Tin mới Xem thêm

  • Hoàng Hiền - Làng ăn khói

    Tôi về quê vào mùa gặt, xa quê mười mấy năm bây giờ trở lại, mọi thứ đã khác xa những mùa gặt ngày xưa.

  • Phan Thị Thanh Nhàn & Chuyện đàn bà

    Cô Vân và thằng con trai hai tuổi ở trên tầng năm khu tập thể lắp ghép, cả hai bên cầu thang có tới bốn mươi căn hộ. Vân đi làm suốt cả ngày, không biết ai với ai, nhưng khi lên xuống cầu thang, gặp ai cô cũng chào. Với riêng bà Tư còm trông xe máy mà cô phải gửi xe

  • Lê Đại Thanh người thơ, kịch sĩ Tử vì đạo

    Lê Đại Thanh sinh năm 1907 tại Hải Phòng. Năm 1927 - 1932, ông học Trường Bưởi, Hà Nội, ngồi cùng bàn với Nguyễn Gia Trí

  • Nguyễn Như Bá lỡ chuyến bay bóng em vời vợi

    Con đường dài cơn mưa đến lạ/ không dịp này vỡ vụn khát khô/ lỡ chuyến bay bóng em vời vợi/ biệt mù nghe ám ảnh

  • Khi có một người đi khỏi thế gian

    Có thể là buổi sáng khi chúng ta đang uống cà phê, có thể là một buổi chiều khi chúng ta đang trở về ngôi nhà của mình, và có thể một buổi

  • Nguyễn Minh Ngọc & Những con sóng

    Ôi biển ở đây sao giống cái ao làng đến vậy! Câu cảm thán bật ra gần như ngay tức thì khi hai người vừa đặt chân lên bãi cát loang lổ ánh trăng mờ ảo xuyên qua những kẽ lá dừa. Không gian vừa hư vừa thực. Cả hai đều biết mình không còn trẻ nữa. Tuổi đôi mươi đắm say giờ đã lùi xa phía sau lưng họ.

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Bút Ký - Tạp Văn

Trương Huỳnh Như Trân - Cửa sổ mở ra xanh

17.10.2016-11:00

 Nhà văn trẻ Trương Huỳnh Như Trân

 

Cửa sổ mở ra xanh…

 

TRƯƠNG HUỲNH NHƯ TRÂN

 

NVTPHCM- Đó là ô cửa khung tre của căn nhà vách lá, nằm giữa một khu vườn… Khu vườn quê chỉ có vài ba gốc xoài, mít, và một cây me to, bóng mát trùm một góc, đủ để đám trẻ quê bày đồ hàng bên dưới mà mải mê chơi suốt những buổi trưa trốn ngủ.

 

Khung cửa sổ hình chữ nhật, vuông vắn đó đặt ngay cạnh chiếc giường gỗ.

 

Những sớm mai nắng lên, rọi tia vàng óng vào giường.

 

Những trưa oi ả, có bóng ngọn cây nghiêng ngả lay động vào nhà, trong cơn gió mát hiu hiu.

 

Những đêm trăng dìu dịu len vào giấc mơ để ngỏ của đám trẻ nhỏ, hay đêm không trăng cả mấy anh em chen chúc nằm đếm sao.

 

Khung cửa đó dẫn thế giới bên ngoài len lỏi những niềm vui xôn xao vào căn nhà nhỏ. Ô vuông nhỏ nhắn đó mở ra vườn với tiếng thiên nhiên ngày đêm rầm rì, với muôn vàn câu chuyện kỳ thú mà đầu óc đầy trí tưởng tượng của lũ trẻ có thể nghĩ ra. Lũ trẻ hay ngồi trên giường, thò hai chân ra ngoài qua những chắn song, đong đưa đong đưa. Đám cây lá ngoài kia cũng giơ những bàn tay lên vẫy vẫy. Chỉ chừng đó thôi là đủ cuốn hút lũ trẻ bỏ giấc ngủ trưa trên chiếc giường thân ái mà chạy ù ra vườn, mải miết những trò chơi cào cào châu chấu.

 

Khung cửa đó là biểu tượng của sự kết nối, ngoài và trong.

 

Bên trong căn nhà là một trật tự nho nhỏ của một gia đình nho nhỏ, những phép tắc ràng buộc để cây non vươn mình đứng thẳng.

 

Ngoài khu vườn kia là thế giới bát ngát nắng gió, bao la chim chóc cây cỏ và những câu chuyện thú vị không bao giờ hết đối với tuổi thơ.

 

Bên trong căn nhà những đêm mưa, lũ trẻ như đàn gà con chui trong cánh mẹ, nghe tiếng mưa rơi lộp bộp, rì rầm trên mái lá, nghe thoang thoảng mùi hơi đất xộc lên từ khu vườn thương mến, và tiếng côn trùng cất bản hòa âm đêm khuya, buồn ơi là da diết. Khi đó cửa sổ đóng im ỉm trong đêm, nhưng nếu mở cửa nhìn ra thì chỉ tuyền một màu tối đen bí hiểm và đáng ngại. Khung cửa sổ lúc đó bé nhỏ vô cùng giữa vũ trụ bao la, nhưng cũng kín đáo vô cùng, vững chắc vô cùng để bảo bọc những tâm hồn thơ trẻ đang thở nhịp đều trong đêm.

 

Một xế trưa ngủ dậy, trời vừa mới mưa xong, trong văn vắt. Một đứa bé gái trong lũ trẻ đó ngồi dậy bên cửa sổ, không thò chân ra ngoài đong đưa, không thò tay ra ngoài vẫy vẫy. Đứa bé gái tựa tay lên song cửa, tì gương mặt lên tay, và như rợp đi trong một màu xanh ngút mắt. Đó là màu xanh của khu vườn vừa mới mưa xong, còn ẩm hơi nước, và những giọt nước còn long lanh trên cành lá. Mấy chú chuồn chuồn đủ màu soi mình trong những giọt nước trong veo đó mà xua chân xua tay xoa xuýt, làm giọt nước cũng phản chiếu lung linh màu sắc của các chú.

 

Từ bên trong nhìn ra vườn, ô cửa sổ như một khung hình chữ nhật vẽ trên nền xanh trong suốt, nuột nà và mịn như nhung, như hình ảnh nhìn qua ống kính super closeup, nhòe hết cỡ backgound mà không làm nổi bật lên một chủ thể nào hết trong đôi mắt bé gái. Một cảm giác mơ màng, êm ái, ảo ảnh tràn ngập, khiến đứa bé gái nhỏ như mê đi. Cái màu xanh đó, xanh đến khôn cùng, dẫn đến những chân trời mơ mộng tít xa, ở đó bé gái thấy mình tan đi không dấu vết, nhưng những suy nghĩ thì cứ điềm nhiên mà tồn tại bảng lảng khắp không gian. Mình là ai, mình là ai…

 

Mình là ai trong cái nền xanh trong suốt, mịn như tơ nõn đó.

 

Mãi tới khi là đứa bé gái già rồi vẫn sẽ không trả lời được. Nhưng ô cửa vuông vắn mở ra xanh đó vẫn hoài tồn tại, như neo đậu một thơ ấu dịu dàng trong dòng chảy lau lách vượt mãi qua thời gian, không gian.

 

Ô cửa từ đó không chỉ mở ra để đón nắng gió ùa vào nhà, mà còn để những ước mơ trong veo, xanh thẳm của ấu thơ bay đi tít tắp...

 

Ô cửa xanh thuở thiếu thời.

 

Ô cửa xanh không tuổi.

 

Ô cửa xanh vời vợi ký ức.

 

 

>> XEM TIẾP BÚT KÝ - TẠP VĂN TÁC GIẢ KHÁC...  

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.