Tin mới Xem thêm

  • Phạm Thanh Thuý - Con chép lửa

    Ngày hôm ấy, trước khi lên đường vào nam thăm người anh trai thất lạc hồi chiến tranh, ông Tuệ mời tôi sang nhà uống trà, và nhờ trông nom nhà

  • Để chia sẻ và thông hiểu

    Trường hợp mạng xã hội phản ánh bác sĩ bỏ mặc bệnh nhi do người nhà chưa đóng tiền ở một bệnh viện ngoại thành TP.HCM mới đây được xác minh

  • Hãy khởi nghiệp bằng... đọc sách

    Thi hào Nga A.Puskin từng nói: “Đọc sách là cách học tốt nhất”. Không chỉ dừng lại ở mức độ là cách học tốt nhất, đến nay nhìn vào tương quan phát triển của các nước trên thế giới, có thể dễ dàng nhận ra những đất nước phát triển về mặt kinh tế cũng là những nước có tỉ lệ người đọc sách cao…

  • Hồ Anh Thái & Không ra nước mắt

    Trên chuyến bay từ Bangkok sang Bangalore, Diệp ngồi cạnh một doanh nhân Hàn Quốc. Anh Hàn Quốc đã sang làm ăn ở Bangalore

  • Trần Xuân An quê là giọng nói

    xưa thơm chín dặm trăm làng/ nay sưa ngàn lần, thơm ngát/ nhớ tuổi chạy ào, áo trạc/ vắt nhanh lên mấy thân cừa

  • Mục đích của văn chương

    Văn chương nghệ thuật có ngai vàng riêng, ngồi ở trên ấy có thể là vua mà cũng có thể là phó thường dân. Nhưng họ lên ngai là do mọi người tôn lên, do lịch sử khẳng định, chứ đương thời họ cũng sống bình thường, làm thơ chỉ là một việc tự nhiên trong cuộc sống

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Bút Ký - Tạp Văn

Trương Duy Vũ & Chớm thu

04.9.2017-09:20

Nhà văn trẻ Trương Duy Vũ

 

Chớm thu

 

TRƯƠNG DUY VŨ

 

NVTPHCM- Tiết trời chớm thu trông thú vị. Đó là những ngày đầu tháng tám, khi hàng phượng vĩ trên phố bắt đầu xếp áo hoa đỏ, nắng dịu hơn, ve thôi khúc hát. Thi thoảng, những cơn mưa chiều hơi se se. Bên vườn nhà ai, vài nàng mai nhỏ du xuân lạc lối đành về xin thu tạm trú, tô thêm ánh vàng cho trời thu thêm thi vị.

   

Mùa thu quê tôi không có chú nai ngơ ngác đạp trên lá vàng khô của Lưu Trọng Lư, chẳng vàng hoa cúc của Xuân Quỳnh. Mùa thu quê tôi được nhận biết từ các quầy sách rộn rã tiếng cô, cậu học trò hớn hở sắm sửa cho mùa mới - mùa khai trường đang về gần. Bên chồng vở, cậu trò lười luyến tiếc “Hè đi nhanh, chưa chơi được mấy!”để nhận cái nguýt mắt thật dài của mẹ mà rụt đầu, lè lưỡi…

   

Một mình tôi qua phố đong đầy thu xưa – thu của học trò trinh nguyên áo trắng, có sương mai ngái ngủ trên cành ngọc lan, có chiều vàng qua phố từng vòng xe bè bạn, vết chân trần trên cát sau chú còng bé nhỏ, gió vô tình đùa mơn tóc rối… Mười bảy rồi, chứ ít đâu! Ngây thơ, lóng ngóng…

  

Và anh đến bên tôi, nụ cười tỏa nắng:

  

- Thư mùa thu cho em!

  

- Không xem – tôi với chút ngượng ngùng.

  

- Vì sao?

  

- Em sợ thành người lớn, muốn nhỏ hoài thôi!

 

Có tiếng cười trong trẻo, có bước chân rộn ràng - hai bóng hình sóng đôi giữa thu vàng rắc nắng, tình học trò chỉ là cái nghĩa đi qua bao mùa thu… Anh đi, tôi về, anh về, tôi đi. Song song bên đời ,để ngày xưa tinh khôi hội ngộ, để mùa thu trong lá thư anh ở lại trẻ mãi, trẻ mãi không thôi!

 

 

 

>> XEM TIẾP BÚT KÝ - TẠP VĂN TÁC GIẢ KHÁC...  

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.