Tin mới Xem thêm

  • Tiểu thuyết Mỹ nhân nơi đồng cỏ của Lê Hoài...

    Bằng cách phản ánh thông qua cái đẹp, tiểu thuyết "Mỹ nhân nơi đồng cỏ" (NXB Hội Nhà văn, 2017) của nhà văn Lê Hoài Nam đã làm sống lại

  • Nguyễn Quang Thân & Chàng thi nhân đầu...

    Nguyễn bước ra khỏi bóng những tán cây. Nhiều năm sau, khi đặt bút viết Truyện Kiều, Nguyễn Du đã thêm một dòng lạc thảo đề tặng Xuân Hương

  • Bình Địa Mộc cánh chim bạt gió tung tăng

    nghĩ về quả tên lửa được Triều Tiên phóng đi/ có thể đã bay qua/ giấc mơ vượt lên chính mình của người khuyết tật

  • Sức sáng tạo và cá tính văn chương Đồng bằng...

    Văn chương đòi hỏi người viết phải sống chết với nó để nảy ra cá tính. Không có cá tính, không bay cao ý tưởng thì coi như chẳng thể tồn tại một thể loại văn chương đích thực. Văn chương dường như không còn chỗ dung thân ở Đồng bằng sông Cửu Long...

  • Không có trường phái viết văn Nguyễn Du!

    Mới đây, nhà văn - PGS. TS Văn Giá cho tôi biết, anh và một số nhà văn đang đề nghị cấp trên cho lấy lại tên ngôi trường xưa vì thực chất cho đến

  • Quà trung thu từ một trại viết ở rừng Mã Đà

    Nhằm tạo hứng khởi sáng tác và tìm vùng đề tài mới cho các nhà văn, Hội Nhà văn TP Hồ Chí Minh đã ký kết văn bản hơp tác với Khu Bảo tồn thiên nhiên - văn hoá Đồng Nai thuộc Uỷ ban nhân dân tỉnh Đồng Nai. Tính đến nay Hội đã tổ chức được 3 trại sáng tác tại khu bảo tồn này. Sau khi tham gia trại, nhiều trại viên đã có sách được xuất bản.

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Bút Ký - Tạp Văn

Vấn nạn người di tản đe dọa châu Âu - Kỳ 2

02.9.2017-19:40

Nhà văn Tô Hoàng

 

>> Vấn nạn người di tản đe dọa châu Âu - Kỳ 1

 

Vấn nạn người di tản

đe dọa tương lai châu Âu

- Kỳ 2

 

TÔ HOÀNG chuyển ngữ 

 

NVTPHCM- Họ đã hút cạn máu của châu Phi. Tại châu Phi hiện nay có tới 30 triệu người đang đợi những chuyến tầu chuyển họ di tản sang châu Âu. Cái kết thúc của châu Âu đang tới…

 

PHẦN 2

 

VỀ CÁC DẠNG DI TẢN

MUÔN MÀU MUÔN VẺ

 

Cô gái đầy quyến rũ Irina Pereva. Ca sỹ hát nhạc Opera, học trò của nữ nghệ sỹ tầm cỡ Irina Arkhinova, xưa kia đã từng đến biểu diễn tại Nhà hát Massimo ở Palermo. (Ai đã từng xem bộ phim Cha đỡ đầu 3 chắc đều nhớ tới trường đoạn nổi tiếng cuộc mưu sát con gái của Michael Corleon diễn ngay ra  trên bậc tam cấp tại nhà hát này). Irina cũng hát tại nhà hát Massimo cho tới khi yêu và lấy chồng, rồi ở lại Sisilia nhiều năm nay. Bây giờ Irina Pereva là người lãnh đạo của Hội những người Nga ở Palermo và đã giải quyết tuyệt vời nhiều vụ rắc rối ở đây.

               

"Xưa kia, khi mới tới Italy tôi cũng đã biết ngay rằng có nhiều dạng khác nhau của người di cư- Irina kể- Bây giờ những nhà báo thuộc phái tự do ưa gào lên cần phải biết khoan dung với dòng suối những người di cư đang đổ vào đây. Hệt như thuở trước những làn sóng người Italy tràn vào nước Mỹ để tìm kiếm một cuộc sống tốt đẹp hơn. Nhưng nước Mỹ ư? Đó chỉ là sự nối tiếp của văn minh châu Âu. Ai khám phá ra nước Mỹ? Người Bồ Đào Nha, người Anh, người Pháp, người Tây Ban Nha. Về thực chất, Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ -đó là châu Âu di dân sang châu Mỹ. Giữa các cộng đồng này có chung hạt nhân văn hóa. Những người Italy ùa ập sang châu Mỹ hồi đầu thế kỷ trước xây dựng cơ ngơi ở đây rất tốt, nhanh chóng học được tiếng nói, cũng ổn định nhanh công việc và gia đình, hòa đồng được với đời sống chính trị. Dĩ nhiên, cũng không tránh khỏi những nhân tố tiêu cực như du nhập vào Mỹ nạn gây gổ, thích đánh nhau. Nhưng rồi cũng ổn cả. Tôi nhớ tới nạn di tản từ Liên Xô cũ vào những năm 2000. Lúc đó, dân di tản chủ yếu là phụ nữ. Chị em cũng mau mắn học được tiếng bản địa và nhận về mình phần công việc nặng nhọc nhất: chăm sóc người già, người bệnh, nấu ăn, giặt giũ tại các gia đình. Di tản kiểu này tức chỉ thêm "dấu cộng"".

               

Còn những gì chúng ta đang được chứng kiến hiện nay?

 

Dân di tản bất hợp pháp bây giờ chủ yếu là nam giới khỏe mạnh, nhưng không biết đi đâu, trình độ học vấn thấp, trình độ văn hóa kém (xét theo nếp sống và những hiểu biết của châu Âu), hầu như không có bất cứ một thói quen lao động nào. Một người bạn gái của tôi dạy tiếng Italy cho họ đã hoàn toàn thất vọng. Làm sao có thể truyền giảng ngôn ngữ của một xứ sở xa lạ cho người di tản khi thoạt kỳ thủy họ chưa hề làm quen với khái niệm thế nào là chữ nghĩa! Họ chỉ biết lời ăn tiếng nói với nhau của một bộ lạc nào đó ở châu Phi. Phần đông trong họ không biết đọc, không biết viết. Muốn giải thích với họ phía sau những con chữ trên giấy kia là điều gì, hoàn toàn không thể làm được. Có vẻ đám trẻ con lại dễ dàng tiếp thụ, còn người lớn thì tuyệt nhiên không!

 

Có dư luận lừa dối rằng trong đám người di tản có cả các bác sỹ, các nhà khoa học. Trời, đến thợ sửa giày dép, thợ mộc, người biết chăm nom vườn tược cũng không tìm ra! Dân di tản như những gì chúng tôi đang chứng kiến bây giờ là hậu quả sự sụp đổ của các cộng đồng dân tộc xưa kia. Nền dân chủ ở những nơi đó đã bị những trái bom từ trên trời rơi xuống hủy diệt. Vâng, đó xưa kia là những quốc gia có vấn đề của mình, có tiến trình lịch sử riêng. (Tôi muốn nói tới hai nước Libya và Irag). Tức họ đã từng có nền tảng. Bây giờ còn không nhiều người Italy với thoáng buồn nhắc lại rằng đã có lúc ông Kaddafi từng lên tiếng bảo vệ nước Italy trước cơn sóng thần của nạn di dân. Quả là dễ dàng lật nhào một nhà độc tài, nhưng đi kèm cũng tiêu diệt luôn sự giàu có về những giá trị văn hóa, tinh thần của xứ sở đó. Thì cứ thử bắt tay xác lập trật tự mới xem… Trong bất cứ trường hợp nào, vấn đề giải quyết người di tản châu Phi ở châu Âu cũng đòi hỏi một cái giá đắt hơn rất nhiều… so với việc tạo ra những điều kiện sống bình thường ở bản thân châu Phi ». 

Chợ người da đen ở Palermo

 

HÒN ĐẢO ĐEN

 

Tôi đã trải qua một đêm "nguy hiểm". Tôi lên đường tới một quận nhiều dấu tích lịch sử ở Palemo có tên là Ballaro. Ban ngày, nơi đây có một phiên chợ bán tranh, còn ban đêm là nơi bán ma túy cho khách du lịch. Tôi tuân thủ mọi quy định. Không mang theo túi xách, không mang theo giấy tờ phòng thân. Trong túi chỉ có 20 euro và một chiếc máy ảnh bé xíu. Ở đây không sợ nạn hiếp dâm. Sisilia không phải là nước Đức. Không có bất kỳ một trở ngại nào như tại Kelna trong năm mới. Những bạn bè quen tại đây nói cho tôi hay tay chân của các tổ chức mafia đã cảnh báo trước cho người Phi châu ở đây tuyệt nhiên không được đụng vào những người phụ nữ da trắng.Có thể ăn cắp, cướp giật nhưng hiếp đáp tuyệt đối không. Chỉ cần một phụ nữ da trắng bị hiếp, mafia sẽ thiến "của quý" không chỉ của kẻ tội phạm mà kèm theo là của cả chục gã trai tòng phạm. Để nêu gương mà!

               

Hôm nay là ngày Chủ Nhật, và tôi ngây ngất với bầu không khí ở nơi đây. Những chùm pháo bông, những giây hoa lóng lánh, tiếng nhạc sôi động, mùi thịt cừu nước thơm nức và mùi cần sa ngào ngạt. Những cô gái da đen nhỏ bé chân trần nhẩy múa ngay trên đường…

               

Tôi ghé vào một quán cà phê, trong quán không có một người da trắng nào và gọi một cốc rượu rum. Một người da đen tự xưng tên là Baako, đến từ Nigieria kéo ghế ngồi xích gần tôi mời tôi mua thứ cocain và heroin thứ thiệt với giá rẻ. Bản thân anh ta đang hút một điếu cần sa. Tôi khéo chê trách anh người theo đạo Hồi không nên tham gia vào một công việc không hay như vậy. Baako bực bội: "Tôi theo đạo Thiên Chúa. Ở Nigieria có nhiều người theo đạo Thiên Chúa mà!". Tựa như nhà thờ cho phép người theo đạo Thiên Chúa mua bán ma túy! Baaco nói, anh sống trên hòn đảo này đã 8 năm, nhưng cho đến nay chưa hề được cấp một thứ giấy tờ tùy thân nào. Anh không thích gì chuyện mua bán ma túy, nhưng không làm việc này thì biết kiếm việc gì khác để sống? Anh chỉ dám hút cần sa thôi. "Đọc trên mạng, tôi biết thứ này cũng hại cho sức khỏe mà!" - Baaco nói với vẻ thực thụ nghiêm túc. Anh trai của Baaco mới bị cảnh sát bắt giam và đó không phải là lần đầu. Sớm muộn rồi cũng sẽ được thả.

               

Hai chúng tôi trò chuyện vui vẻ, hợp ý về vẻ đẹp của đảo Sisilia. "Tại sao ở quận này lại không có người da trắng?" - tôi hỏi thực lòng. "Bởi vì Sisilia đó là châu Phi. Từ lâu lắm rồi đã như thế mà. Chị có nhìn thấy hình Đức Mẹ- đen với những nét dạng của người châu Phi trong các nhà thờ ở các xóm làng chưa?". "Có, tôi có nhìn thấy 1 bức tượng Đức mẹ Maria da đen ở trên một ngọn núi cao" - tôi nói. Baako thốt lên: "Đó là chuyện đã thành lịch sử và đó cũng sẽ là tương lai. Sẽ có một đảo Sisilia - Đen". "Nhưng ở đây có cả người Ả rập, người Do Thái, người Thổ là chuyện bình thường thôi!". "Ấy, rồi đây sẽ toàn người châu Phi! Tôi muốn có một cô người yêu da trắng, nhưng bọn con gái da trắng khinh miệt chúng tôi. Những bạn trẻ ở các tổ chức phi chính phủ hứa với chúng tôi trong tương lai muốn có bao nhiêu cô gái da đen, họ sẽ đáp ứng đủ bấy nhiêu. Trong tay họ có nhiều con tàu mà! Các chàng trai, các cô gái ấy là những người bạn tốt. Tuy họ là dân da trắng nhưng không phải là những kẻ kỳ thị chủng tộc. Có nghĩa là tôi sẽ có những đứa con. Vì lời hứa ây, tôi mới đến đây. Còn nếu may mắn hơn, từ nơi đây chúng tôi sẽ sang Áo hoặc Đức". Baqaco chuyển giọng: "Chị có muốn làm tình với tôi không?". Tôi phật lòng. "Tôi có chồng rồi!" - Tôi cười đáp. "Đấy không phải là lý do để chị từ chối tôi. Đơn giản tôi là một thằng đen. Và vì vậy tôi thua kém chồng chị sao? Chỉ mươi, mười lăm năm nữa sẽ nổ ra một cuộc chiến ghê gớm giành giật châu Âu. Giữa người châu Phi và người Ả rập. Tôi không thích người Ả Rập. Họ là những người cuồng tín. Họ bị cấm không được hút thuốc, uống rượu, sử dụng ma túy. Họ phải khấn lạy thánh Alla 5 lần một ngày". "Vậy còn điều gì sẽ xẩy ra với người da trắng?" - tôi hỏi. "Tôi không quan tâm tới họ - giọng Baaco buồn buồn. Họ sẽ phải trả món nợ của họ. Họ đã hút cạn máu của châu Phi. Tại châu Phi hiện nay có tới 30 triệu người đang đợi những chuyến tầu chuyển họ di tản sang châu Âu. Cái kết thúc của châu Âu đang tới! Tôi vui sướng chờ đợi điều này. Tôi là con chiên ngoan đạo và tôi tin vào sự phán xét của Chúa!".

 

 

Theo báo Sự thật Thanh niên điện tử - CHLB Nga

 

 

>> XEM TIẾP BÚT KÝ - TẠP VĂN TÁC GIẢ KHÁC...  

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.