hai người vừa đặt chân lên bãi cát loang lổ ánh trăng mờ ảo xuyên qua những kẽ lá dừa. Không gian vừa hư vừa thực. Cả hai đều biết mình không còn trẻ nữa. Tuổi đôi mươi đắm say giờ đã lùi xa phía sau lưng họ.

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Bút Ký - Tạp Văn

Trần Võ Thành Văn - Vỡ từ em tiếng hát

19.02.2017-11:10

 Nhà thơ trẻ Trần Võ Thành Văn

 

Vỡ từ em tiếng hát

(cho Thương)

 

TRẦN VÕ THÀNH VĂN

 

1.

 

NVTPHCM- Có những vầng trăng vỡ lúc không rằm, không phải là đêm, không phải là ngày. Cũng như, thời gian là thứ mơ hồ nằm ngoài sự thật. Chẳng qua, trong một vòng quay, một quy chiếu nào đó, người ta đã lãng mạn hóa đi  nhằm trốn tránh cái cảm giác rỗng ran, buồn tẻ của lòng mình...

 

hái cho em nhành hoa

mùa xuân nằm chết trên tay

những nhánh sông qua anh qua đêm đỏ máu

đấy!, tình yêu kiêu hãnh vô cùng!.

 

Người ta có thể nằm mơ, và hát trên giọt mồ hôi nóng bức của tình nhân, của những đau đớn khi phải suốt đời cùng quẫn đi tìm sự tồn tại của mình, cuả những điều long lanh, hào nhoáng và tan vỡ.

 

Và tiếng hát, tiếng hát sẽ làm vì sao đức tin.

 

Tình yêu màu gì, khát vọng màu gì. Nó khác gì màu mắt tình nhân, màu của hoàng hôn khi cong lên chạm lấy buổi chiều?. Tại sao người ta thường lấy sự hoài nghi, mù mờ ấy để điểm xuyến cho những lần ly biệt. Một cách nhẫn tâm, dại rồ nhưng lại rất cần thiết. Tại sao, và tại sao...

 

Lặng im.

 

Và tiếng hát, tiếng hát sẽ làm vì sao đức tin

cho nước mắt em rơi xuống tình yêu một khuya nóng ấm

cho những điều tan vỡ hư không...

 

2.

 

Những tháng năm rồi sẽ về sâu hút. Vành vạnh chia ly. Không còn khái niệm mùa đông. Không dấu diệu mùa xuân. Anh hỏi đời mình đang ở đâu trong em, trong chuỗi cơn say bất tận mùa màng, mệt úa không gian.

 

bàn tay anh quá nhỏ

cho đời em bão bùng...

 

Loài người mất trí cảm thương anh. Họ giúp anh tìm lại đời mình, tìm em bằng cách kể anh nghe rất nhiều câu chuyện, rành mạch, không nội dung, không kiểu cách, không biểu cảm. Anh lắng nghe. Âm điệu buồn nôn chán ngán nhưng khắc khoải, tò mò. Câu chuyện không có em. Có lẽ họ nghĩ anh cần vỡ lòng một loại ngôn ngữ nào đó, để nói yêu mình, để nói yêu em.

 

Loài mây cảm thương anh, sắp xếp anh giữa những cơn bão vô hình, bấn loạn. Thành ra, những buổi chiều của chúng ta cứ thế đổi ngôi, trắng muốt, rồi xanh xao, xám xịt, rồi cứ thế, cứ thế.... Sự sáng tạo đến mức điên khùng!. " Chừng nào em lại đến thăm?". Loài mây rơi rớt, hoang man, im lặng, rồi quầng vũ. Quả điên khùng!. Tạ ơn! một khoảng không dịu vợi, trả lời anh, lúng liếng, vô thanh.

 

những ngày đông cằn cỗi

em ngủ quên trong trái tim anh

một giấc dài, quên lãng

 

Những tháng năm rồi sẽ về sâu hút. Anh cô đơn bên vực thẳm trái mình. Tình yêu như quĩ tích đời người, say đắm, sầu đau, sân hận. Vị trí nào cho chúng ta, cho mùa đông, cho mùa xuân theo định ước của riêng mình, cho những hương vị, dư âm đã thành giấc mơ cay nồng, hỗn loạn.

 

đời anh hạt bụi xoay vần

có tên có tuổi ở lần yêu em

 

Em sẽ rải dấu môi lên hẹn hò cũ kĩ, phải không?. Căn gác này, bão dông này, tàn tích này sẽ tái tạo đời anh mãi mãi, phải không?.

 

một mai sương cũ hiên nhà

tiếng thưa dài vắng biết là nơi nao

 

mùi hương em phía xa nào

cùng tôi thở một xanh xao đời mình.

 

 

>> XEM TIẾP BÚT KÝ - TẠP VĂN TÁC GIẢ KHÁC... 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.