Tin mới Xem thêm

  • Chân, Thiện, Mỹ, Hòa

    Năm 2000, tôi tạm dừng sự nghiệp giảng dạy mới chớm nở để đi du học. Chuyến đi đó trước hết là để dành ra một khoảng lặng, bước ra

  • Trần Quốc Toàn - Từ sông Đà tới sông La Ngà

    Theo nghề dạy học từ 1970, nhà văn Trần Quốc Toàn có vốn sống để viết nhiều về giáo dục. Ngoài tập tản văn 99 cửa sổ lớp học (NXB Trẻ 1998) ông còn tập truyện ngắn Nét chữ nét thầy (NXB Trẻ 2006). Nhân Ngày nhà giáo Việt Nam, chúng tôi giới thiệu một truyện ngắn rút từ tập truyện này.

  • Thời giàu là nhà giáo và nghèo vẫn là nhà...

    Bây giờ mọi người đã dần dần quen với cách gọi là “Ngày nhà giáo Việt Nam” chứ thời những năm 1980 trở về trước, ngày 20.11 hàng năm là “Hiến chương các nhà giáo” và đã có một thời các thầy cô cười ra nước mắt: “Ngày hiến cam các nhà giáo…” Sự trùng hợp rất đặc biệt vì “mùa này cam rẻ

  • Tạ Ngọc Điệp - Mưa đầu mùa

    Trời hạn đã lâu lắm, già làng nói chắc phải đi từ vùng này sang bên chỗ vua Lửa mời người về cầu mưa để cho dân làng bớt khổ.

  • Chép lên khoảng trời: Thao thức một miền quê

    Bốn mươi hai bài thơ trong tập thì có tới hơn ba mươi bài thơ Nguyễn Vũ Quỳnh viết về quê hương miền xa thẳm. Nếu kể cả

  • Đấu giá ấn bản đầu tiên Gulliver phiêu lưu ký

    Ấn bản đầu tiên cuốn Gulliver’s Travels (Gulliver phiêu lưu ký) sẽ được bán ra vào tuần tới. Cuốn sách này được lưu giữ cách đây hơn 100 năm tại Ireland, với mức bán ra có thể vượt quá 1,8 triệu bảng, mức giá mà Công ty Sotheby đấu giá vào ngày 7-6-2017.

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Bút Ký - Tạp Văn

Trần Võ Thành Văn - Vỡ từ em tiếng hát

19.02.2017-11:10

 Nhà thơ trẻ Trần Võ Thành Văn

 

Vỡ từ em tiếng hát

(cho Thương)

 

TRẦN VÕ THÀNH VĂN

 

1.

 

NVTPHCM- Có những vầng trăng vỡ lúc không rằm, không phải là đêm, không phải là ngày. Cũng như, thời gian là thứ mơ hồ nằm ngoài sự thật. Chẳng qua, trong một vòng quay, một quy chiếu nào đó, người ta đã lãng mạn hóa đi  nhằm trốn tránh cái cảm giác rỗng ran, buồn tẻ của lòng mình...

 

hái cho em nhành hoa

mùa xuân nằm chết trên tay

những nhánh sông qua anh qua đêm đỏ máu

đấy!, tình yêu kiêu hãnh vô cùng!.

 

Người ta có thể nằm mơ, và hát trên giọt mồ hôi nóng bức của tình nhân, của những đau đớn khi phải suốt đời cùng quẫn đi tìm sự tồn tại của mình, cuả những điều long lanh, hào nhoáng và tan vỡ.

 

Và tiếng hát, tiếng hát sẽ làm vì sao đức tin.

 

Tình yêu màu gì, khát vọng màu gì. Nó khác gì màu mắt tình nhân, màu của hoàng hôn khi cong lên chạm lấy buổi chiều?. Tại sao người ta thường lấy sự hoài nghi, mù mờ ấy để điểm xuyến cho những lần ly biệt. Một cách nhẫn tâm, dại rồ nhưng lại rất cần thiết. Tại sao, và tại sao...

 

Lặng im.

 

Và tiếng hát, tiếng hát sẽ làm vì sao đức tin

cho nước mắt em rơi xuống tình yêu một khuya nóng ấm

cho những điều tan vỡ hư không...

 

2.

 

Những tháng năm rồi sẽ về sâu hút. Vành vạnh chia ly. Không còn khái niệm mùa đông. Không dấu diệu mùa xuân. Anh hỏi đời mình đang ở đâu trong em, trong chuỗi cơn say bất tận mùa màng, mệt úa không gian.

 

bàn tay anh quá nhỏ

cho đời em bão bùng...

 

Loài người mất trí cảm thương anh. Họ giúp anh tìm lại đời mình, tìm em bằng cách kể anh nghe rất nhiều câu chuyện, rành mạch, không nội dung, không kiểu cách, không biểu cảm. Anh lắng nghe. Âm điệu buồn nôn chán ngán nhưng khắc khoải, tò mò. Câu chuyện không có em. Có lẽ họ nghĩ anh cần vỡ lòng một loại ngôn ngữ nào đó, để nói yêu mình, để nói yêu em.

 

Loài mây cảm thương anh, sắp xếp anh giữa những cơn bão vô hình, bấn loạn. Thành ra, những buổi chiều của chúng ta cứ thế đổi ngôi, trắng muốt, rồi xanh xao, xám xịt, rồi cứ thế, cứ thế.... Sự sáng tạo đến mức điên khùng!. " Chừng nào em lại đến thăm?". Loài mây rơi rớt, hoang man, im lặng, rồi quầng vũ. Quả điên khùng!. Tạ ơn! một khoảng không dịu vợi, trả lời anh, lúng liếng, vô thanh.

 

những ngày đông cằn cỗi

em ngủ quên trong trái tim anh

một giấc dài, quên lãng

 

Những tháng năm rồi sẽ về sâu hút. Anh cô đơn bên vực thẳm trái mình. Tình yêu như quĩ tích đời người, say đắm, sầu đau, sân hận. Vị trí nào cho chúng ta, cho mùa đông, cho mùa xuân theo định ước của riêng mình, cho những hương vị, dư âm đã thành giấc mơ cay nồng, hỗn loạn.

 

đời anh hạt bụi xoay vần

có tên có tuổi ở lần yêu em

 

Em sẽ rải dấu môi lên hẹn hò cũ kĩ, phải không?. Căn gác này, bão dông này, tàn tích này sẽ tái tạo đời anh mãi mãi, phải không?.

 

một mai sương cũ hiên nhà

tiếng thưa dài vắng biết là nơi nao

 

mùi hương em phía xa nào

cùng tôi thở một xanh xao đời mình.

 

 

>> XEM TIẾP BÚT KÝ - TẠP VĂN TÁC GIẢ KHÁC... 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.