Tin mới Xem thêm

  • Mai Hương & Hội xuân con Mén đi đâu?

    Con Mén ném còn giỏi nhất hội xuân ở bản Pá Đén. Những quả còn bay vèo qua cái vòng tre cao tít, trai làng cứ mắt chữ ô, miệng chữ a mà nhìn theo. Con bé cười giòn, má đỏ hồng như hai trái lựu. Chợt nhìn thấy ánh mắt thằng Mua như cái xoáy nước giữa dòng lũ muốn nuốt chửng mình, con Mén lạnh người, bèn lủi nhanh vào đám đông

  • Đường sách TPHCM và cú hích với văn hóa đọc

    Những con số tăng trưởng và thực tế hoạt động nhộn nhịp của Đường sách TP.HCM không chỉ khẳng định thành công của một mô hình văn hóa mà còn là dấu hiệu tích cực của văn hóa đọc. Trong hội nghị sơ kết 2 năm thành lập Đường sách TP.HCM tổ chức gần đây

  • Nguyễn Thị Việt Nga - Trước tờ lịch cũ

    Hết năm rồi đây! Nghe mẹ lẩm bẩm câu này khi đưa tay xé tờ lịch cuối cùng, tôi tung chăn vùng dậy. Nhớ ra hôm nay đúng là 31 tháng 12, ngày cuối cùng

  • Trần Thế Vinh mùa yêu đã cạn

    Không có nước để gọi là lụt/ miền Tây mình không có mùa yêu đâu em/ nụ điên điển bung sáng nở chiều/ chưa tàn vì nước đồng chưa cạn

  • Không chỉ từ phía người sáng tác

    Công nghệ đang tràn ngập khắp các ngõ ngách. Bối cảnh của sáng tác và thưởng thức văn học cũng không ngoại lệ. Văn học mạng Việt Nam đang trong quá trình phát triển không ngừng. Cùng với đó là thách thức: Làm gì để văn học mạng thật sự để lại những dấu ấn lâu dài?

  • Tiểu thuyết vẫn đặt ra những câu hỏi lớn...

    hế giới tưởng tượng của Ishiguro có ưu điểm và giá trị lớn là đồng thời vừa có tính cá biệt cao vừa có cảm giác quen thuộc

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Bút Ký - Tạp Văn

Trần Võ Thành Văn - Vỡ từ em tiếng hát

19.02.2017-11:10

 Nhà thơ trẻ Trần Võ Thành Văn

 

Vỡ từ em tiếng hát

(cho Thương)

 

TRẦN VÕ THÀNH VĂN

 

1.

 

NVTPHCM- Có những vầng trăng vỡ lúc không rằm, không phải là đêm, không phải là ngày. Cũng như, thời gian là thứ mơ hồ nằm ngoài sự thật. Chẳng qua, trong một vòng quay, một quy chiếu nào đó, người ta đã lãng mạn hóa đi  nhằm trốn tránh cái cảm giác rỗng ran, buồn tẻ của lòng mình...

 

hái cho em nhành hoa

mùa xuân nằm chết trên tay

những nhánh sông qua anh qua đêm đỏ máu

đấy!, tình yêu kiêu hãnh vô cùng!.

 

Người ta có thể nằm mơ, và hát trên giọt mồ hôi nóng bức của tình nhân, của những đau đớn khi phải suốt đời cùng quẫn đi tìm sự tồn tại của mình, cuả những điều long lanh, hào nhoáng và tan vỡ.

 

Và tiếng hát, tiếng hát sẽ làm vì sao đức tin.

 

Tình yêu màu gì, khát vọng màu gì. Nó khác gì màu mắt tình nhân, màu của hoàng hôn khi cong lên chạm lấy buổi chiều?. Tại sao người ta thường lấy sự hoài nghi, mù mờ ấy để điểm xuyến cho những lần ly biệt. Một cách nhẫn tâm, dại rồ nhưng lại rất cần thiết. Tại sao, và tại sao...

 

Lặng im.

 

Và tiếng hát, tiếng hát sẽ làm vì sao đức tin

cho nước mắt em rơi xuống tình yêu một khuya nóng ấm

cho những điều tan vỡ hư không...

 

2.

 

Những tháng năm rồi sẽ về sâu hút. Vành vạnh chia ly. Không còn khái niệm mùa đông. Không dấu diệu mùa xuân. Anh hỏi đời mình đang ở đâu trong em, trong chuỗi cơn say bất tận mùa màng, mệt úa không gian.

 

bàn tay anh quá nhỏ

cho đời em bão bùng...

 

Loài người mất trí cảm thương anh. Họ giúp anh tìm lại đời mình, tìm em bằng cách kể anh nghe rất nhiều câu chuyện, rành mạch, không nội dung, không kiểu cách, không biểu cảm. Anh lắng nghe. Âm điệu buồn nôn chán ngán nhưng khắc khoải, tò mò. Câu chuyện không có em. Có lẽ họ nghĩ anh cần vỡ lòng một loại ngôn ngữ nào đó, để nói yêu mình, để nói yêu em.

 

Loài mây cảm thương anh, sắp xếp anh giữa những cơn bão vô hình, bấn loạn. Thành ra, những buổi chiều của chúng ta cứ thế đổi ngôi, trắng muốt, rồi xanh xao, xám xịt, rồi cứ thế, cứ thế.... Sự sáng tạo đến mức điên khùng!. " Chừng nào em lại đến thăm?". Loài mây rơi rớt, hoang man, im lặng, rồi quầng vũ. Quả điên khùng!. Tạ ơn! một khoảng không dịu vợi, trả lời anh, lúng liếng, vô thanh.

 

những ngày đông cằn cỗi

em ngủ quên trong trái tim anh

một giấc dài, quên lãng

 

Những tháng năm rồi sẽ về sâu hút. Anh cô đơn bên vực thẳm trái mình. Tình yêu như quĩ tích đời người, say đắm, sầu đau, sân hận. Vị trí nào cho chúng ta, cho mùa đông, cho mùa xuân theo định ước của riêng mình, cho những hương vị, dư âm đã thành giấc mơ cay nồng, hỗn loạn.

 

đời anh hạt bụi xoay vần

có tên có tuổi ở lần yêu em

 

Em sẽ rải dấu môi lên hẹn hò cũ kĩ, phải không?. Căn gác này, bão dông này, tàn tích này sẽ tái tạo đời anh mãi mãi, phải không?.

 

một mai sương cũ hiên nhà

tiếng thưa dài vắng biết là nơi nao

 

mùi hương em phía xa nào

cùng tôi thở một xanh xao đời mình.

 

 

>> XEM TIẾP BÚT KÝ - TẠP VĂN TÁC GIẢ KHÁC... 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.